khẽ gật đầu, ánh mắt
sâu thẳm, trong hàng vạn hàng nghìn người, liếc mắt một cái cũng chỉ rơi xuống
một chỗ.
Tần Mạt mở mắt, cùng ánh
mắt này chạm nhau, như là vượt qua vô số vô tận khoảng cách, không có bóng
người, chỉ thấy ánh mắt hắn như băng tan ra, trong suốt nhu hòa.
Phương Triệt cười nhạt,
không cần chào cảm ơn, cũng không nhìn những người khác, chỉ là ôm đàn xoay
người, thản nhiên rời đi.
Dưới sân khấu tĩnh lặng
thật lâu, mãi cho đến khi đã hoàn toàn không thấy người hát đâu nữa, lúc này
mới phát ra tiếng vỗ tay và hoan hô như sấm dậy mùa xuân!
Có người sợ hãi than, có
người thét chói tai, có người lẳng lặng về chỗ, có người đắm chìm thật lâu, còn
có người rống to: "Diễn lại! Diễn lại đi!"
Vương Tử Dục ngồi bên
trái Tần Mạt, nàng chỉ nhíu mày hừ nhẹ, như khinh thường.
Trần Yến San ngồi bên
phải Tần Mạt, nàng bỗng nhảy ra khỏi chỗ, lao vào người Tần Mạt dùng sức lay
nàngích động đến nói năng lộn xộn: "Trời ạ! Mạt Mạt! Mạt Mạt! Không nên
không nên! Không thể như vậy! Không thể như vậy! Mình... mình... mình không cho
phép Phương Triệt đi như thế! Mạt Mạt! Trời ạ! Sao anh ấy có thể như
vậy..."
Lúc này Tần Mạt mới giữa
hoảng hốt thoát ra khỏi mơ màng, bỗng thức tỉnh, thời Gia Hựu này, quả thật đã
không thể nào chạm đến rồi. Anh Phương Triệt, tuy khúc gió này thật khác thời
Tống, nhưng ở thời đại này, hắn ta đúng là người đầu tiên có thể với Tần Mạt
cùng nhau xướng họa.
Không phải người sinh ra
ở thời đại đó, không thể hiểu khát vọng của văn nhân với tri âm là quá khắt
khe.
Sau khi Tử Kỳ chết, Bá
Nha lấy đàn tế tri âm; Kê Khang có chết, cũng phải hát khúc “Quảng Lăng tán”[68'>.
Ai si ai tuyệt ai nghĩa không chùn bước?
Cũng như Tần Mạt ngu
ngốc, cũng như Phương Triệt đần độn, cũng như trong sương mù ngắm hoa, chính là
đứng trong cuộc, không ai sáng suốt cả.
Hội diễn kỷ niệm ngày
thành lập trường vô cùng thành công, chủ yếu là, Phương Triệt đánh đàn quá rung
động lòng người. Tất cả học sinh Thị Tam, đừng nói là nghe qua tiếng đàn như
thế, chỉ tưởng tượng thôi, trước đó, chỉ sợ không ai có thể tưởng tượng ra.
Huống chi Phương Triệt
lại tự sáng tác lời ca như thế, càng khiến người ta sợ hãi hơn. Với phần lớn
học sinh chỉ biết vùi đầu học hành hoặc thỉnh thoảng lại nghịch ngợm mà nói,
tài hoa và hành vi của Phương Triệt tuyệt đối khiến người ta kinh ngạc. Nhà ca
từ của hắn còn có một câu thế này “Chỉ vì tôi nguyện ý, để em đắc tội”, ngôn từ
như thế thật khiến người ta mơ màng, sau đó là vô số đề tài bình luận.
Khi đi theo đám đông ra
khỏi hội trường, Trần Yến San còn kéo tay Tần Mạt, uể oải nói: “Mạt Mạt, cậu
nói anh Phương Triệt là người thế nào? Anh ấy lãng mạn như thế, còn nghĩ đến cả
trăng sáng, sau đó còn hát trên sân khấu. Mạt Mạt, vì sao người kia không phải
mình?”
“Sao cậu biết người kia
không phải cậu?” Trong lòng Tần Mạt thật ra cũng nghi ngờ, ca từ của Phương
Triệt có rất nhiều ám hiệu, sau đó hạ nửa khuyết lấy ngô đồng đối với cây hồng.
Hát như thế, vì sao lại nói đến tình ý?
Trần Yến San than thở
giải thích cách nghĩ của nàng: "Phương Triệt chẳng ngại đâu, nếu như anh
ấy thích mình, sao anh ấy phải khó chịu với mình chứ? Dù mình có tự tin, nhưng
mình không thể tự luyến được? Ô ô... Mạt Mạt, vi sao người anh ấy thích không
phải mình?"
Tần Mạt nâng tay vỗ nhẹ
tay Trần Yến San, trước sau như một an ủi nàng: "Chuyện này không thể ép
buộc, có lẽ cậu gặp Phương Triệt hơi muộn, cho nên..."
Nàng còn chưa nói xong,
bỗng cảm thấy tay phải của mình bị người ta kéo, sau đó một giọng thấp vang lên
bên tai nàng: "Mạt Mạt, là tôi."
Đây là giọng Phương
Triệt, Tần Mạt kinh ngạc, không rõ trong đám đông, làm sao Phương Triệt tìm
được nàng.
"San San, cậu và Lữ
Lâm đi trước đi." Tần Mạt vội vàng để lại cho Trần Yến San một câu, bước
chân sang bên phải, đi vài thì đã không thấy Trần Yến San trong đám đông nữa.
Phương Triệt vẫn kéo tay
nàng, đưa nàng ra khỏi dòng người. Vất vả lắm mới ra đến cửa, bên ngoài trời
cao lồng lộng, lập tức nhẹ nhàng thở ra.
Hội trường ở sau tầng một
tòa nhà số 2, Phương Triệt nắm tay Tần Mạt, đưa nàng đến quảng trường, đi theo
chân núi Phu tử. Lúc này Tần Mạt mới để ý hắn đội cái mũ lưỡi trai rất thấp,
dáng vẻ như muốn che lấp khuôn mặt.
"Phương Triệt,"
Tần Mạt nhịn cười, "cái mũ của cậu thật có ý nhỉ."
"Cô muốn à?"
Phương Triệt nâng tay bỏ mũ xuống, bỗng đội lên đầu Tần Mạt, sau đó kéo nàng
đánh giá: "Không tệ không tệ, mũ này cô đội cũng đẹp."
Khi hai người chạy tới
chân núi Phu tử, đèn dưới chân núi như mịt mờ mờ mịt, Tần Mạt khẽ ngẩng đầu,
liền thấy nụ cười nhu hòa của Phương Triệt, như ánh trăng chiếu lên người.
Dưới bóng cây trùng điệp, ánh trăng mờ mờ.
Phương Triệt nâng tay nhẹ giữ vai Tần Mạt, ánh mắt như một dòng suối nước nóng ẩn trong sơn cốc, ở đầu đông này, ấm sương mù, hun quanh thân thể người ta, khiến bất an tiêu tan.
Hôm nay Tần Mạt ăn mặc đơn giản, quần bò áo phông, cả người màu xanh, nhưng hơi bạc vì bị giặt nhiều, lại càng nổi bật dáng người nhỏ gầy của nàng. Nàng để kiểu đầu của