Polly po-cket
Song Sinh

Song Sinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324780

Bình chọn: 8.00/10/478 lượt.

ên lầu.

"Chuyện này ông đã quyết định, hơn nữa năm đó mẹ con cũng đồng ý." Có lẽ đây là lần đầu tiên bị phản đối kịch liệt như vậy, vẻ mặt ông nội có

chút không nhịn được.

"Chuyện này con không đồng ý, hơn nữa bọn con còn có việc ở thành phố A, hôm nay liền rời đi." Anh buông tay tôi ra xoay người bước lên lầu.

Không tới mười lăm phút sau liền nhìn thấy anh xách theo cái túi hành lý chúng tôi mang theo lúc trở về đi xuống lầu.

"Không được đi, hơn nữa chuyện cho làm con thừa tự này đã quyết định rồi."

Anh không để ý ông nội rống giận, một tay kéo tôi, một tay nhấc hành lý liền định đi hướng cửa chính.

"Con thật là ra bên ngoài đi học mấy năm này cánh đã mọc cứng cáp rồi,

ngay cả lời ông nói cũng dám không nghe." Đây vẫn là lần đầu tiên tôi

thấy ông nội giận đến như vậy, ngón tay có chút run rẩy chỉ về phía anh.

"Có bản lĩnh rời đi thì cũng đừng trở về nữa, coi như nhà họ Lý ta không có hai đứa cháu chúng mày."

Anh vẫn là kéo tôi đi về phía trước, tôi dừng bước lại, đây là lần đầu

tiên tôi nhìn thấy ông nội bị chọc tức thành như vậy, cho tới bây giờ

anh đều là niềm kiêu hãnh của ông nội, là niềm kiêu hãnh của dòng họ Lý, nhưng lần này thế nhưng ông nội lại nói ra lời như vậy.

"Anh...." Tôi kéo bàn tay đang nắm chặt tay tôi của anh.

"Uyển Uyển, chúng ta đi." Anh vẫn là kéo tay tôi đi ra ngoài.

"Anh." Tôi buông tay anh ra, đi trở về trước sô pha cầm hộ chiêu vừa rồi ném ở trên khay trà. Mấy ngày nay nhìn hành động của ông nội tựa như có lẽ ông đã cảm giác và mơ hồ biết được gì đó, cho nên ông mới nghĩ hết

cách muốn tách chúng tôi ra.

Nhìn hộ chiếu trong tay, tôi thật sự không phải vì ông nội nghĩ như vậy

mà muốn rời xa anh. Mà là vì anh có tiền đồ, tương lai sáng lạn của anh, không thể bởi vì chuyện này mà phá hủy cả đời anh, và cũng là vì tôi

muốn biết có phải là do từ trước đến giờ bên cạnh anh vẫn luôn có tôi

tồn tại mà khiến anh không cách nào phân biệt tình thân và tình yêu khác nhau hay không. Tôi và anh đều nên tỉnh táo suy nghĩ một chút về tình

cảm của chúng tôi, thứ tình cảm này về sau muốn dài lâu thì cần phải đối mặt với không biết bao nhiêu gian nan, mà bây giờ tôi lại không cách

nào làm rõ tình cảm của anh đối với tôi và cả của tôi đối với anh có

phải là thật sự khó từ bỏ như vẫn nghĩ hay không, hay là bởi vì từ nhỏ

đã chỉ có hai người chúng tôi ở bên cạnh nhau mà sinh ra lệ thuộc.

Nếu như là cái trước, vậy thì mạnh mẽ tách chúng tôi ra có lẽ là cách

tốt nhất, còn nếu như là cái sau, như vậy lúc tôi trở lại lần nữa, nếu

như anh vẫn giống bây giờ chỉ thích mỗi mình tôi, vậy thì không cần biết con đường phía trước là gian nan như thế nào, tôi cũng đều sẽ luôn luôn cùng anh đi tới cuối cùng. Hôm nay là ngày họp lớp, tôi nhớ tối hôm qua Tinh Tinh gọi điện thoại có nói mười một giờ sẽ tới gọi tôi cùng đi.

Tôi mở mắt xem đồng hồ báo thức trên đầu giường một chút, sáu giờ rưỡi,

bên ngoài yên tĩnh, có lẽ mọi người cũng chưa có ai tỉnh dậy. Ngày hôm

qua kể từ sau khi chính miệng tôi đồng ý ông nội sẽ làm con thừa tự cho

bà cả thì anh vẫn không nói câu nào ôm tôi, còn tôi thì vẫn vùi mình vào cơ thể đang tản ra tức giận nặng nề của anh.

Một đêm này tôi không có trở về phòng của chị họ, cả đêm đều vùi ở trong ngực anh, cả đêm anh đều không có nói chuyện, chỉ là thật chặt ôm tôi

vào trong ngực. Một đêm này cũng là một đêm tôi ngủ được an ổn nhất và

duy nhất sau khi trở về đây.

Nhìn thời gian còn sớm tôi tiếp tục vùi mặt vào trong lồng ngực ấm áp

của anh nhắm mắt lại, anh dường như đã tỉnh, mà cũng dường như không có

tỉnh, cánh tay vòng ở ngang hông tôi vẫn ôm thật chặt không có nửa phút

buông lỏng. Tôi biết rõ anh rất tức giận đối với chuyện tôi đồng ý ông

nội làm con thừa tự, nhưng không đồng ý là không được, mục đích của ông

nội không phải chỉ là cho tôi làm con thừa tự hoặc bất quá trong chuyện

này là như vậy, chủ yếu ông vẫn là muốn tách chúng tôi ra.

Lắng nghe nhịp tim đập trầm ổn của anh, ngửi hơi thở làm người ta an tâm của anh, tôi nhắm mắt lại, một lần nữa tiến vào trong mộng. Không biết

ngủ bao lâu tôi hình như nghe thấy tiếng gõ cửa, sau đó một tay anh nhẹ

nhàng phủ lên trên lỗ tai tôi, ngăn cản tiếng gõ cửa, một tay khác thì

phủ lên hai mắt tôi ngăn cản ánh mặt trời chói mắt, nụ hôn nhẹ nhàng rơi vào trên môi tôi.

Tôi nhắm mắt lại dồn lực chú ý vào giữa môi và lưỡi đang quấn quít, cho

đến khi tôi nghe thấy tiếng mở cửa và tiếng bước chân có chút bối rối

chạy xuống lầu. Tôi có chút thở khe khẽ không thông, môi anh mới chậm

rãi rời đi.

Tôi không biết vừa rồi là ai đi lên, thấy được bao nhiêu, nhưng tôi biết anh rõ ràng chính là biết sẽ có người đi vào mới hôn tôi, như vậy là

tại sao? Tôi xoay người nhìn đồng hồ báo thức trên đầu giường, sắp mười

một giờ rồi, lát nữa Tinh Tinh sẽ tới tìm tôi. Tôi ngồi dậy quay đầu

nhìn anh vẫn đang nằm trên giường nhắm mắt giả vờ ngủ say.

"Hôm nay em có buổi gặp mặt bạn cũ, lát nữa Tinh Tinh sẽ tới đón em."

"Ừ, đừng chơi quá lâu, có chuyện gì nhớ gọi điện thoại cho anh." Anh vẫn nhắm mắt như cũ. Tôi mặc đồ ngủ