ổn Dục nhi, cho nên bé mới sợ nàng như
thế!
“Tỷ tỷ vẫn chưa nói cho ta biết mẫu thân ở đâu?” Dục nhi ngước đôi mắt ngây thơ mấp máy môi hỏi Tô Ngọc Thanh.
Hoàng Phủ Luật lạnh lùng nhìn tất cả, cuối cùng không chịu được nữa
phân phó người hầu “Người đâu, mau đưa tiểu thế tử về phòng, sau này
không được cho nó đến gần nữ nhân này nữa!”
Một tiểu tỳ đi vào, cúi người hành lễ với Vương gia và Vương phi, sau đó ôm Dục nhi đi. Không ngờ thằng bé lại bướng bỉnh, không cho tỳ nữ
ôm, sống chết ôm chặt chân phụ thân không chịu buông ra, vừa khóc vừa
khóc nói “Phụ vương, Dục nhi muốn mẫu thân!”
Đây là lần đầu tiên Hoàng Phủ Luật thấy đứa con ngoan ngoãn của mình
khóc nháo như vậy. Hắn nhẹ nhàng ôm lấy Dục nhi, ôn nhu nói “Mẫu thân
của Dục nhi đang ở một nơi rất xa…”
“Nhưng phụ vương đã từng nói mẫu thân đang ở trong này mà….” Dục nhi vẫn nức nở.
Lúc này, Hoàng Phủ Luật mới nhớ ra… Sau ngày đến am ni cô trở về, hắn liền dẫn Dục nhi tới đây để bái tế Tố Nguyệt. Lúc ấy hắn nói với con
rằng Tố Nguyệt ở trong này, không ngờ thằng bé lại nhớ kĩ như vậy. Giờ
khắc này, hắn mới giật mình nhận ra con hắn vẫn còn nhỏ, nó cần mẹ. Lúc
Tố Nguyệt còn sống, Dục nhi mới có hai tuổi, cũng là để bà vú chăm sóc,
rất ít khi nhìn thấy Tố Nguyệt. Mà Tố Nguyệt dường như cũng không yêu
thích nó.
Hắn đau lòng nhìn nước mắt của đứa con bé nhỏ, đau khổ tưởng vừa vùi
xuống được lại bùng lên. Cuối cùng, hắn ôm đứa con đáng thương giao cho
tỳ nữ, định bỏ đi.
Lúc này Tô Ngọc Thanh mới mở miệng “Mẫu thân của Dục nhi phải đến tối mới đến được. Nếu Dục nhi không khóc nữa, đêm nay tỷ tỷ sẽ giúp cho Dục nhi gặp mẫu thân.”
Dục nhi đang dãy dụa trong ngực thị nữ lập tức ngừng khóc, giương đôi mắt vẫn còn đỏ hoe nhìn về phía nữ tử suy yếu trên giường “Tỷ tỷ nói
thật sao?” Sau đó nó giãy ra khỏi ngực tỳ nữ, chạy tới trước mặt Tô Ngọc Thanh, chớp chớp đôi mắt to tròn “Tỷ tỷ không được lừa Dục nhi.”
Tô Ngọc Thanh nhẹ lau nước mắt cho bé, hứa với bé “Tỷ tỷ tuyệt đối không lừa Dục nhi…..”
Lời đang nói lại bị nam nhân trước mặt cắt đứt. Hắn nhìn chằm chằm
nàng, lạnh lùng nói “Tiêu Ngọc Khanh, to gan! Trước mặt bổn vương dám
giở trò với Dục nhi! Đừng quên lần trước ngươi làm hại Dục nhi, bổn
vương còn chưa tính toán với ngươi!”
Tần Mộ Phong nhìn trò hay nửa ngày rốt cuộc thấy Hoàng Phủ Luật thật
sự tức giận, hắn vội vàng tiến lên can “Luật, đừng như vậy, nàng ấy vẫn
còn đang bệnh….”
Tô Ngọc Thanh cũng không cảm kích ngân bào nam nhân giải vây giúp
nàng. Trong mắt nàng, hai nam nhân này đều giống nhau, chưa từng một lần thật sự quan tâm nàng. Một người trêu đùa nàng, một kẻ tra tấn nàng,
nàng thật sự là xui xẻo tám đời mới có thể gặp phải hai đại khắc tinh
như thế.
Nàng lạnh lùng nhìn thẳng vào đôi mắt tràn đầy tức giận của Hoàng Phủ Luật, nói “Hài tử của ngươi cần mẫu thân, ta chỉ giúp nó.”
Hoàng Phủ Luật cười lạnh “A… Tiêu Ngọc Khanh, thôi cái trò giả dối đó đi! Nếu ngươi dám động vào một sợi tóc của Dục nhi, bổn vương nhất định sẽ khiến cho ngươi ăn không nổi đi không xong!”
Tô Ngọc Thanh cắn môi nhìn nam nhân, nước mắt không khống chế được mà rơi xuống. Giờ phút này, trong lòng nàng ngoại trừ oan ức còn có một
loại cảm giác đau đớn lan tràn.
Nàng nhắm mắt, để nước mắt chảy xuống, rồi sau đó vô lực nói “Các
người ra ngoài hết đi, để Tô Ngọc Thanh ta chuộc tội với nàng.”
Hoàng Phủ Luật nhìn nước mắt của nàng, một thứ tình cảm không rõ tên
đột nhiên xuất hiện. Nước mắt của nàng khiến hắn mơ hồ cảm thấy có lỗi.
Hắn nhìn thật lâu nữ tử đang nhắm mắt rơi lệ, không nói câu gì rời đi.
Tần Mộ Phong cũng phức tạp nhìn Tô Ngọc Thanh một cái, sau đó theo Hoàng Phủ Luật ra ngoài.
Chờ mọi người trong phòng đi ra hết, tiểu tỳ ngoài cửa mới dẫn theo thầy thuốc vào trong.
Edit by CeCe
Bảy ngày quả thực là rất lâu…
Nàng sốt cao suốt ba ngày mới hạ, sau đó cả ngày chỉ ở trong thiện
thất đối mặt với linh vị của Tố Nguyệt. Trừ đêm đó ra, Dục nhi không tới thêm một lần nào nữa. Ngoài phòng vẫn luôn im lặng, khiến nàng tưởng
như chỉ còn có mình nàng trên đời này…
Trong cơn mê man, nàng nghĩ đến khuôn mặt đầy nhu tình của sư huynh,
nàng nhớ da diết từng hành động quan tâm của sư huynh, bởi chỉ có sư
huynh là tri kỉ của nàng, chỉ có sư huynh mới hiểu nàng, mới quan tâm
nàng…. Tại nơi xa lạ này, nàng bất lực, nàng tuyệt vọng, nhưng không ai
biết, cũng chẳng ai quan tâm. Nàng cứ như vậy cô đơn trong gian thiện
thất, mỗi ngày lại như chết đi một chút… cho đến ngày thứ tám, nam nhân
kia mới thôi tra tấn nàng, thả nàng về Tịch Lạc viên.
Ngồi trong khoảng sân yên tĩnh, nàng ngước mặt lên trời… Giờ phút
này, nàng ngồi đây nhưng tâm tư không biết đã bay tới tận phương trời
nào…
Nàng đã không còn là Tô Ngọc Thanh vô tư yêu đời trước kia nữa… Thân
thể của nàng gánh rất nhiều tội nghiệt, mà hiện tại nàng lại phải thay
chủ nhân thật sự của thân mình này trả hết nợ nần…
Thời khắc này, nàng thực sự đờ đẫn…
Không thể quay về Núi Ngọc Phong thì thôi đi, nhưng nàng cũng không
thể ở mãi nơi bí bách này được. Nàng muốn đi ra ngoài, lại
