g, ăn ít đồ trước đi, chuyện em lo lắng sẽ không xảy ra đâu, tất cả đều sẽ không thay đổi." Anh ôm tôi đang chạy tán loạn khắp nơi ngồi lên trên ghế sa lon.
"Nhưng… " Tôi thật sự không dám tưởng tượng nếu biết sẽ làm ra chuyện như thế nào nữa, nói không chừng trực tiếp cầm dao làm thịt thôi không đắn đo cũng nên.
"Không cần lo lắng, em không tin anh sao? Chờ sau khi mẹ nghỉ dài hạn xong, hai anh em mình vẫn sẽ như thế này." Hai tay anh ôm chặt hông tôi để tôi không chạy tới chạy lui trong nhà nữa.
"Ting ting tinh, ting ting ting, Bắc Kinh bây giờ là 18 giờ." Tại sao điện thoại di động của tôi lại vang lên. Tôi lấy điện thoại di động ra khỏi túi, số hiện trên màn hình là của mẹ. Sao mẹ lại điện thoại cho tôi, không phải bà biết cái gì chứ? Tôi khẩn trương nắm chặt điện thoại không biết nên nhận hay không nên nhận. Tôi do dự đưa điện thoại cho anh, trong giây phút điện thoại được chuyến tới anh, tim tôi nhất thời như nhảy lên họng, mẹ sẽ nói gì? Mẹ sẽ hỏi cái gì? Mẹ có thể đã biết gì hay không? "Đúng, đúng ạ, cháu biết rồi, ở đâu ạ, chúng cháu lập tức đến." Anh nghe điện
thoại, không biết bên trong nói những gì mà sắc mặt của anh trở nên nặng nề, mày nhíu chặt lại.
"Anh.... Mẹ nói gì trong điện thoại?"
"Uyển Uyển đi mau" Anh kéo tôi vội vã chạy ra ngoài, ngay cả cặp cũng
không kịp cầm. Ngồi ở trên xe taxi, anh nói địa chỉ với bác tài xế, taxi chạy một mạch về phía trước.
"Anh... Mẹ nói gì trong điện thoại?" Tôi kéo ống tay áo của anh, sắc mặt anh càng lúc càng nặng nề, chân mày nhíu chặt lại, rốt cuộc mẹ đã nói
gì trong điện thoại với anh?
"Không phải mẹ gọi điện tới, là bệnh viện gọi. Lúc ba mẹ đi vào thành
phố A có va chạm với một xe khác, bây giờ họ đang được cấp cứu trong
bệnh viện."
"Có nghiêm trọng không?" Tại sao có thể như vậy, mặc dù từng nghĩ tới
mấy chục mấy trăm lần muốn ngăn mẹ tới thành phố, nhưng cho tới bây giờ
vẫn chưa từng nghĩ sẽ có chuyện như vậy.
"Không rõ lắm, bác sĩ chưa nói, chỉ bào chúng ta lập tức tới bệnh viện.
Yên tâm, ba mẹ sẽ không sao đâu." Anh cầm tay tôi. Không biết chạy bao
lâu, cuối cùng cũng dừng trước cánh cửa lớn của một bệnh viện. Tôi đẩy
cửa xe ra liền xông vào trong.
"Chị có biết người mới bị tai nạn được đưa đến đâu không ạ?" Tôi bắt
được một y tá lướt qua tôi, hình như chị ấy không ngờ là tôi sẽ tóm lấy
chị ấy, chị ngẩn người: "Phóng cấp cứu ở bên kia, em qua hỏi thử xem."
Theo phương hướng chị y tá chỉ, tôi chạy đến một nơi có ghi ba chữ "Phòng cấp cứu" hỏi thăm.
"Xin hỏi người vừa bị tai nạn xe được đưa đến đâu ạ?" Tôi dùng sức vỗ phòng cấp cứu hỏi mấy người đang ngồi ở quanh bàn đá hoa.
"Là người mới được đưa đến hả em?" Một chị giống bác sĩ lục lọi đống giấy tờ.
"Vâng! Vừa được đưa tới." Tôi dùng sức gật đầu một cái.
"Em là người nhà của Lưu Tú Anh." Chị lật đi lật lại tấm kẹp giấy.
"Đúng, em là con gái bà ấy, bà ấy có khỏe không?" Tôi có chút nóng nảy muốn tóm lấy tay chị ấy.
"Từ nơi này đi qua phòng cấp cứu thứ hai, em phải nhanh một chút..." Tôi chưa kịp nghe xong lời của chị ấy, liền chạy tới phòng cấp cứu thứ hai. Đứng trước cửa phòng cấp cứu, tôi nhìn một người toàn thân đầy máu đang nằm trên giường cấp cứu, tôi không tin đó là mẹ, trong trí nhớ của tôi
mẹ luôn ăn mặc chỉnh tề không hề có một chút vết bẩn tóc cũng được chải
chuốt gọn gàng không hè có chút rối tung nào. Nhưng quần áo bệnh nhân
của người nằm trên giường lại có những mảng máu lớn đã khô, hơn nữa còn
dính đầy bùn đất, tóc cũng rối tung rối bù đến không chịu nổi.
"Mẹ...." Tôi nhẹ nhàng đứng ở bên giường không thể tin được kêu lên một
tiếng. Người trên giường nghe được giọng nói của tôi liền quay mặt về
phía tôi, ánh mắt dường như lóe lên một cái, đôi môi giật giật.
"Mẹ, mẹ cảm thấy thế nào?" Không biết từ lúc nào anh đứng phía sau tôi.
Tôi cảm thấy được ánh mắt của mẹ toát ra được một chút vui sướng, sau đó mẹ khó khăn đưa tay chỉ cái ví da đặt ở trên cửa sổ. Anh đi tới cầm ví
da rồi đặt lên tay mẹ.
Editor: tyvybutchi
[Tặng zin zin zin'> Chương 20 (tiếp)
Mẹ ra hiệu bảo anh mở ví da lấy chùm chìa khóa bên trong ra. Sau đó mẹ
dùng bàn tay đầy máu nắm lấy chùm chìa khóa bằng đồng trông rất bình
thường đặt vào lòng bàn tay anh rồi nắm chặt lại.
Tôi thấy môi mẹ hình như đang mấp máy, anh kề sát tai lại gần, không
biết mẹ đã nói gì với anh mà chờ đến lúc anh ngẩng đầu lên thì vẻ mặt
của mẹ giống như đã hoàn thành xong một nhiệm vụ thật khó khăn, sau đó
bà thản nhiên nhìn tôi đang đứng bên cạnh, hai mắt chậm rãi nhắm nghiền.
Máy giám thị bên giường cấp cứu cũng phát ra còi báo động chói tai trong một giây mẹ nhắm mắt kia, một đám bác sĩ, y tá mặc áo trắng chạy vào,
sau đó chúng tôi bị đẩy ra bên ngoài. Tôi và anh thấp thỏm đứng trước
cửa phòng cấp cứu nhìn từng tốp bác sĩ rồi y tá liên tục ra vào. 30 phút trôi qua, tôi cảm thấy 30 phút này dài như ba năm, một bác sĩ đi ra từ
bên trong hẳn là bác sĩ chuyên khoa. Khuôn mặt không biểu cảm nhìn hai
anh em tôi đứng ở trước cửa.
"Chúng tôi đã cố gắng hết sức, mong hai người hãy nén bi thương, những
thủ