hiền hậu, đặc biệt đôi đồng tử đen láy kia, quả thực thật giống muội muội đã mất của bà. Cho nên đối với nữ tử này, bà tự nhiên
sinh ra những thương cảm đặc biệt.
Chỉ là nàng vào trang chưa đến hai tháng, hôm nay đã đến đây từ biệt
bà, nói nàng phải đi. Điều này thật sự là đi ngược lại quy củ trong
trang. Theo quy định của Lạc Diệp sơn trang, tỳ nữ bình thường vào làm,
thời gian ngắn nhất cũng phải là nửa năm. Lúc trước thương tình nàng
mang theo đứa con, cô độc và bất lực nên nhất thời bà mềm lòng thu nhận
nàng, nhưng bà không thể vì một mình nàng mà phá vỡ quy định trong
trang.
Nhìn ánh mắt cầu xin kia, Dung Phượng Nương như nhìn thấy muội muội
đáng thương của mình đang cầu xin. Lòng bà chợt đau đớn. Nếu như trước
kia bà có thể ngoan tuyệt quyết tâm không cho muội muội đi theo nam nhân đó, có lẽ sẽ không tạo nên kết cục như ngày hôm nay. Ngày ấy, bà đau
đớn vì muội muội cứ mãi cầu xin, cho nên để muội muội ra đi…. Mà nữ tử
trước mắt này, thật giống Vân nương…
“Vì sao phải đi?”
“Thực xin lỗi, đại nương. Ngọc Thanh phải về Núi Ngọc Phong, cho nên
phải rời Lạc Diệp sơn trang” .Tô Ngọc Thanh ôm Tiểu Ngọc Nhi đang ngủ
say, vẻ mặt đầy hối lỗi. Nàng thật sự xin lỗi Dung Đại Nương, nhưng vì
sự việc đã vô cùng cấp bách, nếu không đi, có thể nàng sẽ phải vào ngục
của Vương phủ.
“Từ nhỏ ngươi đã lớn lên ở Núi Ngọc Phong sao?” Nghe nói Vân Nương khi còn sống đã cùng nam nhân kia ẩn cư ở Núi Ngọc Phong.
“Vâng, Ngọc Thanh từ nhỏ đã lớn lên ở Núi Ngọc Phong. Vì lần này không thể tìm được đường về Núi Ngọc Phong, cho nên….”
Dung Đại Nương lẳng lặng nhìn nàng, cẩn thận cân nhắc sự thành thật trong lời nói của nàng.
Lúc sau, bà lại hỏi “Có thể cho ta biết tên của mẫu thân ngươi không?”
Tô Ngọc Thanh không hiểu ra sao. Không phải đang nói chuyện nàng rời
sơn trang sao? Như thế nào lại chuyển sang gia cảnh nhà nàng?
Nhưng nàng vẫn cung kính đáp “Dung Vân Nương. Mẫu thân qua đời từ khi ta còn nhỏ.”
Dung Phượng Nương kinh hãi, gắt gao nhìn chằm chằm Tô Ngọc Thanh, gấp gáp hỏi “Mẫu thân của ngươi quả thật là Dung Vân Nương sao?”
Tô Ngọc Thanh càng lúc càng mờ mịt, tên của mẫu thân, nàng có thể nhớ lầm sao?
Nàng khó hiểu nhìn đại nương, gật đầu thật mạnh “Mẫu thân của ta quả thực là Dung Vân Nương, xin hỏi đại nương có ý gì?”
Dung Đại Nương đột nhiên đem Ngọc Thanh và Tiểu Ngọc Nhi kéo vào
trong lòng, run run nói “Con quả thực là con của Vân Nương, cuối cùng
ta cũng tìm được con rồi…. Ta là bác của con, Dung Phượng Nương, tỷ tỷ
của mẫu thân con.” Nói xong, nước mắt chảy đầy mặt bà.
Tô Ngọc Thanh kinh ngạc. Ông trời đã để cho nàng gặp được bác của
nàng… người đã cùng mẹ nàng nương tựa vào nhau mà sống suốt một quãng
đời. Cuối cùng, tại nơi xa lạ này, nàng gặp được người thân. Cuối cùng,
nàng không còn là một người cô độc.
Lát sau, Dung Đại Nương buông Ngọc Thanh ra, nhẹ lau nước mắt cho
nàng, hiền từ nói “Con ngoan, mau nói cho bác nghe đã xảy ra chuyện gì?”
Tô Ngọc Thanh nhẹ nhàng dỗ dành Tiểu Ngọc Nhi vừa tỉnh dậy, chậm rãi đem những chuyện xảy ra cách đây mấy tháng nói ra…..
“Thì ra chuyện kì lạ như vậy cũng có thể xảy ra. Nói vậy đứa trẻ này
không phải của con?” Dung Đại Nương vẻ mặt ngạc nhiên cuối cùng cũng
bừng tỉnh hiểu ra. Có lẽ là số mạng của Ngọc Thanh chưa kết thúc nên
ông trời mới ban cho nàng một sinh mệnh khác.
“Vâng. Ngọc Thanh cũng không bao giờ có thể ngờ những chuyện như vậy
lại xảy ra. Cho nên hiện tại con cần phải trở về núi Ngọc Phong.”
“Theo lời con nói… có phải mẫu thân của vị vương gia đó chính là Đậu thái hậu?”
“Nghe hạ nhân trong Vương phủ nói, đương kim Đậu thái hậu chính là mẫu thân Hoàng Phủ Luật.”
“Thì ra là con của bà ta.” Dung Phượng Nương đăm chiêu. Thì ra trái đất tròn lại bé nhỏ như vậy.
Tô Ngọc Thanh nhìn người bác đang mang vẻ trầm trọng, nói nhỏ “Hiện
tại con phải mang Tiểu Ngọc Nhi quay về Núi Ngọc Phong. Ngọc Thanh và
Hoàng Phủ Luật không thể có liên quan gì”. Sau đó nàng đau lòng nhìn
khuôn mặt Tiểu Ngọc Nhi đang say ngủ “Tuy rằng đứa nhỏ này là cốt nhục
của hắn, nhưng lại không có được nửa chút yêu thương từ hắn. Cho nên mặc kệ chuyện gì xảy ra, con cũng phải chăm sóc thật tốt cho đứa nhỏ đáng
thương vô tội này.”
Dung Đại Nương nhìn vẻ mặt kiên định của Ngọc Thanh, động lòng. Nói
như thế nào, đứa nhỏ này cũng không phải của Ngọc Thanh, nhưng nàng lại thương yêu nó. Con của Vân Nương quả nhiên là thiện lương, nhưng là nữ
tử chốn khuê các, đứa nhỏ chắc chắn sẽ làm bôi xấu danh tiết của nàng.
Nếu Ngọc Thanh kiên quyết phải quay về là chính mình, đứa nhỏ tuyệt đối
thể không lưu lại được.
“Ngọc Thanh, chẳng lẽ con không nghĩ tới việc lập gia đình hay sao?”
Ngọc Thanh ảo não. Nàng vốn đã là một người chết, hiện tại mượn thân
mình người khác, nên nàng mới có thể sống tiếp. Nếu trời cao an bài như
thế, nàng cũng đành phải nhận thân thế này. Nàng nghĩ quay về làm Tô
Ngọc Thanh trước kia đã là quá xa vời, chăm sóc đứa nhỏ này là trách
nhiệm của nàng. Nếu không có nàng, không thể tưởng tượng đứa nhỏ này sẽ
sống thế nào ở trong vươn
