này, bây giờ tốt nhất
là để cho cô ấy phát tiết xong, nếu không chắc chắn tôi sẽ bị cô ấy chỉ
trích lần nữa.
“Vừa nãy tớ nói với Lý Ngự Chương hồi lâu, nếu không phải mình gọi điện
thoại cho cậu thì còn không biết là cậu đang ở trước mặt mình cơ đấy.
Cậu ngủ thật hay là không muốn quan tâm mình hả.”
“Mình…” Tôi không biết phải giải thích như thế nào, từ lúc cô ấy tới đây nói gì tôi cũng đều nghe được. Mặc dù giọng nói rất quen nhưng tôi lại
quyến luyến lồng ngực ấm áp và hơi thở của anh nên không muốn mở mắt ra
cũng không muốn quay đầu lại nhìn xem là ai tới.
“Ngày hôm qua Uyển Uyển ngủ không ngon, vừa rồi ngủ thiếp đi thôi.” Anh
choàng áo khoác của mình lên người tôi, vén mấy sợi tóc xốc xếch do ngủ
của tôi ra sau tai.
“Thật sao?” Ánh mắt Tinh Tinh nhìn tôi có chút kỳ lạ.
“Thật, ngày hôm qua suốt đêm mình không ngủ, vừa rồi ngủ thiếp đi, điện
thoại di động vang lên mới nghe thấy.” Tôi chỉ có thể tiếp tục nói theo
anh.
“Lý Ngọc Uyển, ngày mai có buổi tụ họp các bạn bè thời trung học, nếu
cậu mà không tới đó hả…” Tinh Tinh lấp lửng nửa câu trừng mắt lên nhìn
tôi.
“Ngày mai à, ừ, đến lúc đó cậu gọi điện thoại cho mình, mình nhất định
sẽ đi.” Bây giờ vì Tinh Tinh đang bất mãn, đừng nói là bạn học tụ họp,
cho dù lên núi đao xuống biển lửa tôi cũng nhất định sẽ đi.
“Nhớ đó, đừng có mà đợi đến lúc đó lại tìm lý do không đi được với mình.” Tinh Tinh không yên lòng dặn.
“Mình nhất định sẽ đi mà.” Tôi liên tục đảm bảo với Tinh Tinh rằng mình tuyệt đối sẽ đi.
“Nhớ đừng quên. Thôi mình có việc đi trước nha, hẹn gặp ở tiệc tụ họp
bạn bè!” Tinh Tinh nhìn tôi và anh rồi xoay người rời khỏi ghế dài chỗ
chúng tôi ngồi.
Gần đến giờ cơm tối tôi và anh mới xách theo bao lớn bao nhỏ mua được về nhà. Tôi ngồi ở ghế salon nhìn các thứ mới mua hôm nay: quần áo, túi
xách và một đống đồ chuẩn bị mang về tặng cho bạn học xem như là quà đi
chơi.
Tôi lấy áo khoác ngoài mới mua hôm nay ra, vải màu trắng lông dê, cổ áo
điểm xuyết lông cáo trắng như tuyết, đường viên hoa màu xám bạc, sờ vào
mềm nhũn, thật là thoải mái.
“A, Tiểu Uyển, em thật là có tiền nha, bộ quần áo này chắc đắt tiền lắm
nhỉ!” Chị họ từ trên lầu đi xuống nhìn áo khoác ngoài tôi đang cầm trong tay.
“Cũng bình thường thôi chị à, có giảm giá.” Cái áo khoác ngoài này đúng
là có hơi đắt, lúc ở thành phố A tôi có thấy bán, dù rất thích nhưng
thời tiết tương đối ấm áp nên không mua, hôm nay vừa hay lại thấy được,
anh nói sắp hết năm cũng nên mua bộ quần áo mới cho nên liền mua về.
“Còn chưa có việc làm đã đi mua quần áo đắt thế này, không biết chờ em
có công việc thì bao nhiêu tiền lương mới có thể nuôi nổi em đây nhỉ.”
Mặt chị họ đố kỵ vuốt lông nhung trên cổ áo.
“Uyển Uyển, cầm quần áo và đồng đồ mới mua kia lên trên lầu đi, đừng ném bừa bộn trên ghế salon như vậy, rồi rửa tay xuống ăn cơm.”
“Dạ.” Tôi gật đầu một cái, cầm quần áo từ trên tay chị họ, sau đó ôm đống đồ bị tôi ném tùy tiện trên ghế solon đi lên lầu.
“Tiểu Uyển, ngày mai con có bận gì không?” Ông nội dừng động tác cầm đũa trong tay lại hỏi tôi.
“Ngày mai? Có chuyện gì không ạ?” Tôi đặt bát và đôi đũa trong tay xuống nhìn ông nội, ngay mai có chuyện gì muốn nói với tôi sao? Tôi lơ đãng
thấy được vẻ mặt xem kịch vui của chị họ.
“Nếu ngày mai không có chuyện gì thì đi sớm về sớm, đừng cả ngày đi lung tung khắp nơi.” Ông nội cũng không nói lý do vì sao bảo về sớm.
“Ngày mai Uyển Uyển có hẹn bạn học, không chắc về sớm được.” Anh đáp lời ông nội.
“Vậy sao, ngày mai đồ đạc của con cũng không cần mang đi, cứ để ở nhà là được.” Ông nội cúi đầu suy nghĩ một chút rồi nói tiếp.
“Dạ.” Đột nhiên không có khẩu vị ăn cơm, tôi đặt bát và đôi đũa trong tay xuống, rời khỏi bàn cơm.
Buổi tối luôn là ngủ được không yên ổn, buổi sáng sau khi rời giường đầu óc choáng váng có chút khó chịu, sáng sớm dường như anh có chuyện phải
đi ra ngoài, nói một lát sẽ trở lại, tôi và ông nội, cô cô ở nhà không
có chuyện để nói, ăn điểm tâm xong tôi liền trở lại phòng của anh, lấy
laptop từ trong balo ra đăng nhập vào hòm thư xem thử có ai gửi mail cho tôi hay không.
"Tiểu Uyển? Đang bận sao? Ông nội bảo con xuống đấy một chút." Mới ngồi
không bao lâu liền nghe thấy tiếng cô cô gọi tôi ở dưới lầu.
"Dạ!" Tôi khép máy vi tính lại, đóng cửa rồi đi xuống lầu. Tôi đứng ở
cửa cầu thang nhìn vào phòng khách, trong phòng khách trừ ông nội và cô
cô ra thì còn có hai người đàn ông trung niên xa lạ ước chừng bốn mươi,
năm mươi tuổi ngồi ở đó.
"Ông nội, cô cô." Tôi bước vào phòng khách lần lượt lên tiếng chào bọn họ, sau đó tìm một vị trí hơi chếch phía xa ngồi xuống.
"Hai vị này nên gọi là bác hai và bác ba." Ông nội chỉ chỉ hai người đàn ông đang ngồi trước mặt ông.
"Bác hai, bác ba." Tôi lại lần lượt gọi bọn họ một lần.
"Cậu họ, đây chính là Tiểu Uyển phải không, dáng dấp thật là thanh thú
xinh đẹp, giống mẹ hai lúc còn trẻ y như đúc." Người gọi là bác ba một
trong hai người lên lên xuống xuống quan sát tôi... tôi cảm giác ánh mắt đó giống như là đang chọn lựa hàng hóa vậy.
"Tiểu Uyển
