a người phụ nữ như bông hoa đang ở vào giai đoạn mặn mà
nở rộ, còn cô thì giống như một thiếu nữ, anh đã từng phát hiện từ người cô
những dấu vết của những ham muốn tình cảm.
Nếu cô muốn, sẽ như thế nào.
Suy nghĩ này khiến ánh mắt của Cố Nguyên càng lúc càng
sâu.
Bàn tay anh trên má cô dần dần xoa xuống, men theo làn
da mềm mại, dừng lại ở nơi cấm.
Người đàn ông dù âu yếm thế nào thì vẫn là đàn ông,
vẫn có những bản năng nguy hiểm và tự nhiên của mình.
Tô Dao đưa tay giữ tay Cố Nguyên lại, hành động này
khiến cho anh dời ánh mắt nhìn vào mắt cô.
Mặt Tô Dao là sự sợ hãi và khủng khiếp
Anh làm sao thế, tại sao anh lại có thể nghĩ tới việc
sẽ dùng thủ đoạn này để cưỡng bức cô?
Cố Nguyên không kìm được sự khinh bỉ bản thân. Với suy
nghĩ ấy, tình cảm trào dâng trong lòng đã dần lắng xuống, anh dừng tay lại, trở
người ngồi xuống bên giường, cúi đầu nhìn đôi bàn tay mình, không nói gì.
Tô Dao ngồi dậy, tim vẫn còn loạn nhịp. Trong hoàn
cảnh này cô không biết là mình nên nói gì, Cố Nguyên đột nhiên đứng dậy, đi ra
ngoài: “Chúng ta ra ngoài đi, chút nữa bố mẹ chỉ thấy xe và đồ mà không thấy
người lại lo lắng.”
Anh đã cho cả hai một cái cớ thật là thỏa đáng, cánh
cửa khép lại. Anh đã ra ngoài trước cô.
Tô Dao buông mình nằm xuống, đưa tay lên ôm lấy mặt.
Tình cảm của cô dành cho Cố Nguyên thật phức tạp.
Từ trước tới nay cô đối với anh là thói quen tin tưởng
và dựa dẫm, hai người thân thiết như người nhà. Cô thực sự đã coi anh là ruột
thịt của mình. Cố Nguyên nảy sinh tình cảm với cô khiến cô cảm thấy điều đó như
trở thành gánh nặng cho mình.
Gánh nặng. Bởi vì anh đối với cô rất quan trọng, cô
không nhẫn tâm để anh thất vọng, cũng không thể báo đáp lại những thứ mà anh
muốn.
Khi Tô Dao ra đến cửa, nhà Cố Nguyên đã có rất nhiều
khách, đều là bậc trên của Cố Nguyên. Theo thói quen, mọi người đến nhà nhau
chúc tết, năm nay đúng đến lượt nhà Cố Nguyên.
Tô Dao vào nhà chào qua mọi người rồi vào bếp. Trong
bếp, mẹ cô đang giúp mẹ Cố Nguyên chuẩn bị đồ ăn, hai người phụ nữ nói chuyện
rôm rả, không khí vô cùng hòa hợp.
Nếu biết mình và Cố Nguyên đã ly hôn, không biết gia
đình còn có thể tiếp tục một cuộc sống bình yên và hạnh phúc như thế này nữa
không?
Tô Dao đứng ở cửa nhà bếp, không nhấc chân nổi một
bước.
Có lẽ năm mới khiến cho không khí gia đình càng thêm
sâu đậm, cô từ trước đến nay vẫn chưa ý thức được một cách sâu sắc rằng, kết
hôn không phải là việc riêng của hai người mà là sự tiếp xúc và hòa hợp của cả
gia đình hai bên.
Hoàn cảnh của cô và Cố Nguyên rất đặc biệt. Hai nhà
vốn là hàng xóm láng giềng sống cùng một khu, bố mẹ hai bên vốn là bạn bè mấy
chục năm, sau khi Cố Nguyên và Tô Dao kết hôn thì sợi dây gắn kết đó càng khiến
hai gia đình thân thiết như một.
Ban đầu những gì cô nghĩ thật đơn giản, chỉ cần anh có
thể cho cô một danh phận hợp pháp, lại có tiền mừng giúp anh giải quyết gánh
nặng là một một biện pháp song toàn. Khi đó tại sao cô không nghĩ đến sẽ xảy ra
tình trạng ngày hôm nay?
“Đứng ngẩn ngơ ở đó làm gì? Không có việc gì thì vào
đây giúp một tay đi.”
Mẹ giơ tay vẫy Tô Dao lại, làm đứt mạch suy nghĩ trong
cô. Tô Dao cười cười, lấy lại bình tĩnh rồi tới giúp mẹ bóc hành.
“Dao Dao, Cố Nguyên lúc trước nói nó sẽ chuyển phòng
triển lãm về Bình Thành, là thật hả?”
Mẹ Cố Nguyên khẽ đến bên cạnh Tô Dao, nhỏ giọng hỏi.
Tô Dao khẽ sững người lại, hóa ra Cố Nguyên nói trở về
Bình Thành không phải là nói đùa. Anh hành xử rất thận trọng, nếu không thực sự
suy nghĩ và định thực hiện thì anh sẽ không bao giờ tiết lộ như vậy.
Nhìn ánh mắt mong chờ và vui mừng của mẹ Cố Nguyên, Tô
Dao chần chừ một lát: “Con không rõ anh ấy suy nghĩ như thế nào…”
“Con bé này, đồn thổi làm sao được” - Mẹ Cố Nguyên đập
đập Tô Dao - “Trở về đây là một việc tốt, ban đầu các con đi Nam Thành mẹ đã
không đồng ý. Ở nhà tốt như vậy, nếu các con ở nhà, mọi người còn có thể giúp
con trông chừng Tô Thư. Hơn nữa, nếu ở nhà thì con đi làm chỗ của ba, cũng
không làm con mệt, lại còn có thời gian chăm sóc gia đình…”
Những lời nói này hình như giống hệt những lời mà Cố
Nguyên đã nói với cô, đúng là mẹ con. Tô Dao cười nói: “Mẹ, để anh ấy quyết
định đi ạ, con ủng hộ quyết định của anh ấy.”
“Thật không?”
Tô Dao sững người, quay đầu thấy Cố Nguyên không biết
đã vào phòng bếp từ khi nào. Anh đứng yên nhìn cô: “Có phải là anh quyết định
như thế nào thì em đều đồng ý?”
Trước đây anh bỏ qua ý kiến của cô, bây giờ lại chuyển
sang ép cô phải chọn lựa.
Ở lại Nam Thành, hôn nhân của hai người đã kết thúc
hoàn toàn. Từ chối tình cảm của Cố Nguyên, quan hệ của hai người cùng lắm chỉ
là bạn bè tốt mà thôi.
Về Bình Thành có nghĩa là lựa chọn Cố Nguyên, rời xa
Hứa Đông Dương, từ đây an phận ở bên cạnh anh, cùng anh bảo vệ gia đình nhỏ bé
này.
Cố Nguyên rất hiếm khi có thái độ cưỡng ép khi nói
chuyện, hai bà mẹ cảm thấy có gì đó không ổn. Tuy nghiêng về phía hi vọng hai
con sẽ quay về nhưng ở thời khắc quan trọng thì mẹ Cố Nguyên vẫn lựa chọn bảo
vệ con dâu mình
Mẹ Cố Nguyên đ