Sườn Phi Tội

Sườn Phi Tội

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328874

Bình chọn: 10.00/10/887 lượt.

bị nam nhân

kia nhốt khéo. Đúng vậy, là nhốt khéo. Lấy lý do nàng chưa khỏi bệnh,

hắn phân phó cho nàng thêm một người hầu, một khắc cũng không rời.

Làm sao mà nàng không biết là hắn muốn giám sát nàng?

Nàng đứng lên, đi ra khỏi Tịch Lạc viên….

Thu Phinh theo sau, một tấc cũng không rời.

Nàng cười lạnh, vô định đi tiếp…..

Cảnh xuân tươi đẹp cũng không thể lọt vào trong mắt nàng…

Nàng không biết mình sẽ tới đâu, nhưng nàng cứ đi, cứ đi… Chỉ có như vậy, nàng mới tìm lại được chút cảm giác của Tô Ngọc Thanh…

Nàng đi đến cuối con đường mòn thì dừng lại. Trước mắt nàng là một

rừng lê được bao phủ trong tuyết trắng. Hoa lê bay bay trong gió, cảnh

sắc thật sự là diễm lệ, thật sự khiến cho nàng rung động…

Mắt Tô Ngọc Thanh lúc này mới có chút thần thái. Nàng đang định đi tiếp tới đó, lại bị người phía sau ngăn cản.

“Ngọc vương phi, người không thể vào nơi này.”

Tô Ngọc Thanh nhíu mày nhìn nha đầu làm càn, lạnh nhạt nói “Sao lại không thể?”

Thu Phinh nâng mắt nhìn Tô Ngọc Thanh, ngữ khí kiên định nói “Nơi này là rừng hoa lê Vương gia trồng tặng Nguyệt vương phi, là nơi chỉ thuộc

về Nguyệt vương phi.”

“Nếu ta kiên quyết muốn vào thì sao?” Nàng lạnh lùng nhìn Thu Phinh.

Nha đầu này đúng là không coi nàng ra gì, dám ăn nói ngang ngược như

vậy. Mà nàng lại thật sự thích nơi này… Trên Núi Ngọc Phong cũng có một

khoảng rừng như thế. Đó là vùng trời riêng của nàng và sư huynh. Ở đó,

sư huynh sẽ thổi sáo, còn nàng nhảy múa, giống như đôi bướm tự do bay

lượn trong gió…

Nàng đi vào, đắm chìm trong biển hoa. Ngay sau đó, nàng vô thức động tay áo, múa dưới hoa.

Tuy rằng nơi này không có tiếng sáo ấy, thân mình nàng vẫn lả lướt

mềm mại như cành liễu. Dung nhan như hoa lê mới nở, làn da lại nõn nà

như tuyết trắng, Tô Ngọc Thanh lúc này có khác nào một nàng tiên hoa lê? Thật lâu sau, nàng xoay người, ngừng nhảy múa, chỉ thấy hai má ửng

hồng, nước mắt đầy mặt.

Nơi này không có một người thân thích của nàng, cũng không có sư huynh… Vậy nàng còn nhảy múa như vậy vì ai?

Đứng dưới mưa hoa, nàng vô cùng cô đơn…

Hắn đứng ở ngoài rừng, đem điệu múa và sự cô đơn đó thu lại hết trong đáy mắt.

Người đứng cạnh hắn cũng bị điệu múa của nàng khiến cho thẫn thờ…

“Tứ ca, nàng không phải Tiêu Ngọc Khanh, nàng là tiên nữ hoa lê.”

“Nàng là Tiêu Ngọc Khanh, đó là sự thật mãi mãi không thay đổi. Trạch, chúng ta trở về thư phòng.”

Ánh trăng trong đêm thật lạnh lùng, cũng giống như lòng của nàng bây giờ.

Nàng thất thần ngồi bên cửa sổ, trong lòng trống rỗng…

Hôm nay là cuối tháng.

Lí mama đứng bên cạnh nàng, cung kính mời nàng đi tắm.

Nàng vẫn bất động không nói.

“Ngọc vương phi, xin đừng làm lão tì khó xử nữa. Bên kia Vương gia

đang chờ, cũng không còn sớm nữa….” Lí mama đã vội đến mức như kiến bò

trên chảo nóng.

Tô Ngọc Thanh rốt cục cũng nghiêng đầu, nhìn lão nhân đang lo lắng

sốt ruột, thản nhiên hỏi một câu “Độc của Vương gia phát tác từ khi

nào?”

Lí mama sửng sốt, nhưng vẫn cung kính đáp “Thưa Ngọc vương phi, Vương gia trúng độc đã hơn một năm.”

“Vậy mỗi lần đều đem ta tới giải độc cho hắn sao?”

“Ngọc vương phi, thường là người sẽ giúp Vương gia giải độc. Chỉ thỉnh thoảng Vương gia mới phải tìm đến những thê thiếp khác.”

Tô Ngọc Thanh không nói nữa, đứng lên cho nhóm tỳ nữ giúp nàng cởi xiêm y.

Trong thùng tắm rải đầy cánh hoa hồng. Nàng đem thân mình ngâm trong

nước, làn da trắng mịn căng tràn thấp thoáng dưới làn nước thơm. Nhắm

mắt lại, nàng để mặc cho tỳ nữ lau rửa thân mình, chỉ có bàn tay nắm

chặt thành bồn tắm kia mới tiết lộ tâm tư của nàng.

Nàng sợ.

Nàng sợ nam nhân kia. Nàng sợ ánh mắt hắn, sợ hắn nói những lời lạnh lùng tàn nhẫn với nàng. Chỉ là… nàng không có đường lui.

Khẽ cắn chặt răng, nàng không để sự sợ hãi của mình lộ ra ngoài.

Cuối cùng, tỳ nữ cũng tẩy sạch thân mình cho nàng. Lí mama lấy ra một bình ngọc đưa cho tỳ nữ.

“Đây là Ngưng Tình Lộ, là loại nước hoa mà vương gia thích nhất.”

Ngọc Thanh khẽ nhíu mày “Không cần.” Nàng không thích dùng đến những mùi hương giả tạo sặc sụa đó.

“Đây là do Vương gia phân phó ạ.”

Không để ý đến lão phụ nhân, Tô Ngọc Thanh để tỳ nữ giúp nàng mặc

quần áo, lạnh nhạt nói “Ta không thích, tuyệt đối không dùng.”

Lí mama bất đắc dĩ đành phải cất bình ngọc, để tiểu nha đầu bên cạnh soi đèn, đưa Tô Ngọc Thanh đến Cô Vụ cư.

Tại Cô Vụ cư, Hoàng Phủ Luật đang đọc sách dưới đèn, thấy Tô Ngọc Thanh ngoài cửa, ánh mắt hiện lên một tia phức tạp.

Hắn đứng dậy, phất tay ý bảo Lí mama cùng tỳ nữ lui ra.

Tô Ngọc Thanh đứng chôn chân bên ngoài, không hề tiến vào.

Hoàng Phủ Luật ngồi bên cạnh bàn, nhíu mày nhìn nàng.

Hôm nay trông nàng đặc biết nhẹ nhàng, làn da trắng mịn, không trang

điểm mà dung nhan như tuyết dưới ánh bình minh, gió vờn tóc mai, lông mi thuôn dài, môi không điểm mà đỏ hồng, đôi mắt như phủ một làn sương,

quần áo sa mỏng chỉ tôn lên từng đường cong quyến rũ, yểu điệu. Bộ dáng

nàng thật phong kiều thủy mị, thơm tho quyến rũ.

Hắn đột nhiên nhớ tới điệu múa của nàng. Hắn chưa bao giờ nghĩ nàng

biết nhảy múa, cũng chưa bao giờ b


Ring ring