ược đối tốt mà lo sợ), lão thê mang vào liền luôn
miệng khen. Mặc kệ có tự tay làm hay không, ít nhất có để tâm hỏi thăm cỡ chân
của bọn họ -- ước chừng là hỏi thăm từ nữ nhi – phần tâm ý này liền rất hiếm
có.
Còn đang suy nghĩ có nên sớm
một chút đưa một số tiền qua, không chờ đến cuối năm – hơn vài phần cũng không
có gì. Gia nhân đến đưa thư tặng lễ, có nói cuộc sống của đôi vợ chồng nhỏ kia
khá khó khăn, người của Phùng gia cực kì keo kiệt hà khắc, lương bổng đưa hết
cho trong nhà, tiền tiêu vặt không thấy một phần, đối với bên ngoài vừa không
vươn tay(ăn
hối lộ) cũng
không thu lễ. Chỉ trông vào lộc điền ít ỏi sống qua ngày, cô nương cần kiệm lo
việc trong nhà, lại hậu đãi hạ nhân, bản thân ngay cả cây trâm vàng cũng chưa
từng mang. Cùng cô gia cảm tình rất tốt, châm tuyến không rời tay.
Nghe được lão thê hốc mắt đều
đỏ, ông cũng hiểu được cái gì gọi là không đành lòng. Nhưng cùng tham quan ô
lại giao tế rất dễ, còn đưa tiền như thế nào cho thân thích nhà quan quá mức
thanh liêm như vậy ngược lại rất khó. Người trẻ tuổi da mặt mỏng, phải giúp đỡ
thế nào không tổn thương mặt mũi...
Quan hệ kế ngoại tổ tôn lúng
ta lúng túng này, thật sự là làm gì cũng khó.
Hiện tại cầm thiệp này, nên
làm thế nào, ông vừa đau đầu lại có vài phần đắc ý, tâm tình thật sự là cực kì
phức tạp.
Ngày hôm sau, ăn điểm tâm
xong khoảng một canh giờ, ngoại tôn tế cùng ngoại tôn nữ đến nhà thăm hỏi.
Sớm nghe nói Phùng tri huyện
lang bộ dạng tốt, không nghĩ tới lại tốt như vậy... Chỉ là mặt lạnh nghiêm túc
chút, hơi âm trầm. Hứa gia đích nữ ngược lại vẻ mặt kiều nhỏ trẻ con, một bộ ôn
nhu hòa khí, tiến lên liền hành lễ, miệng gọi ngoại tổ phụ ngoại tổ mẫu, thái
độ kính cẩn.
Chu lão gia nhanh chóng cho
bọn họ đứng dậy, trong lòng thoải mái rất nhiều. Hai đứa nhỏ này tự xóa đi từ
"kế", biểu thị quan hệ càng sâu thêm một tầng, trên mặt cũng thả
lỏng, nụ cười hòa ái lên. Chu phu nhân thân thiết hơn kéo tay Chỉ Hạnh đến tỉ
mỉ xem... tay này thật đúng là làm châm tuyến. Nhìn cô gái một thân mộc mạc,
nhưng thêu công tinh tế lịch sự tao nhã, cùng một lộ số như đôi hài tặng bà...
Thật đúng là quan gia tiểu thư làm hài cho bà.
Đầu tiên là có chút đắc ý,
lại có chút ngượng ngùng, nhìn cô gái đồ trang sức chỉ có một cây trâm trân châu,
một đôi khuyên tai trân châu, lại cảm thấy đau lòng. Bà đối với thứ nữ tự nhiên
không có khả năng tốt như thân sinh, nhưng cũng coi như hết cấp bậc lễ nghĩa.
Dưỡng ở trước mặt mười mấy năm, cho dù nuôi con mèo cũng có cảm tình, huống chi
là người sống. Thứ nữ này di nương mất sớm, bà cũng thương tiếc hơn thứ nữ khác
một chút. Lúc trước hôn sự kia Chu phu nhân còn không nguyện ý đâu, đáng tiếc
dân sao lại quan.
Ngoại tôn nữ từ trên trời rơi
xuống này, lại giúp thứ nữ nhi yếu đuối kia của bà nhiều năm, lại chiếu cố phu
quân nhà mình rất nhiều. Rõ ràng là tiểu thư nhà quan, lại lễ phép cung kính,
ôn nhu trinh tĩnh như vậy, càng nhìn càng thích, thừa dịp lão gia dẫn ngoại tôn
tế đến thư phòng nói chuyện, bà cũng lôi kéo ngoại tôn nữ mới ra lò này vào trong,
khoe khoang với các con dâu.
Tuy rằng Chỉ Hạnh tự nhận là
Phó thị đích truyền bình thường nhất, nhưng chung quy cũng là hậu nhân của Phó
thị đem "lễ" cùng "lý" khắc vào xương. Muốn hòa hợp với mấy
phụ nhân, thật sự là đơn giản dễ dàng. Hơn nữa lại có khuôn mặt ôn nhuận gạt
người, nói năng thủ lễ lại khôi hài, ngay cả kế cữu nương (vợ của cậu – mợ) lòng có ghen ghét hoặc có ý
định châm ngòi, nàng cũng có thể dễ dàng hóa giải, chỉ cảm thấy nàng thân thiết
hợp lòng người.
Vốn tưởng rằng bọn họ là tới
kể khổ tống tiền, nào biết ngay cả cây trâm cũng không chịu thu. Ép quá, chỉ
nói Phùng gia quy củ rất nhiều, liền muốn nói lại thôi, chỉ kiên trì không
nhận.
"Bà ngoại cữu nương yêu
thương như vậy, Chỉ Hạnh thật là hổ thẹn. Sớm nên đến bái kiến ông bà ngoại
cùng cậu mợ... Chỉ là chưa lấy chồng không thể dễ dàng ra cửa, sau khi xuất giá
lại..." Nàng bất đắc dĩ cười cười, "Nhưng hiện tại xem như đã phân
bếp. Nên mới tới cửa nhận thân... Chỉ mong bà ngoại cữu nương không chê con...
Phu quân nói con quá đơn độc, phải tiếp xúc với nhiều người mới tốt.”
Chu phu nhân đã nghe ra mấy
tầng ý tứ. Phùng gia đích tôn thế gia đại tộc kia, không ngờ lại có tình trạng
ở riêng phân bếp trong cùng một nhà... Ai để ý đến bọn họ a! Đích tôn kia ngoại
trừ ngoại tôn tế, chỉ có một cử nhân... Thật sự là tự phế cánh tay. Trước kia
bắt không cho ra ngoài, hiện tại đã phân bếp, có thể tự do ra ngoài. Ngoại tôn
nữ nhà quan này, là nguyện ý thân cận tiếp xúc nhiều với bọn họ.
Mà ngoại tôn tế cận thần của
hoàng đế này, là đứa thương yêu nương tử. Sợ vợ ở nhà buồn sinh bệnh, mang đi
thăm người thân.
Thái độ đương nhiên thân
thiết rất nhiều, quyết định luôn, mấy ngày nữa sẽ tiễn xuân, Tiền phu nhân của
Phức Xuân Ngân Lâu muốn làm Biệt Xuân Yến (tiệc chia tay mùa xuân), sẽ mang Chỉ Hạnh đi. Nói
đến trang điểm ăn mặc, mấy phụ nhân tinh thần đều hăng hái, mồm năm miệng mười,
không nghĩ tới tiểu thư nhà quan giản dị như vậy lại
