trước mặt nhiều
người, hắn biết làm cái gì bây giờ?
Hắn giận: “Người tới, mang mấy người này lôi ra ngoài cho bổn vương!”
Rốt cục Ngọc Thanh cũng quay đầu lại nhìn hắn, trong mắt tất cả đều
là khó hiểu, “Hoàng Phủ Luật, ngươi rốt cuộc còn muốn tra tấn biểu ca
tới khi nào? Biểu ca vô tội, ngươi không thể làm vậy với hắn!”
Hoàng Phủ Luật cười lạnh: “Vô tội? Cùng nữ nhân của bổn vương chàng
chàng thiếp thiếp là vô tội sao? Ngươi này nữ nhân chết tiệt, làm bổn
vương đội đỉnh nón xanh lớn như vậy! Còn không biết cảm thấy thẹn!”
Ngọc Thanh cũng nổi giận: “Nói ta không biết cảm thấy thẹn, Hoàng Phủ Luật, ta xem ngươi mới là đồ hỗn đản không có đầu óc!”
Tần Mộ Phong đi đến giữa bọn họ, khuyên can: “Hôm nay ta mang Danh
Tông đến, không phải cho các người cãi nhau. Ngọc Thanh, tin tưởng ta,
hôm nay ta chắc chắn lấy lại trong sạch cho muội.”
“Vâng.” Ngọc Thanh cảm kích nhìn Tần Mộ Phong một cái, sau đó lạnh lùng nhìn Hoàng Phủ Luật.
Hoàng Phủ Luật cũng lạnh lùng nhìn lại nàng, tuy nhiên đã an tĩnh lại.
“Luật, vừa rồi lời Dung Danh Tông nói ngươi cũng nghe thấy rồi, đúng không?”
Nam nhân không nói một lời, khuôn mặt tuấn tú tăng thêm mấy phần lạnh lùng.
Tần Mộ Phong biết hắn nghe lọt được, hắn tiêu sái người, nhẹ nhàng vỗ tay.
Lập tức có vài người dưới nâng một nữ tử đang hấp hối tiến vào.
“Không phải bổn vương bảo các ngươi ném ả ra phủ sao?” Hoàng Phủ Luật quát.
Tần Mộ Phong trêu tức: “Kia vẫn không được, trước khi trả lại trong
sạch cho Ngọc Thanh, nàng vẫn là không được. Cho nên, bản trang chủ
không thể không làm người tốt thu hồi nàng.” Bỗng, giọng hắn trở nên
nghiêm túc: “Luật, ngươi có biết ngươi chút nữa đã phạm vào sai lầm lớn
không? Ngươi suýt nữa làm hại Ngọc Thanh đời này không ngẩng đầu lên
được?”
Hoàng Phủ Luật cười nhẹ: “Bổn vương chỉ tin tưởng chính mình tận mắt nhìn thấy!”
“Vậy ngươi, cho tới bây giờ chưa từng tin tưởng Ngọc Thanh sao?” Tần Mộ Phong lập tức hỏi lại, ánh mắt sáng quắc.
Bên cạnh Ngọc Thanh lập tức trở nên hồi hộp, nàng gắt gao nhìn chằm
chằm nam nhân lặng im, chờ hắn trả lời. Giờ phút này, nàng rất muốn biết đáp án của hắn, muốn biết hắn có từng tin tưởng nàng hay không! Đáp án, rất quan trong với nàng.
Hoàng Phủ Luật nhìn về phía nàng, ánh mắt sâu thẳm, thấy không rõ hắn nghĩ gì, nửa ngày hắn mới nói: “Bổn vương không thể chịu được phản bội! Tuyệt không cho phép!”
Tâm Ngọc Thanh lạnh lẽo, nàng không hề nhìn hắn, mà nhắm hờ mắt, che lại suy nghĩ của mình.
Tần Mộ Phong đem tất cả thu hết đáy mắt, hai người đều là kẻ quật cường, nhất định phải tra tấn lẫn nhau một phen.
Hắn thở dài trong lòng một tiếng, nói với nữ tử đang hấp hối: “Nói
đi, nói hết tất cả những gì ngươi biết, như vậy cố gắng có thể cứu ngươi một cái mệnh!”
Nữ tử trên cáng rơi lệ nghẹn ngào: “Vương gia, thật ra Tiểu Bích còn
có một chuyện gạt ngài, về Ngọc vương phi cùng Dung thiếu gia.”
Hoàng Phủ Luật nhíu mày, lẳng lặng nghe.
“Đêm hôm đó, là Tình Nhi ra lệnh Tiểu Bích tẩm thuốc ngủ vào chậu hoa hà thanh, sau đó để Tiểu Bích xưng là của Vương gia mang đến, còn nói
vương gia ngài đêm đó thị tẩm nàng ta. Sau lại dùng rượu và thức ăn làm
Dung thiếu gia hôn mê, liền cởi hết quần áo Dung thiếu gia rồi tìm người bên ngoài cõng Dung thiếu gia đến giường Ngọc vương phi, Ngọc vương phi cũng bị Tiểu Bích cởi quần áo kéo đến giường…”
Khuôn mặt tuấn tú của Hoàng Phủ Luật xanh mét, ánh mắt sắc bén dấy
lên lửa giận hừng hực. Khó trách ngày đó Tình Nhi mời hắn vào phòng, mà
lại không nói lời nào quan trọng.
“Làm mấy việc xong, Tiểu Bích ôm chậu hoa hà thanh đã mất dược hiệu
đi, sau đó Vương gia ngài trở lại Cô Vụ cư… Vương gia, đó đều là Tình
Nhi sai Tiểu Bích làm, nếu Tiểu Bích không làm, Tình Nhi sẽ tra tấn Tiểu Bích…Hu hu, cầu Vương gia cho Tiểu Bích một con đường sống.”
“Ngươi nói chính là thật sự? Không có một câu lừa gạt bổn vương?”
Hoàng Phủ Luật tiến lên vài bước, gắt gao nhìn chằm chằm nữ tử trên
cáng.
“Vương gia, Tiểu Bích một câu chịu giáo huấn, tuyệt không dám nói dối.”
Hoàng Phủ Luật lạnh lùng nhìn lại người trước mặt một cái, bỗng xoay
người, trầm giọng ra lệnh: “Đưa hai người bọn họ ra phủ, an trí bọn họ
cho tốt.” Nói rồi yên lặng.
Ngọc Thanh rốt cục cũng nâng mắt, nhìn bóng dáng nặng nề của hắn, đọc không thấu tâm tư của hắn.
Hắn, vẫn là không tin sao?
Từ khi cơn phong ba đã bình ổn, nàng không gặp qua nam nhân kia.
Chỉ biết hắn mua một căn phòng trong thành, an trí cho biểu ca, xem như là lời xin lỗi với biểu ca.
Mà nàng, lại cuối cùng không đợi được hắn đã đến.
Nam nhân lãnh ngạo đó sẽ giải thích với nàng sao? Nàng thực hy vọng hắn nói tiếng xin lỗi với nàng.
Hoa tử vi trước cửa sổ sắp héo tàn, mà trong không khí hình như đã có hơi thở của mùa thu.
Rượu mơ nàng cùng Tiểu Xu làm mấy ngày nữa mới có thể mở ra, vì thế
đem nước mơ tràn ra làm dấm chua mơ, ngửi mùi chua kia, cảm giác buồn
nôn ngày ngày của nàng mới có thể giảm bớt chút. Nàng vẫn không biết
thân thể mình vướng phải vấn đề gì, không biết vì sao mỗi ngày trở dậy
sẽ thấy buồn nôn, nôn khan một l