ện tử đáng ghét kia, rất yên lặng, yên lặng đến nỗi
có thể nghe thấy tiếng hít thở thoáng qua.
“Thần…” Tôi dán chiếc điện thoại bên tai: “Thần!”
“Thiên Thiên…”
Tôi nhỏ giọng dò hỏi: “Là anh à?”
“Anh yêu em!”
Tôi không nói nên lời nữa, nước mắt lã chã rơi.
Ngạc nhiên, vui mừng đến quá bất ngờ, tôi không có cách nào tin tưởng, chẳng phân biệt nổi cái gì là mơ, cái gì là thật.
“Anh còn sống, lần này… Anh không bỏ rơi em.”
“Có chuyện gì xảy ra hả? Anh đang ở đâu?”
“Anh vừa mới lấy được hộ chiếu ở Thái Lan, đang phải đi Indonesia.
Dượng đang ở đó chờ anh, ông ấy đã chuẩn bị giúp anh một hộ chiếu mới đi Australia. Đợi anh thu xếp mọi thứ ở Australia tốt rồi thì sẽ đón em
qua, chúng ta bắt đầu làm lại từ đầu một lần nữa!”
“Vì sao không nói cho em biết? Anh có biết em… em…”
“Anh biết…” Anh khẽ nói: “An Dĩ Phong nói cho anh biết rồi, khi em ngủ vẫn luôn kéo tay cậu ta không buông…”
Tôi òa lên một tiếng khóc lớn. “Em hận anh, em hận chết anh!”
“Đều là anh không tốt, anh bảo An Dĩ Phong giúp anh, nhưng điều kiện
duy nhất của cậu ta là lừa em. Cậu ta nói: không để mấy tên cảnh sát kia thấy em đau lòng gần chết, họ sẽ không tin anh đã chết thật.”
“Anh ta không phải thế đâu, có mà anh ta muốn xem em có đau lòng vì anh không!”
“Bị em phát hiện rồi… Thật ra, bọn anh còn đánh cược, anh nói nhất
định sẽ sẽ khóc rất thương tâm, cậu ta nói em nhất định sẽ thật cao
hứng…” Giọng nói của anh hơi chênh vênh: “Về sau cậu ta nói cho anh
biết, em không khóc, một giọt nước mắt cũng chưa hề rơi… Em chính là
giống như điên rồi, chẳng những lao lên tầng mười hai nhảy xuống, còn
nói anh đang đợi em! Nếu không phải cậu ta đến đúng lúc ngăn cản em… Cậu ta chắc chắn sẽ nhảy theo em xuống…”
Tôi liếc mắt nhìn An Dĩ Phong đang ngẩng đầu nhìn sao bên cạnh, rất muốn cười, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi.
“Em còn tưởng rằng… Em còn tưởng rằng anh ta giết anh đấy chứ.”
“Sao lại thế được? Giết anh rồi sau này lấy ai luyện quyền với cậu ấy.”
Lúc này tôi mới nhớ lại cú điện thoại kia, hóa ra là An Dĩ Phong gọi
cho anh. Bọn họ đã sớm bàn bạc tốt việc rời khỏi nơi này, dùng phương
pháp giả chết để chuyển tài sản đi, còn chuyển một nửa tài sản mà An Dĩ
Phong nên có sang tên tôi một cách hợp lý, như thế bọn họ có thể đi đến
cái nơi Australia hoang vắng ấy sống nửa đời còn lại ung dung tự tại.
Hại tôi đau lòng vô ích nhiều ngày như vậy.
Nhưng có điều anh còn sống, có làm tôi đau lòng bao lâu cũng đều không đáng kể gì…
“Thần, lúc nào em mới có thể gặp anh.”
“Phải chờ thêm một khoảng thời gian nữa, đợi sau khi sức khỏe của em
được chăm sóc tốt, trở về Anh quốc tiếp túc đi học, sau khi anh xắp xếp
mọi việc bên này tốt đã, anh sẽ bảo dượng qua đón em sang.”
“Ừ, em nhớ rồi.”
“Về sau em nhớ anh, có thể gọi số này. ANh nhất định sẽ mở máy hai tư trên hai tư, sẽ không để em nói vào điện thoại với số máy không kết nối được như vậy…”
“Thần…”
“Chăm sóc mình cho tốt, chúng ta sẽ sớm gặp lại!”
“Em yêu anh!”
Rất lâu không có tiếng động gì, tôi cho rằng anh đã cúp máy điện
thoại, đang muốn treo máy, lại nghe thấy anh nói: “Anh rất nhớ em…”
Chúng tôi lại không nói gì nữa, nghe tiếng hít thở lặng lẽ của nhau từ hai đầu điện thoại hóa ra hạnh phúc đến vậy!
Điện thoại của anh không còn tín hiệu, chắc đã ra khỏi Thái Lan.
Sau khi tôi lưu luyến tắt điện thoại, cuối cùng lại cảm thấy anh đã
quên chuyện gì đó chưa nói, đang sầu lòng nghĩ xem, An Dĩ Phong đã chỉ
vào bia mộ hỏi tôi: “Cô còn muốn tiếp tục nói chuyện cùng anh ấy ở chỗ
này sao?”
Tôi đứng dậy, phát hiện ra nghĩa địa này thật âm u. “Lạnh quá, tôi muốn về rồi.”
Anh ta nhìn tôi đi chân trần, bất đắc dĩ lắc đầu, ngồi xổm xuống trước mặt tôi: “Lên đi, tôi cõng cô.”
“À!”
Lưng của anh ta rất rộng, áo sơ mi màu đen mặc trên người anh ta rất có mẫu, đường nét cơ thể vừa cường tráng lại vừa ấm áp.
Tôi ghé vào lưng anh ta, đột nhiên nhớ ra Hàn Trạc Thần đã quên
chuyện gì: “A! Sao anh ấy không hề hỏi một chút về con chúng tôi.”
“Đó là vì tôi không nói cho anh ấy biết.”
“Vì sao?”
“Nếu để anh ấy biết, phỏng chừng ngày mai anh ấy sẽ mua cho cô vé đi Australia luôn.”
“Thật không, sớm biết thế thì lúc nãy tôi đã nói cho anh ấy biết rồi.” Tôi đùa giỡn nói.
“Anh ấy rất yêu cô.” Giọng điệu của anh ta chân thành khó thấy: “Vì
phần yêu anh ấy dành cho cô này, cô hãy đặt xuống phần hận trên chiếc
cân này đi thôi.”
“Tôi ôm chặt vai anh ta, nói từ đáy lòng: “An Dĩ Phong, cảm ơn anh! Trải qua lần này, tôi thật sự buông xuống được tất cả!”
“Trải qua lần này, tôi cũng tin cô yêu anh ấy rồi.”
Đi ra khỏi nghĩa địa, An Dĩ Phong cõng tôi lên xe anh ta.
Đại lộ không bóng người, chỉ có chiếc xe của anh ta trơ trọi đỗ bên đường.
Tôi cười hỏi: “Có người phụ nữ nào đã từng nói anh là một người đàn ông tốt chưa!”
Lưng anh ta đột nhiên cứng đờ, không trả lời.
“An Dĩ Phong, anh là một người đàn ông tốt!”
“Tên đàn ông nào hơi đối xử tốt với cô một chút, cô đều cho đó là đàn ông tốt.”
“Nói thế cũng đúng. Vậy trong số phụ nữ anh đã gặp, có người phụ nữ tốt nào không?”
Bàn tay mở cửa x
