bên sườn.
Chư tướng bách quan đoán được
mở đầu, lại không đoán được kết quả. Quy mô kia... Đại khái có thể sánh bằng
Gia Cát Khổng Minh khẩu chiến quần Nho thời tam quốc... Chỉ có một phó tướng
tuổi lớn tức giận đến ngất, không đến mức tai nạn chết người.
Nịnh thần im hơi lặng tiếng,
dùng sắc mê hoặc này là một người tài a!
Chỉ thấy hắn mồm miệng rõ
ràng, nhất nhất đánh tan nghi điểm trong các vụ án, tra xét nơi nào, hồ sơ số
mấy, nói được rõ ràng. Vốn chỉ là thêu dệt, sao chịu được tra kĩ càng.
Chỉ trích hắn dâm loạn cung
đình, hắn bình tĩnh phản kích, chứng đâu... Đúng vậy, chứng cớ... Chẳng lẽ còn
đến hỏi hoàng thượng a? Xem hoàng đế háo sắc tham hoa kia vẻ mặt nóng lòng muốn
thử, bộ dáng ước gì có người hỏi... Vẻ mặt "sụp bẫy chính là ngươi",
chỉ có thể ngoan ngoãn nuốt vào.
Càng đánh tâm càng lạnh,
Phùng Tam Lang giỏi lắm... học rộng nhớ tốt như thế, tất cả tấu chương địa
phương triều đình trình lên cơ hồ đều thuộc rõ ràng, luật Đại Yến nắm kỹ trong
lòng, thoải mái tự nhiên, không chút tốn sức há miệng liền vạch ra...
Kẻ này không trừ tất thành
họa lớn a! Có một hoàng đế khôn khéo giỏi giang cũng đã rất phiền, thật sự
không cần một thần tử tinh minh quen việc... Để hắn leo lên, đè trên đỉnh đầu,
tuyệt đối là đại họa lâm đầu.
Cuối cùng biện bạch gần hết,
chư tướng bách quan không còn một binh một tốt. Chỉ còn lại án mạng ở Tương
Quốc Công phủ.
Nếu hoàng thượng đã khai ân
không hỏi chuyện xưa của Phùng gia, chỉ còn vụ án mạng có nhân chứng vật chứng
đầy đủ này là có thể diệt trừ gian nịnh.
Ngày mười lăm tháng tám năm
Yến An thứ ba, thánh giá thân lâm tới Tương Quốc Công phủ dự tiệc trung thu,
Phùng tri huyện lang theo hầu. Tương Quốc Công phủ kiện Phùng tri huyện lang
say rượu đùa giỡn gã sai vặt không thành, tức giận xấu hổ giết người.
Ngỗ tác (tên một chức lại chuyên khám
xét người chết) đã
khám nghiệm tử thi, quả thật là thi thể ba bốn năm trước, cổ đứt lìa, gãy xương
nhiều nơi, lăng nhụt
Hoàng thượng trong mắt hiện
lên một tia sát khí, lại chỉ trong phút chốc. Vẫn là lười biếng giương mắt nhìn
Tam Lang.
Tam Lang yên lặng nghe nô bộc
của Tương Quốc Công phủ lên công đường làm chứng, khi thượng khanh hỏi hắn có
biết tội không, nhẹ nhàng cười một tiếng.
Chỉ thấy hắn mắt ngọc mày
ngài, mặt hoa da tuyết, cười sáng lạn như xuân, tất cả mọi người đều ngẩn ngơ.
Chi lan ngọc thụ, phương lan huân thể cũng không đủ để hình dung. Rõ ràng bị
nhốt đến tiều tụy, vẫn khiến người ta lóa mắt.
"Thượng khanh đại nhân,
dựa vào vẻ ngoài của ta, không bị đùa giỡn đã là tốt lắm rồi." Hắn không
phải không có châm chọc nói, lúc này mới làm người cả sảnh đường hoàn hồn.
"Người đi cùng thánh giá đều có ghi vào danh sách. Ngày đó theo thánh giá
ngoại trừ ta, còn có Triệu Đắc Hiếu công công, cùng những thị vệ như
sau..." Chuyện bốn năm trước, hắn lại nhớ rõ rành mạch, nhất nhất nói ra,
"Những việc này đều có ghi vào sổ sách. Đem ra đối chiếu là được.”
Đang chờ những lời này của
ngươi! Vương Hi bình tĩnh, lạnh lùng cười.
Kết quả lấy hồ sơ ra so, lại
chỉ chứng thực ngày đó Tam Lang say rượu, hoàng thượng ân chuẩn, ở trong phòng
nghỉ ngơi một thời thần, vừa vặn ăn khớp khẩu cung của nhân chứng.
Chứng cứ phạm tội vô cùng xác
thực, Tam Lang lại trấn tĩnh ung dung."Thượng khanh đại nhân, xin lấy sổ
sách cả năm đó ra. Rồi hãy kết án.”
"Phùng gia tiểu nhi!
Ngươi lại giở trò gì?" Vương Hi đột nhiên phát hiện một sơ hở, vội quát,
"Thiên lý rõ ràng, Thiện ác có báo! Bốn năm trước Tương Quốc Công vốn đã
phát giác, chỉ hận ngươi mê hoặc thánh thính, hoàng thượng bao che...”
Hoàng thượng cười lạnh một
tiếng, nhìn Vương Hi. Thật sự là dám ngang nhiên nói đến ta! Lá gan thực lớn a.
"Làm theo lời hắn." Hắn uể oải ra lệnh, "Vương Hi, chờ ngươi là
thượng khanh của Đại Lý Tự lại đến khoa tay múa chân với trẫm.”
Hồ sơ của nội vụ bốn năm
trước đương nhiên ít nhiều sẽ có bụi bặm cũ kĩ. Nhưng mấy phần hồ sơ này đều
cùng một năm, màu giấy không khác nhau là mấy, chỉ khi để cùng nhau, mới phát
hiện có một phần trắng hơn hẳn.
"Tốt, rất tốt. Không ngờ
ghi chép của hoàng gia cũng có người dám động." Hoàng thượng cười nhạo,
"Đây là nội vụ của hoàng gia, còn muốn tra tiếp không?”
Cả sảnh đường đều im lặng.
"Tương Quốc Công còn
kiện không?" Hoàng thượng giọng nói lại rét lạnh một ít.
Áp lực của Tương Quốc Công,
thật sự là lớn đến không gì sánh kịp. Lại nói tiếp, hoàng đế là cháu hắn, hắn
đường đường là quốc cữu gia... Nhưng hoàng đế hoang đường này không nghe lời.
Bốn năm trước hắn khí thế dâng cao, hoàng đế cũng chưa khuất phục. Huống chi
lúc này cánh bắt đầu cứng? Nhưng một bên khác lại là thái hậu luôn nâng đỡ
Vương gia... Hai bên đều đắc tội không nổ
Nhìn hắn không nói, hoàng đế
không giận ngược lại còn cười, "Tốt, thật sự rất tốt. Triệu Đắc
Hiếu!" Hoàng thượng rống lên, “Thiếu giám nội vụ như ngươi là làm như thế
nào hả?! Làm đến sổ sách nội vụ bị đánh tráo, để bách quan nhạo báng! Tra, tra
cho ta! Nếu là trẫm làm không cần bao che, con bà nó hoàng đế này ta cũng khôn