hía xa.
- Ai?
Hai thị vệ bị kinh động, vội vàng chạy đến chỗ phát ra tiếng động.
Tô Ngọc Thanh mừng rỡ, nhân lúc không còn ai, điểm nhẹ mũi chân nhảy ra cửa sau.
Biểu ca hẹn nàng ở khách điếm Vân Lai. nàng mặc áo choàng bước nhanh trên đường, nhìn ngó cẩn thận xung quanh.
Đối với đường xá ở kinh thành, nàng vẫn chưa quen. Đang lúc do dự, nàng
lạc bước tới một nơi náo nhiệt. Giăng đèn kết hoa, ca múa mừng cảnh thái bình. Tiếng nữ tử kiều mị trêu đùa mời gọi, khách chơi không ngừng cười cợt đáp lại, vừa thấy liền biết là nơi lầu xanh.
Lại nhìn trên biển hiệu lớn to lóa mắt “Y Hồng lâu”, mới biết, nàng lại
một lần nữa tới nơi này. Trước cửa đỗ một cỗ xe ngựa xa hoa quyền quý,
đủ thấy người tới nơi này không phú cũng quý. Nàng xem tên nam nhân bị
hoa nương kéo vào hồng lâu, đột nhiên cảm thấy thật ghê tởm.
Những người này thật bẩn, không chỉ có thân mình, còn có tâm.
Nàng đứng ngoài cửa, thật không muốn nhờ những người này giúp đỡ chỉ đường.
Đột nhiên nhìn thấy một cỗ xe chở rượu chậm rãi đi tới. Có cụ già khoảng ngũ tuần ngồi đầu xe, quất roi thúc lừa, sau đó dừng lại trước cửa hồng lâu. Ngọc Thanh vội vàng tiến lên hỏi:
- Lão bá, có thể nói cho ta đường tới khách điếm Vân Lai không?
Ông lão thu roi lại, xuống xe. Đôi mắt già nua nhìn chằm chằm khuôn mặt
bị che đi của nàng, lặng lặng đánh giá một hồi mới mở miệng:
- Ngươi ở nơi khác đến sao? Khách điếm Vân Lai phía trước đi thẳng, quẹo trái là đến. Ngươi tự biết đi không?
- Được. Cám ơn lão bá. – Ngọc Thanh tạ ơn, nhanh chóng đi theo hướng ông lão chỉ.
Lúc này cửa hồng lâu đột nhiên trở nên ồn ào, chỉ thấy hoa nương trước
cửa vội tránh ra, sau đó có hai nam tử cao lớn bước ra, một nam nhân khí chất hiên ngang, nam nhân còn lại thì phong lưu phóng khoáng.
Nam nhân mặc trường bào màu bạc còn trêu đùa nam nhân kia, sau hai người có một nữ tử kiều mị. Hai nam nhân nói chuyện, đi nhanh đến xe ngựa.
Những hoa nương còn lại vây quanh ở bên cạnh, vẻ mặt ái mộ.
Tô Ngọc Thanh kinh hãi, vội vàng tránh sau xe. Lúc này lại nghe thấy ông lão hướng phía ba người kia kêu to:
- Lam lão bản, ta đưa rượu đến đây, là Trúc Diệp Thanh loại tốt nhất, xin hỏi phải đặt ở đâu?
Hai nam nhân cùng nữ tử đều nhìn đến bên này, Tô Ngọc Thanh luống cuống, tâm tình hoảng hốt, lo sợ.
Trong khoảnh khắc nam nhân kia nhìn đến nàng, vội vàng quay người. Nàng
chỉ cảm thấy tim đập thình thịch, có thể cảm nhận rõ ràng có hai ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào bóng dáng mình. Nàng xiết chặt góc áo, hoảng
hốt không thể kiềm chế được.
Sau một lúc lâu, chỉ nghe thanh âm nữ tử lưu loát truyền đến:
- Vậy ngươi đem đến cửa sau đi, nơi đó sẽ có người tiếp đón.
- Được, Lam lão bản.
Ông lão lại ngồi lên xe một lần nữa rút roi đánh xe đến cửa sau Y Hồng
lâu. Tô Ngọc Thanh cố nén kinh hoảng, theo xe chậm rãi ra xa tầm mắt của nam nhân.
- Luật, lên xe đi. Hôm nay rượu cũng uống không ít, nên sớm hồi phủ nghỉ ngơi đi.
Phía sau truyền đến tiếng nam nhân trêu đùa quen thuộc, tiếp đó là tiếng bánh xe đi trên mặt đường, càng lúc càng xa.
Tô Ngọc Thanh cuối cùng mới yên tâm một chút, nhanh chân đến khách điếm
Vân Lai. Cửa khách điếm, có một bóng dáng đang lo lắng chờ đợi. Thấy
bóng dáng tố y từ bóng đêm xuất hiện, hắn vội vàng tiến lên.
- Biểu muội, ta cuối cùng cũng gặp được muội!
Tô Ngọc Thanh ngạc nhiên nhìn nam tử, thấy hắn vẻ mặt khó khăn, tóc có
chút rối hỗn độn, quần áo đơn giản, đôi mắt nhìn nàng hiện lên nét vui
sướng.
- Biểu ca, Tiểu Ngọc nhi đâu? – Nàng vội vã hỏi.
Mắt Dung Danh Tông trở nên vô cùng ảm đạm, hắn nói:
- Chúng ta vào phòng trước rồi nói sau.
Ngọc Thanh rối bời, nhìn biểu tình của biểu ca rất không thích hợp, làm
như đã xảy ra chuyện không tốt. Nàng không nói thêm, theo hắn quay về
phòng.
- Tiểu Ngọc nhi đã mất tích!
Khi đã ngồi xuống, Dung Danh Tông đau đớn nói, áy náy nhìn Ngọc Thanh, hắn tiếp tục:
- Ngày ấy, ta xác thực đã mang theo Tiểu Ngọc nhi ra khỏi rừng. Nhưng
vừa mới bước ra, liền gặp đồng bọn của hắc y nhân. Bọn họ không chịu
buông tha ta cùng Tiểu ngọc nhi, một đường đuổi giết! Sau đó chúng đánh
ta hôn mê bất tỉnh. Lúc tỉnh lại, Tiểu Ngọc nhi đã mất tích.
Ngọc Thanh nghe xong mà lòng đau như cắt. Thì ra, Tiểu Ngọc nhi quả thực đã gặp chuyện bất trắc. Nàng gắt gao nhìn nam tử:
- Vậy huynh biết những hắc y nhân kia sao?
Dung Danh Tông lắc đầu:
- Không biết, nhưng hình như thủ lĩnh của bọn họ biết Tiểu Ngọc nhi.
Tô Ngọc Thanh khó hiểu:
- Sao lại như vậy?
- Vì trước khi ta ngất đi, nghe thấy hắn nói không cần giết đứa nhỏ. Ta nghĩ rất có thể Tiểu Ngọc nhi bị bọn họ bắt đi.
Là như thế sao?
Tâm Ngọc Thanh trở nên lạnh lẽo. Từ khi sinh ra đứa nhỏ đã gặp quá nhiều tai nạn, chỉ có thể đổ thừa lúc trước nàng không nên đem đứa bé ra
Vương phủ.
Biểu muội, hai tháng này ta đã đi Vũ Sơn. - Dung Danh Tông lại mang đến một tin tức khiếp sợ.
Ngọc Thanh trừng lớn mắt, vội vàng nhìn nam nhân:
- Không phải chúng ta không đi qua được khu rừng sao?
- Đúng, chúng ta chính xác là không đi qua được. Lần đó ta ra khỏi rừng, mới phát hiện thì ra đ