Sư Phụ Theo Ta Có Được Không

Sư Phụ Theo Ta Có Được Không

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325871

Bình chọn: 9.5.00/10/587 lượt.

ay trên đường lớn rất đông đúc, bình

thường cuộc sống về đêm ở Lạc thành rất yên tĩnh, cho nên ngày hội vừa

tới là tất cả đều đổ ra đường dạo chơi. Đông như vậy, đi một mình còn

khó huống chi một hàng sáu người dàn ra làm ầm ĩ. Nàng day day trán,

trời ơi, hiện tại có thể về nhà được hay không?

Tô Mộ Bạch nhìn nàng

trấn an, nhưng nàng sao có thể đồng ý, liền bĩu môi giận dỗi, hận không

thể một phen rải độc phấn, khiến cho những người trên đường đều ngã

xuống rồi quên sạch sẽ luôn.

Nhưng đi được một đoạn, nàng bỗng phát hiện ra không thấy Tô Mộ Tuyết đâu.

“Sư phụ, tứ muội nhà chàng đâu mất rồi?”

“Đại khái là lạc đi đâu đó mất rồi…”

“Thật không vậy?”

“Nhiều người như vậy, đi tản ra cũng bình thường thôi.” Hắn phe phẩy quạt, cười nói.

Tô Mộ Tuyết không phải vẫn bám dính lấy Ôn Nam Thế, đuổi cũng không đi, sao lại có thể chạy đi nơi khác?

Sư phụ, không phải là chàng tính kế đối với tứ muội nhà chàng đấy chứ?

Tô Oản Oản bi ai cảm thán thay cho Tô Mộ Tuyết, lại nhìn thấy xung quanh

náo nhiệt một cách bất thường, một đám người chen nhau len về phía

trước. Bọn họ đi vào mới biết, thì ra ở nơi này tổ chức “Ẩm tửu thưởng

nguyệt đối thi hội” (hội uống rượu, ngắm trăng, đối thơ), người lên đài

đều là văn nhân nhã sĩ, nếu không thì cũng là người có uy tín, có thanh

danh ở Lạc thành.

Nhìn kỹ, chỉ thấy trong đó toàn là nam thanh nữ tú. Rượu ngon, cảnh đẹp, trăng sáng, thơ hay, ai dà, không phải là một biến tướng của hội tương thân (kén vợ/chồng) hay sao chứ?

Nhìn những

người trên đài đang mắt qua mày lại nhìn nhau, trong bóng đêm những đôi

mắt dường như đều lấp lánh vài tia lửa điện đáng ngờ. (_ __|||)

Tô Mộ Bạch nhìn tình hình trên đài, hiểu rõ nở nụ cười, sóng mắt lưu chuyển, nhanh chóng đưa ra chủ ý, liền nói với Ôn Nam Thế:

“Ôn đại nhân mười năm gian khổ học tập, lại đường đường là Trạng Nguyên, thi từ ca phú hẳn là không kém?”

“So với thương nhân người đầy mùi tiền hoặc những kẻ giang hồ lỗ mãng chỉ biết múa đao cầm thương đương nhiên là tốt hơn.”

Ôn Nam Thế một thân hồng y nổi bật đứng trong đám người, khinh thường cười nhạt, thoạt nhìn dị thường yêu nghiệt.

“Như vậy, không bằng lên đài tỷ thí?”

“Ta cũng phải đi, Tô công tử, chúng ta lên đài uống rượu, ngắm trăng làm thơ được không?” Cẩm Sắt đứng một bên kêu lên.

Tô Mộ Bạch nháy mắt nhìn Tô Oản Oản, nàng lập tức hiểu ý, nói với Lâm

Nhược Sơ đang đứng bên cạnh: “Lâm tiểu thư tài hoa hơn người, không bằng lên đài thử sức, đừng để người khác coi thường cô.”

“Được thôi.” Lâm Nhược Sơ gật đầu, kỳ thật nàng cũng nghĩ như vậy, nếu nàng có thể có

khi năng khiến Tô Mộ Bạch nhìn đến, lại có thể đối thơ cùng hắn thì quả

là một việc vô cùng tốt. Tuy ý Tô Oản Oản là để cho Nhược Sơ đối thơ

cùng Ôn Nam Thế nhưng vừa lên trên đài, nàng đã có thể tự mình làm chủ.

Cẩm Sắt đã sớm cao hứng phấn chấn trước một màn này, mà Tô Oản Oản cũng

đang giúp Lâm Nhược Sơ thượng đài. Tô Mộ Bạch mị mị cười, thoạt nhìn

giống như một lão hồ ly gian xảo, ôm quyền nhìn Ôn Nam Thế, nói: “Ôn đại nhân, mời.”

Ôn Nam Thế nhấc tay, khẽ nâng cằm, kiêu ngạo như khổng

tước bước lên đài, dáng vẻ tràn đầy tự tin. Quần chúng vây quanh đài

nhìn thấy Ôn Nam Thế đi lên đều vỗ tay trầm trồ khen ngợi, không khí ồn

ào náo nhiệt.

“Sư phụ, sao chàng còn chưa đi, không phải là muốn tỷ thí cùng Ôn Nam Thế sao?”

“Ta có nói như vậy sao? Ta chỉ bảo hắn lên đài tỷ thí, cũng không nói là ta muốn cùng hắn tỷ thí.” Hắn cười.

Quả nhiên, khi hắn lộ ra nụ cười như vậy tức là ai đó lại bị tính kế.

Hắn nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, nói: “Đi thôi, đừng làm vướng

chân vướng tay mọi người nữa, giờ chúng ta đi ăn cái gì đi.”

“Uhm!”

Rốt cục cũng lấy lại được thể giới riêng của hai người!

Ôn Nam Thế đứng trên đài nhìn Tô Mộ Bạch và Tô Oản Oản không lên đài mà

lại đi về hướng ngược lại, nhất thời hiểu rõ, không khỏi vội vàng kêu

lên: “Tô Mộ Bạch, ngươi là cái đồ nhát gan, không dám lên đài tỷ thí

cùng bản đại nhân sao?!”

Mọi người nghe hắn nói vậy liền đồng loạt

quay đầu, mấy trăm ánh mắt chằm chằm nhìn vào hai người bọn họ, những kẻ đứng cạnh cũng tự động lui về phía sau vài bước. Không khí náo nhiệt

bỗng lắng xuống, nhưng chừng hơn mười giây sau lại càng thêm huyên náo,

ai ai cũng xôn xao bàn luận.

“Ai nha, đây là Tô tam thiếu gia ư, quả là mỹ mạo y như lời đồn!”

“Trời ạ, không ngờ ta lại đứng gần Tô tam công tử đến như vậy! A, vị đứng bên cạnh hắn… không phải là Tô Oản Oản sao?”

“Không phải Tô Mộ Bạch và đồ đệ hắn là hai kẻ cam luyen yêu thương nhau sao!”

Không biết là kẻ nào hô to một tiếng, những người xung quanh liền hóa thành

kẻ đại diện cho chính nghĩa, lớn tiếng chỉ trích, dường như muốn đem bọn họ vây lại. Đám người càng ngày càng ép sát về phía hai người, trong

tiếng chửi rủa pha lẫn ghen tị, hèn mọn, căm ghét và đủ thứ cảm xúc

khác.

Hắn ôm nàng vào lòng, một mặt trấn an nàng, một mặt dùng ánh

mắt sắc lạnh quét qua mọi người. Tô Oản Oản cắn chặt môi dưới, ngẩng đầu lên nhìn phía trên đài, vừa vặn chạm vào ánh mắt của Ôn Nam Thế. Hắn

hơi nhíu mày, trong mắt


Ring ring