Insane
Sói Và Dương Cầm

Sói Và Dương Cầm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327673

Bình chọn: 10.00/10/767 lượt.

e của anh ta chững lại, không hề trả lời, trầm mặc đặt tôi vào trong xe, giúp tôi cài dây an toàn.

Khi anh ta ngồi vào khởi động xe, tôi còn nói: “Đợi đến lúc chúng ta tới Australia, tôi giới thiệu một cô gái tốt cho anh nhé.”

“Cô tha cho tôi đi, phụ nữ xếp hàng muốn theo tôi có cả đống, sao tôi sẽ vì một chấm sao nhỏ mà buông tha cho cả bầu trời được.”

“Nói cũng đúng.”

Những ngọn đen đường hiu quạnh trải dài trên con đường ngoằn nghèo

đến rất xa, liếc mắt nhìn lại, thật giống một dải cầu vồng rất dài.

“Anh xem kia có giống cầu vồng không?” Tôi chỉ vào nơi xa xa hỏi anh ta.

Anh ta tắt máy, nhìn thật lâu những ngọn đèn xa thẳm.

“Anh không sao chứ?” Tôi hỏi.

“Trước đây cũng có một cô gái nói tôi là một người đàn ông tốt, nhưng tôi đã tổn thương cô ấy…”

“…” Tôi lẳng lặng ngồi nghe.

“Năm năm trước, tôi đã từng cầm vé máy bay ngồi ở sân bay cả một buổi tối, cuối cùng vẫn không đi tìm cô ấy.”

“Vì sao?”

“Cô ấy lấy người khác rồi, có cả con, tôi không muốn làm cô ấy khó xử!”

“Là cô cảnh sát kia sao?”

“Cô biết à?”

“Khi còn nhỏ từng nghe Thần kể, khi đó tôi đã nghĩ: tình yêu của một

lão đại xã hội đen và một cảnh sát sát nữ nhất định cực kỳ lãng mạn.”

“Lãng man! Thật CMN lãng mạn chết đi!”

Khi anh ta nói những lời này, trên mặt mang sự quyến luyến sâu sắc.

“Cá sẽ bơi về mà, vì có nhím đang đợi nó!”

Anh ta mỉm cười tự giễu, khởi động lại xe: “Đúng vậy, ôm một con nhím con mà đợi…”

“Cũng tốt chứ! Cá nói, anh vẫn yêu em như trước!

Con nhím nói, nhưng tôi đã có con…

Cá nói: anh không để ý.

Nhím nói: …”

An Dĩ Phong cười nhạt một tiếng: “Nhưng cha của con tôi để ý!”

Tôi mỉm cười, lần đầu tiên trong mấy ngày qua cười vui vẻ, cũng là

lần đầu thiên phát hiện ra An Dĩ Phong còn hài hước hơn cả Hàn Trạc

Thần!

***

Dọc đường đi, chúng tôi hàn huyên rất nhiều chuyện, An Dĩ Phong nói nhiều hơn Hàn Trạc Thần, lại rất thú vị.

Nói chuyện với anh ta, không cảm thấy đêm khuya cũng không cảm thấy đường dài.

“Hai người như thế được không?” Tôi có chút lo âu hỏi: “Có thể giấu được cảnh sát sao?”

“Không quan trọng việc có thể giấu được hay không, quan trọng là Thần ca đã xuất cảnh. Mấy năm nay trừ những tội phạm tham nhũng, cô từng

nghe có mấy tên tội phạm bị dẫn độ từ nước ngoài về?”

Tôi lắc đầu, thật sự là chưa từng nghe qua. Trừ một số người do nhập cảnh trái phép mà bị trục xuất về nước.

“Cô ngẫm lại xem, họ tiêu phí nhiều tiền tài, sức lực, truy nã tội

phạm bỏ trốn khắp thế giới, làm không tốt lại mất mấy mạng cảnh sát, khổ sở đưa tội phạm về, không những phải nhét vào ngục cho ăn cho uống, còn phải nghiêm túc tăng cường trông giữ đề phòng vượt ngục. Cái việc này

không phải tự lao đầu vào khó khăn sao! Thế nên mới nói, trừ khi vì truy đuổi khoản tham ô kếch xù, bọn họ tuyệt đối sẽ không dùng tới cảnh sát

quốc tế đi bắt tội phạm… Huống gì, Thần ca căn bản không phải tội phạm,

nghiêm khắc mà nói ngay cả nghi phạm cũng không phải. Cho dùng những tên cảnh sát kia ăn no rửng mỡ không có việc gì, điều tra được Thần ca giả

chết, cũng không có quyền bắt anh ấy – muốn tìm một nơi cách ly với đời

sống một cuộc sống yên bình lại chẳng phạm pháp!”

“Thế nhưng ngộ nhỡ họ điều tra ra cái gì thì làm sao?”

“Cô đừng nghĩ cảnh sát có tinh thần chính nghĩa như thế. Cô xem những tên cảnh sát cấp cao kia điều tra Thần ca là vì trừng trị cái ác nâng

cao cái thiện? Họ chỉ là không quen nhìn tác phong của chúng tôi, lại

càng không muốn thế lực xã hội đen tiếp tục bành trướng, để mặt mũi họ

không biết cất chỗ nào. Hiện nay Thần ca ‘chết’ thảm đến như vậy, toàn

bộ tài sản cũng đều bán đi, coi như cũng nể mặt họ lắm rồi. Vào thời

điểm này, việc họ muốn làm không còn là điều ca xem Thần ca chết thật

hay giả, mà là bắt đầu đi xử lý tôi.”

“Ầu! Vậy anh tính sao bây giờ?”

“Rất đơn giản, chia tiền của tôi cho các anh em làm phí giải tán, còn lại thì quyên góp cho Hội chữ thập đỏ. Sau đó tìm một nơi cảnh đẹp bên

bờ biển nhảy xuống… Bọn họ phỏng chừng sẽ nói rằng tôi sợ tội tự sát!”

“Đơn giản như thế sao?”

“Đúng, bởi vì bỏ trốn không thể không mang theo tiền.”

“Tôi hiểu, các người còn sống hay không bọn họ hoàn toàn không quan

tâm, họ muốn hai người biến mất, kế tiếp bọn họ có thể lợi dụng cơ hội

này để chấn chỉnh xã hội đen.”

“Để họ chấn chỉnh lại càng tốt, giảm bớt số người trong giới rảnh rỗi không có việc gì đi tìm chúng tôi gây phiền phức.” An Dĩ Phong dựa lưng vào ghế, thở dài một hơi: “Nhiều năm như vậy tôi phí công phí sức mà

giúp cảnh sát quản xã hội đen, duy trì trật tự trong xã hội đen. Bọn họ

không khen thưởng tôi, tặng tôi huân chương khuyến khích thì thôi, lại

còn coi tôi không vừa mắt. Vậy để cho bọn họ tự quản đi, tôi cũng nghỉ

hưu ra nước ngoài dưỡng già, sống những ngày ung dung vui vẻ!”

Sao thế nào tôi cũng nghe thấy anh ta lại rất oan ức vậy.

Nghĩ lại cẩn thận thì thật đúng ra rất oan ức, thật nên tặng một huân chương khen thưởng cho công lao của anh ta.

Nghe anh ta nói xong, tôi buông xuống trái tim đang treo lơ lửng, lại đột nhiên nhớ tới một vấn đề đã sớm tò mò: “Được rồi, anh có th