đơn lên nhà tôi, ngày hôm sau tôi liền vui vẻ cong đít
thèm muốn mà đi nộp.
Thế thì, rốt cuộc là chỗ nào không ổn đây?
Độ khó của vấn đề này cũng ngang bằng với độ khó của
vấn đề triết lý như trứng có trước hay gà có trước vậy.
Nhưng thông tuệ như tôi, rốt cuộc cũng ngộ ra.
Sở dĩ không quen, là bởi vì, Đồng Diêu hình như lâu
lắm rồi không đến tìm tôi.
Giơ móng chân heo ra tính, kể từ cái ngày sau khi rời
khỏi nhà tôi, Đồng Diêu đã biến mất suốt hơn nửa tháng. Im hơi lặng tiếng, ngay
cả điện thoại cũng không thấy gọi. Không chừng là hắn đã bỏ cuộc rồi.
Đây chẳng phải là kết quả mà tôi mong chờ sao.
Chỉ là, hắn cứ như vậy mà tuyệt giao với tôi sao?
Lòng tôi thật bi ai.
Đang lúc bi ai, vị tiểu thư kí loại hình pocket của
Đồng Diêu đến tìm tôi.
Nàng ta nói, Đồng Diêu đã rời khỏi thành phố này, hắn
đem công ty giao cho em họ quản lý, mà bản thân hắn, lại một mình đi du lịch,
không biết khi nào mới quay về.
Có lẽ vĩnh viễn cũng sẽ không trở về.
Nghe như vậy, trái tim tôi càng thêm bi ai.
Đồng Diêu so với tôi càng dứt khoát hơn.
Bình thường thất tình tôi đều đuổi người khác đi.
Đến hắn thất tình, lại đuổi chính mình đi.
Ánh mắt tiểu thư ký hiện lên một chút do dự, cuối
cùng, nàng ta lấy ra một lá thư, đưa cho tôi.
Tôi mở ra, sau khi đọc rõ, tim, lại nguội lạnh hết một
nửa.
Trên giấy viết thư, có vài giọt máu.
Máu đã khô queo thành màu nâu, khiến bề mặt giấy viết
thư bị nhăn nhăn.
Tiểu thư ký nói, nửa tháng trước, Đồng Diêu không biết
bị cái gì kích thích, buổi tối ngồi một mình ở trong văn phòng uống rượu, vừa
uống, vừa viết thư.
Đồng Diêu uống rất nhiều, cộng thêm thời gian trước dạ
dày không được khỏe, vì thế nên xuất huyết dạ dày, ngã xuống đất ngất đi, cũng
may là bảo vệ trực đêm phát hiện, đưa hắn kịp lúc vào bệnh viện, mới không có
chuyện gì trở ngại.
Sau khi ở bệnh viện chữa trị ba ngày, Đồng Diêu tựa
như tỉnh ngộ, liền có suy nghĩ muốn rời khỏi thành phố này.
Hắn đem những công việc liên quan bàn giao rõ ràng, bước
lên máy bay ngay cả đầu cũng không quay lại.
Hắn chỉ bảo tiểu thư ký sau khi hắn rời khỏi, nhẹ
nhàng bâng quơ nói chuyện này cho tôi.
Thế nhưng, tiểu thư ký do dự hồi lâu, cũng quyết định
tự mình đến kể rõ chuyện này cho tôi.
Tôi nhìn vào lá thư này, trên mặt chỉ có mấy chữ ít
ỏi.
"Thực Sắc: ta..."
Chỉ có mấy chữ, trên chỗ trống bên dưới, đó là vết
máu.
Nhưng chính là mấy chữ như thế, lại nói lên rất nhiều
thứ.
Tiểu thư ký cắn cắn môi dưới, căn nhắc một hồi, cuối
cùng nói: "Hàn tiểu thư, quả thật Đồng tổng thật sự đối xử rất tốt với
ngươi."
Tôi chưa có trả lời, nhưng trong lòng tôi lại có giọng
nói nói: "Ta biết."
"Mỗi một tháng, hắn đều tự mình đi trung tâm mua
sắm chọn đồ trang điểm cho ngươi." Cái gọi là quà tặng này, đều là tâm tư của
Đồng Diêu.
"Còn thường xuyên hủy bỏ những bữa tiệc làm ăn
quan trọng để ở bên cạnh ngươi."
Hóa ra, mỗi lần tôi ăn cơm chùa, phía sau còn có vô số
cuộc hẹn làm ăn.
"Mặt khác, còn bảo cái cô Ngô Tử Kỳ đến giả bộ
quấn quít lấy hắn, hy vọng ngươi sẽ vì vậy mà có chút ghen tị."
Thế nhưng, lúc đó tôi cũng không có tỏ ra ghen tị, lúc
ấy, Đồng Diêu vẫn chỉ là bạn của tôi.
Tiểu thư ký từng chuyện từng chuyện nói hết, mà tôi
lại từng chuyện từng chuyện nhớ lại.
Đúng vậy, Đồng Diêu làm cho tôi rất nhiều chuyện.
Sau những chuyện mà tôi tập mãi thành thói quen, đều
có tâm huyết của hắn.
Mà hiện tại, hắn đi rồi.
Rời đi không biết ngày về.
Sau khi tiểu thư ký đi khỏi, tôi ngồi trên sàn nhà, mở
lá thư này ra, mờ mịt mà nhìn.
Đi rồi cũng tốt, tôi cũng không cần phải tự hỏi làm
sao thoát khỏi sự đeo đuổi của hắn.
Đi rồi cũng tốt, có thể trong quá trình du lịch hắn sẽ
gặp được chân mệnh thiên nữ của mình.
Đi rồi cũng tốt.
Đi rồi... cũng tốt.
Ôn Phủ Mịch, Thịnh Du Kiệt, Nhóc ăn mày, Vân Dịch Phong,
Kiều bang chủ, Sài Sài còn có Đồng Diêu, đều đã rời đi.
Thế giới này, giống như chỉ còn lại có một mình tôi.
Mỗi ngày, một mình đi làm, tan tầm, ăn cơm, ngủ.
Tự mình tìm vui.
Sau đó trong lòng, có cái cảm giác không nói nên lời.
Dù sao cũng không thích hợp.
Có thể là, cô đơn đi, tôi nghĩ như vậy.
Tin tức của mẹ tôi nhanh nhạy, chắc không bao lâu nữa
cũng sẽ biết chuyện tôi cùng Ôn Phủ Mịch hoàn toàn chia tay.
Lão nhân gia nàng bấm tay tính toán, phát hiện tuổi
của tôi cũng không còn nhỏ, đã sắp bước vào giai đoạn kết hôn sinh muộn.
Cho nên, nàng bắt đầu mở rộng mạng lưới quan hệ, giống
như gọi 7 viên ngọc rồng, gọi bảy cô lục bà trở về, giới thiệu đối tượng cho
tôi.
Khỏi nói, mặc dù điều kiện của tôi chẳng ra sao, nhưng
mẹ của tôi rất sắt, có thể đem toàn bộ đối tượng tiến hành một lần hải tuyển[1'>, tuyển
ra được mười người, tiếp theo, chia mười người ra gặp mặt.
Lúc này, cái mà mẹ tôi áp dụng chính là tư tưởng quân
sự của Mao Trạch Đông.
Phòng ngừa quân chủ lực: tìm cớ đuổi hết cha mẹ lợi
hại của đối phương đi chỗ khác.
Dụ địch xâm nhập: dùng hết các kỹ xảo ác độc khiến cho
đối phương hoàn hoàn toàn toàn hết thẩy rơi vào lòng bàn tay của chính mình,
mỗi một người ngồi đối mặt bà
