XtGem Forum catalog
Ta Không Phải Vịt Con Xấu Xí

Ta Không Phải Vịt Con Xấu Xí

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3223533

Bình chọn: 8.00/10/2353 lượt.

nói: “Trò chơi loại này, đúng là làm máu sôi trào, chúng ta ở vị trí người chơi đối kháng với yêu thú, còn có thể cho người chơi chọn phe cánh. Đã có chính đạo Côn Luân, còn có ma đạo Thiên Nhai, một câu nói này, không thành tiên, liền thành ma!" "Đúng là không có sáng ý." La Đông Lương lắc đầu, "Không thành tiên liền thành ma, vốn chính là như vậy, trò chơi tiên hiệp không phải đều làm thế sao?" "Tôi thấy thế lực yêu thú không phải con người này, bối cảnh có hơn đơn giản.” Cát Hoa nói: "Cứ vậy thì, căn bản không có nhiều quái vật để đánh. Thật ra chúng ta hoàn toàn có thể phân chia yêu thú là quái vật cấp cao, ở ngoài Thương Sơn, đặt ra thế giới ma, các loại cấp bậc ma sẽ chính là quái vật." Tần Mạt nghe liền hứng thú, cũng đề xuất ý kiến: "Có thể tạo thành một tổ chức chuyên ban nhiệm vụ săn ma, hoặc là đặt tổ chức này vào chính giữa các đại thế lực, làm một nhiệm vụ liên hoàn. Nói ví dụ như vòng thứ nhất là giết mười bóng ma cấp thấp, có thể được tặng một pháp cấp thấp. vòng thứ hai giết hết một trăm bóng ma, có thể nhận được một viên đan dược tăng cấp.” “Cái này là hệ thống thăng cấp, có thể đặt ra sau, Ở mặt này, quan trọng nhất là khống chế tốc độ thăng cấp của người chơi, nhằm tạo cho người chơi có cảm giác thành công.” La Đông Lương đem tầm mắt rơi xuống người Tần Mạt, có chút mong đợi, "Tần Mạt, Cát Hoa lúc trước đã nói, trò chơi cần một sáng ý mới làm lá cờ đầu, cô cảm thấy sáng ý này sẽ làm thế nào?” "Đã là Đăng Thiên..." Tần Mạt hơi trầm ngâm, từ từ nói: "Hồng trần tựa lao tù, nhất niệm phi thăng, nhất niệm trầm luân." Động tác di chuột của La Đông Lương trên bản đồ ngừng lại, hắn cân nhắc câu này, gương mặt dần hiện ra sợ hãi lẫn vui mừng. "Tần Mạt, bản quyền câu này, công ty chúng ta mua!" Tay hắn vỗ đến thiết bị trên bàn, vang lên một tiếng. Trong phòng tiếng cười bỗng nổ ra bốn phía, La Đông Lương hài hước một phen, không khí hội nghị càng sôi động, mọi người bàn luận, từng người đề xuất ý kiến. Có người nói: "Tần Mạt, giải thich cặn kẽ ý cô một chút đi. Ý mặt chữ thì chúng tôi đều hiểu, nhưng dù sao cô cũng nên giải thích?” Tần Mạt khẽ mỉm cười, đứng lên nói: "Đời người như trò chơi, trò chơi như đời người, tôi cho rằng vấn đề này con người sẽ mãi mãi không giải đáp được. Bảo cái gì gọi là trò chơi? Trang Chu mơ làm bướm hay là bướm mơ làm Trang Chu, thứ chúng ta theo đuổi chính là, kế cuối cùng, hay là quá trình? Người làm trò chơi như chúng ta có thể hỏi như vậy, ở chính giữa trò chơi, hành động của người chơi, anh theo đuổi quá trình thăng cấp, hay là từ từ phát triển? Nếu chỉ cần quá trình, thì cũng có thể không cần để ý đến việc leo lên từng bậc cầu thang? Nếu chỉ để ý đến kết quả, vậy thì sau kết quả sẽ là gì?” “Có thể sau kết quả, chỉ là chờ mọi người ngưỡng mộ mà thôi!” Người nói là Đỗ Giai Lâm, hắn là người từng trải về kế hoạch trò chơi, ngồi đối diện Tần Mạt ở vị trí thứ tư, “Loại hình game online thăng cấp này mà nói, đến cuối cùng cũng chỉ là chuyện như thế. Thăng cấp lên đỉnh, sau đó mở bang chiến, dọn dẹp ân oán cá nhân, hoặc là đấu PK, mà bang chiến thành PK, cũng có thể mang lại cho chúng ta một khối lợi ích lớn.” La Đông Lương nhíu mày, lắc đầu nói: "Nếu chiếu theo đường đi này, trò chơi này của chúng ta cũng giống như thường, căn bản cũng không đạt được điều chúng ta mong muốn, Tần Mạt, tiếp tục giải thích khái niệm của cô đi.” Tần Mạt bật cười lớn, tiếp tục nói: "Thăng cấp đến đỉnh, để mọi người ngưỡng mộ, đây vốn là một điểm rất quan trọng trong game online, chúng ta phải làm, tôi cảm thấy không cần tránh, chỉ cần kéo dài thời igan của lần thăng cấp này, mà đã kéo dài, không thể chỉ dựa vào việc tăng độ khó cho người chơi, hoặc là tăng cấp bậc của quái vật, chúng ta nhất định phải để trò chơi này có một mị lực khiến người chơi không thể quên được.” “Lời này rất tốt, nhưng lại là lời thừa.” Thình lình có ngườii ra một câu như vậy, không khí nhất thời lại có chút lạnh xuống. Tần Mạt không để ý, tầm mắt nàng rơi xuống trên người người kia, khẽ gật đầu hỏi thăm hắn, tiếp tục nói: "Tôi cảm thấy có thể mở ra nhiều nghề nghiệp sinh hoạt hơn, hơn nữa hệ thống nhiệm vụ cũng cho thêm màu sắc bi kịch thần thoại và tiên hiệp vào. Trong trò chơi có tình cảm thâm trầm, mới càng khiến người ta khó quên.” Lời này lại khiến người ta khó hiểu, Cát Hoa hỏi trước: "Vì sao nói tiên hiệp ngập sắc thái bi kịch?" Ngữ điệu của Tần Mạt vẫn như luật thơ, nàng giải thích rõ ràng từng thứ: "Thế giới tiên hiệp, khác biệt lớn nhất với hiện thực chúng ta chính là, chuyện xưa trong tiên hiệp, có thể bất tử. Con người hướng đến trường sinh, đế vương nghìn đời, Tần Thủy Hoàng cũng không ngoại lệ. Nhưng nếu có trường sinh thật, trong cuộc đời mãi mãi bất tận, lại còn có thể theo đuổi cái gì? Vì có vô hạn thời gian, cho nên dù anh nghĩ cái gì, cần bao nhiêu thời gian, cũng có thể được. Mà sau cái được, có lẽ có vài người sẽ thỏa mãn, nhưng càng có nhiều người sẽ cảm thấy chưa đủ. Dục vọng, chính là ham muốn, mãi mãi không thể thỏa mãn. Chỉ thỏa mãn với những người tự kìm chế được mình, mà rất nhiều người,