đúng là rất giống chị cả lúc còn trẻ, cũng gần sáu mươi năm
không gặp chị hai rồi, chị hai có khỏe không?" Ánh mắt ông nội rơi vào
nơi xa, tựa như đang nhớ lại cái gì đó.
"Mẹ hai rất khỏe, bác sĩ nói nếu làm cho mẹ vui vẻ chút nữa thì sẽ có
thể sống lâu thêm mấy ngày." Cái người gọi là bác hai kia trả lời câu
hỏi của ông nội.
"Ừ, những năm trước đây chị cả đã chịu rất nhiều cực khổ rồi, đáng lẽ
bây giờ có thể thoải mái sống qua ngày, nhưng khổ nỗi lại mắc phải căn
bệnh này. Ai." Ông nội hình như rất quan tâm người chị cả trong miệng
ông.
"Cho nên lần này hi vọng mẹ hai có thể vui vẻ mà sống qua mấy ngày này." Bác ba có chút giả dối dùng ngón tay lau khóe mắt một cái. Tôi có chút
nhàm chán, chào cũng chào xong rồi, tôi đứng lên muốn đi lên lầu.
"Tiểu Uyển chờ một chút." Ông nội gọi tôi đang muốn xoay người bước đi.
"Dạ!" Tôi lại ngồi trở về trên ghế salon chờ ông nói tiếp.
"Tiểu Uyển, ông có một người chị bây giờ đang ở nước ngoài, mắc bệnh ung thư sống không được bao lâu nữa."
"A." Chưa từng nghe ông nội nói qua ông có thân thích ở nước ngoài, hơn
nữa tôi nhớ ông nội chỉ có một người em gái, sau đó rất nhiều năm trước
đã mất rồi, theo tôi nhớ thì hình như ông nội không có chị gái.
"Người chị này của ông mấy năm trước đã kiểm tra và phát hiện là mắc
bệnh ung thư, bác sĩ nói nếu như bà ấy có thể vui vẻ một chút thì có thể sống thêm vài năm."
"A." Tôi không hiểu ông nói với tôi những thứ này có ích lợi gì, bản
thân tôi cũng không phải là người rất dễ dàng vui vẻ, đừng nói chi là
làm cho người khác vui vẻ.
"Về sau bà ấy lại nhờ người thân tìm được ông, ông vốn là muốn đưa bà ấy trở về nước sống hết phần đời còn lại, nhưng dù sao trình độ điều trị
chữa bệnh trong nước vẫn không bằng nước ngoài. Hơn nữa bác sĩ cũng đề
nghị không cho bà ấy du lịch đường dài."
Ông nội nói cho tôi biết những thứ này có ích lợi gì chứ? Ông nội muốn
đi thăm chị mình thì cứ đi, không cần thiết phải nói với tôi cặn kẽ như
vậy.
Ông nội nhấp một hớp trà hắng giọng một cái: "Chị của ông không có sinh
con. Nhưng bà vẫn luôn muốn một đứa bé có cùng huyết thống với mình có
thể ở bên cạnh bà đến hết những ngày cuối đời, mấy năm trước bà ấy có
gọi điện thoại tới đây hy vọng ông có thể cho bà ấy một đứa cháu làm con thừa tự. Năm đó lúc ba mẹ con vẫn còn, ông có đề cập chuyện đó với ba
mẹ con, mẹ con cũng đồng ý, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy
cho nên vẫn luôn trì hoãn, lần này lại nhắc tới, cho nên ông chỉ
muốn..."
Tôi rốt cuộc hiểu rõ mục đích ông gọi tôi tới, nói hồi lâu chính là muốn đưa tôi cho người chị cả trong miệng ông nội, mẹ hai trong miệng hai
người đàn ông này làm con thừa tự.
Một lá thư được đưa tới trên tay tôi, tôi mở lá thư ra lấy tài liệu bên
trong đặt ở trên khay trà. Mặc dù tôi không rõ lắm những tài liệu này có dụng ý gì, nhưng ít nhất tôi có thể xem hiểu được một cuốn hộ chiếu
trong đó, trên hộ chiếu viết chính là tên của tôi.
Tôi mở hộ chiếu ra, ngày viết phía trên là trước ngày chúng tôi trở lại
một ngày, xem ra trước khi chúng tôi trở lại ông nội đã quyết định muốn
đưa tôi đi, một đống lời nói hôm nay chỉ là tường thuật lại mà thôi,
thực tế chẳng qua chỉ là báo cho tôi để tôi đi chuẩn bị.
Tôi nhìn hình trên hộ chiếu, ánh mắt càng ngày càng mơ hồ, hốc mắt nong nóng giống có thứ gì đó muốn tràn ra rơi xuống.
"Tiểu Uyển, con chuẩn bị thu xếp hành lý đi, mấy ngày nữa hãy cùng bọn
họ trở về." Giọng ông nội lại khôi phục như trước đây, lời nói ra lệnh
đó cứ quanh quẩn bên tai tôi. Hộ chiếu trong tay chợt bị rút đi, bộp một tiếng ném ở trên khay trà, cả người bị cuốn vào trong một lồng ngực ấm
áp.
"Thì ra lần này bảo bọn con trở lại chính là muốn bán Uyển Uyển đi, Uyển Uyển là em con, không cần một đống tiền của các người, con vẫn có thể
tự mình nuôi sống em ấy." Sắc mặt của anh có chút xanh mét, giọng nói
mang theo tràn đầy lửa giận.
"Tiểu Chương, chúng ta chẳng qua chỉ là muốn cho Tiểu Uyển làm con thừa
tự của cô cả thôi, không phải bán, hơn nữa rất nhiều người muốn ra nước
ngoài mà không được, bây giờ Tiểu Uyển có thể rời nước như vậy cũng là
một cơ hội tốt với con bé, không phải sao?" Cô cô ở một bên phụ họa.
"Cơ hội, vậy sao cô không để cho con gái cô tranh cơ hội này đi, cơ hội
này bọn con không cần, hơn nữa đừng nói chi là các người có thể được bao nhiêu lợi ích từ trong chuyện này, tối hôm qua cô và dượng nói gì tôi
đã nghe hết rồi." Sắc mặt cô cô lúc xanh lúc trắng. Lời nói nghẹn ở cỏ
họng nói không nên lời.
"Uyển Uyển, chúng ta đi, ở chỗ này một hồi nói không chừng còn có thể bị bán đi lần thứ hai, chúng ta trở về nhà của chúng ta đi." Anh liền kéo
tôi đi lên lầu. Một tiếng rầm thật lớn vỗ vào trên khay trà, tôi và anh
đồng thời xoay người lại nhìn vẻ mặt phẫn nộ của ông nội.
"Cái gì mà có bán hay không, không ai bán em gái con đi cả, cho Tiểu
Uyển qua đó làm con thừa tự là để phụng dưỡng cho bà cả của con." Trên
mặt ông nội mang chút tức giận.
"Cho làm con thừa tự cũng được, bán cũng được, con đều không đồng ý." Anh kéo tay tôi tiếp tục đi l
