n khóa cửa, mở cửa nhấc mũi chân đi vào, sau đó lại nhẹ nhàng đóng kỹ cửa phòng.
Tôi ngồi xổm người xuống bên cạnh cửa, kéo áo khoác đắp lên đùi có chút
lạnh như băng rồi nhắm mắt lại. Chỉ chốc lát sau cơn buồn ngủ liền nhấn
chìm tôi. Tôi hình như nghe được tiếng anh, sau đó hơi thở ấm áp an tâm
bao quanh tôi, cảm giác anh ôm tôi như thường ngày, thật tốt…… Đồng hồ báo thức vang lên không ngừng, tôi có chút không thoải mái mở
mắt ra thấy trần nhà xa lạ, tôi mơ hồ nhớ hình như nửa đêm hôm qua tôi
làm thế nào cũng ngủ không được, sau đó đi tới phòng anh nằm ở cạnh cửa. Tôi giật nhẹ cái chăn đắp trên người. Không có một chút ấn tượng về
việc lúc nào thì tôi đã trở về phòng nằm trở lại trên giường.
“Tiểu Uyển, Tĩnh Văn mau rời giường ăn điểm tâm.” Dưới lầu truyền đến
tiếng của cô cô. Tôi ngồi dậy lấy quần áo để ở một bên ra thay cho áo
ngủ trên người. Đổi quần áo xong, tôi đi ra khỏi phòng, đến phòng ngăn
giữa phòng của anh để rửa mặt.
“Buổi tối ngủ không ngon sao?” Anh đưa tay vuốt quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt tôi.
“Chắc là chưa quen giường thôi.” Tôi nắm vốc nước vỗ vào mặt, tinh thần nhất thời tỉnh táo hơn rất nhiều.
“Trời lạnh như thế này, đừng có dùng nước lạnh rửa mặt, tránh cho bị
cảm.” Anh lấy khăn lông treo ở trên kệ ra cẩn thận lau chùi mặt tôi.
“Em cảm thấy cũng không lạnh lắm.” Tôi nhận lấy khăn lông lau khuôn mặt
dính đầy nước. bây giờ ở bên ngoài không thể so với ở nhà.
Chúng tôi ở chỗ này không thể vượt qua ranh giới anh em, câu nói cuối
cùng của ông nội ngày hôm qua mặc dù không đầu không đuôi, nhưng tôi lại cảm giác chắc chắn ông đã biết được điều gì đó.
“Đi xuống ăn điểm tâm đi, ăn điểm tâm xong anh và em ra ngoài đi dạo,
lâu rồi chưa ra bên ngoài, xem xem thay đổi bao nhiêu.” Anh giúp tôi
treo khăn lông.
“Ừm!” Tôi gật đầu một cái, ở lâu trong nhà cảm giác không khí ngột ngạt khó chịu, ra ngoài hóng mát một chút cũng tốt.
Xuống lầu ăn bữa sáng xong, anh viện cớ cùng tôi đi ra ngoài. Ở trên bàn cơm ông nội và cô cô hình như muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng vẫn
không nói ra miệng.
Gần bốn năm trời không có dạo phố ở đây, các cửa hàng bán đồ ăn vặt, bán văn phòng phẩm và manga trong trí nhớ đã không còn thấy bóng dáng, mà
thay vào đó là các cửa hàng bán quần áo và quán cà phê trang trí bắt
mắt.
Năm đó chúng tôi đi dạo vẫn còn chưa xây xong quảng trường mua sắm,
trong ký ức, các cửa hàng bán đồ thủ công nằm ở đường dành riêng cho
người đi bộ, tôi nhìn bao lớn bao nhỏ chiến lợi phẩm trên vai anh đặt
xuống ghế. Xem ra tôi bị Viên Mai dạy hư rồi, tôi nhớ trước đây đi dạo
phố, tôi không thích mua đồ lung tung.
“Nhắm mắt lại nghỉ ngơi chút đi, mắt em đều đỏ cả lên rồi kìa.” Ghế ngồi được thiết kế cho các cặp đôi, anh vươn tay rất dễ dàng ôm tôi vào
trong ngực, tôi vùi mặt vào trong ngực anh, nhắm mắt lại, ngửi mùi hương quen thuộc mới an tâm nhắm mắt lại.
“Lý Ngự Chương, thật sự là cậu sao… cậu trở về từ lúc nào vậy. Tiểu Uyển có về chung với cậu không?” Chợt bên tai truyền tới giọng nói có chút
quen thuộc.
“Mới về mấy ngày trước, có chuyện gì không?” Anh đắp áo khoác lên người tôi, kéo lên che kín hơn nửa mặt tôi.
“Mấy ngày nữa bọn này có tụ họp bạn thời trung học, nếu tiểu Uyển có về
thì cũng gọi cậu ấy cùng đi.” Giọng nói rất quen thuộc, trong vắt lại
mang một chút ngọt ngào.
“Mình sẽ nói cho em ấy biết.”
“Mà số điện thoại di động của cậu ấy vẫn không thay đổi chứ? Hay là để
mình trực tiếp gọi điện thoại cho cậu ấy là được rồi.” Đối phương hình
như có chút không yên lòng về chuyện để anh chuyển đạt lại dùm, muốn
trực tiếp gọi điện thoại cho tôi, là ai đây ta?
Giọng rất quen, nhưng lại không nhớ được là người nào. Điện thoại di
động không báo động trước vang lên, tôi xoay người ra khỏi lồng ngực ấm
áp của anh, vươn tay từ trong túi áo khoác lấy điện thoại di động ra.
Áo khoác che ở trên người tôi chợt trượt xuống đất, chuông điện thoại di động bỗng chốc cũng ngưng bặt, tôi cảm thấy sau lưng dường như có tầm
mắt đang nhìn chằm chằm lưng tôi. Tôi ngồi thẳng người quay đầu lại, ánh mắt đang nhìn tôi chằm chằm kia dời từ lưng đến trên mặt tôi. Đối
phương thật đúng là người quen, quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn
được nữa, bạn hồi tiểu học, trung học có quan hệ tốt nhất với tôi --
Trệu Tinh Tinh.
“Tinh Tinh, đã lâu không gặp.” Tôi có chút không được tự nhiên nở nụ cười lấy lòng với Tinh Tinh đang ngồi ở đối diện.
“Lý Ngọc Uyển, cậu giỏi lắm. Đi gần bốn năm, ngay cả điện thoại cũng
không gọi, trở lại cũng không biết liên lạc với bạn bè, uổng phí lúc học cấp 3 chúng ta quan hệ tốt như vậy. Lần này nếu không phải là mình tinh mắt thấy Lý Ngự Chương thì có phải cậu cũng định không nói cho mình
biết cậu đã trở lại hay không?” Giọng nói có chút lớn tiếng, mang theo
chút chỉ trích.
“Không có, trước đây mỗi lần trở lại đều chỉ ở hai ba ngày rồi lại đi
trở về cho nên không kịp liên lạc. Lần này trở lại ở chơi thời gian lâu
hơn một chút.” Mặc dù đã lâu không gặp Tinh Tinh nhưng tôi vẫn hiểu rõ
tính tình của cô bạn học đã chơi chung nhiều năm