rồi bước xuống giường, đóng chặt cửa
phòng đang khép hờ lại, chọn quần áo từ trong tủ ra thay.
Ba mươi phút sau tôi rửa mặt xong đứng ở trước tủ quần áo soi gương chải chuốt lại mái tóc. Anh đứng ở phía sau xem tôi chải đầu, lúc ở thành
phố A vẫn thường hay như vậy, mỗi sáng sớm dù cho không có lớp buổi sáng thì anh cũng sẽ ngồi dậy nhìn tôi chải hết đầu rồi mới lại ngủ tiếp.
Xuyên qua gương tôi thấy được ánh mắt phức tạp của anh, tôi biết rõ anh
đang nghĩ cái gì, nhưng nếu như rời đi có thể đổi được một kết quả thì
tôi nghĩ đây là cách tốt nhất. Tôi thắt tóc thành đuôi sam rồi một lần
nữa sửa sang lại quần áo và cổ áo. Vươn tay ôm lấy cơ thể vẫn đứng ở
phía sau tôi không động đậy của anh: "Em đi đây, buổi tối sẽ trở về."
Tôi đang định xuống dưới lầu gọi điện thoại cho Tinh Tinh, mới vừa đi
tới phòng khách thì có chút ngoài ý muốn nhìn thấy Tinh Tinh đang ngồi ở trên ghế salon xem tivi.
"Tinh Tinh cậu tới lúc nào vậy, tại sao không gọi mình một tiếng"
"Tới được một lúc rồi...., cô cô của cậu nói cậu còn đang ngủ, mình thấy thời gian cũng còn sớm cho nên không muốn đánh thức cậu." Lời tuy nói
ra rất có lý, nhưng tôi lại tựa hồ cảm giác ánh mắt của cô ấy nhìn tôi
rất không được tự nhiên.
"Đã đến lúc rồi, chúng ta đi thôi." Tôi kéo Tinh Tinh đang ngồi ở trên ghế sa lon lên liền đi ra ngoài.
"Uyển Uyển, trên người em có tiền đủ chứ?" Không biết từ lúc nào anh đã
xuống lầu, nửa tựa vào cầu thang trong tay xách theo áo khoác.
"Chắc là đủ rồi, nếu như không đủ em sẽ gọi điện thoại cho anh đưa tới." Tôi hướng anh phất phất tay hẹn gặp lại rồi kéo Tinh Tinh ra khỏi nhà.
Vốn là định ngồi xe đến địa điểm tập hợp, nhưng bởi vì thời gian vẫn còn sớm nên chúng tôi quyết định đi bộ đến đó. Dọc theo đường đi tôi thấy
Tinh Tinh hình như có lời gì muốn nói với tôi rồi lại luôn là không nói
ra.
"Tinh Tinh, cậu có cái gì muốn nói với mình phải không?" Tôi lấy quà tặng
mang từ thành phố A ở trong túi ra đưa cho Tinh Tinh, có phải vì Tinh
Tinh không thích quà tặng này hay không?
"Tiểu Uyển, cậu và Lý Ngự Chương thật là anh em ruột sao?"
"Ừm!" Tôi và anh hai là anh em ruột không phải cô ấy đã sớm biết rồi sao?
"Có khi nào có một người trong các cậu là con nuôi hay không?"
"Chắc sẽ không đâu, nếu là con nuôi thì mình đã sớm nên biết rồi." Hơn
nữa năm trước bệnh viện của thành phố A cũng có tổ chức làm giám định
DNA, tôi còn ôm một tia hi vọng kéo anh hai cùng đi làm một lần, kết quả chúng tôi rõ ràng 100% là anh em ruột, ngay cả khả năng cùng mẹ khác
cha hoặc cùng cha khác mẹ gì đó cũng không có.
"Vậy....." Tinh Tinh dường như còn muốn nói gì đó.
"Đó có phải là nơi tập họp hay không." Tôi chợt nhìn thấy được mấy gương mặt quen thuộc.
"Chính là chỗ đó." Tinh Tinh gật đầu một cái. Hợp bạn học, chính là một
đống người nhàm chán ngồi chung một chỗ, tán gẫu quá khứ, tán gẫu tương
lai, tán gẫu mong muốn sau này.
Một đống người quan hệ tốt hay không tốt gì cũng đều tụ tập chung một
chỗ ăn ăn uống uống không biết có cái gì vui, tôi có chút nhàm chán nhìn đã từng khuôn mặt bạn học quen thuộc sau lại trở nên có chút xa lạ. Sau bữa cơm chiều một nhóm người lại hẹn nhau đi quán bar uống rượu, mặc dù tôi không muốn đi lắm, nhưng vì lo ngại sĩ diện nên tôi cũng bị buộc đi theo một đám người đó tới quán bar.
Tới quán bar, tôi nhớ chỉ có một lần sau khi thi tốt nghiệp trung học
kết thúc, là anh dẫn tôi tới đây thôi, và đó cũng là lần đầu tiên và duy nhất. Một đám gọi mười mấy lon bia, toi từng chút từng chút uống cạn
hơn nửa ly bia, nhìn một đóng người trò chuyện trò chuyện nhiều loại đề
tài, hôm nay Tinh Tinh rất kỳ quái, trong ấn tượng của tôi cô ấy nói rất nhiều, nhưng hôm nay từ lúc gặp đến giờ, cô ấy vẫn dùng ánh mắt như có
điều suy nghĩ nhìn tôi chằm chằm.
Chẳng lẽ người sáng sớm hôm nay gõ cửa chính là cô ấy sao. Tôi giơ cổ
tay lên nhìn đồng hồ, đã sắp mười giờ rưỡi , gọi diện thoại nói một
tiếng với anh thôi. Tôi lấy điện thoại di động từ trong túi ra ấn xuống
dãy số quen thuộc.
"Uyển Uyển, vẫn chưa về sao?" Giọng nói dịu dàng của anh truyền ra từ trong microphone.
"Chưa, em còn đang ở quán bar uống rượu, anh tới đón em được không."
Không biết vì sao đột nhiên tôi dường như đang làm nũng với anh.
"Em đang ở đâu." Giọng anh vẫn dịu dàng không có một chút mất kiên nhẫn
như cũ. Tôi nói tên quán bar sau đó ngắt điện thoại. Không tới nửa giờ
tôi liền thấy bóng dáng quen thuộc đứng ở trước cửa quán bar. Tôi giơ
tay lên vẫy vẫy thu hút sự chú ý của anh.
"Uyển Uyển." Ánh mắt anh không quá hài lòng nhìn ly rượu đã cạn hơn phân nửa tôi cầm trên tay.
"Anh uống giúp em đi." Tôi cầm ly rượu đã cạn hơn phân nửa trong tay đưa tới trước mặt anh. Anh vài hớp giúp tôi uống xong ly rượu còn dư lại,
sau đó duỗi tay ôm tôi tới bên người.
Không biết là bởi vì mọi người trong lớp đều nhớ năm đó tôi có một người anh trai tài hoa hạng nhất hay là vì anh quá nổi tiếng mà khi anh vừa
ngồi xuống không bao lâu thì các bạn học vốn là ngồi ở một bên nói
chuyện trên trời dưới đất liền nhiệt tình tới đây chào hỏ
