chuyện đã vượt khỏi dự đoán của bà.
Phong Tiêu Dã buông cổ tay Alice ra, bước qua dì Lan về phòng, hai gã da đen cường tráng liền đi theo canh giữ ở cửa phòng anh.
Anh biết anh có lỗi với Alice, có lỗi với dì Lan. Nhưng vì sao bọn họ lại muốn để anh biến sự áy náy thành oán hận chứ? Vì sao muốn dùng cách thức tàn nhẫn đến vậy để cướp đi hạnh phúc của người khác? Vì sao lại khăng khăng cho rằng ép buộc sẽ đạt được hạnh phúc?
Mười một năm trước, khi anh đang học kinh tế ở Đại học Pennsylvania, Alice đã từ Boston đến thăm anh. Nhưng vì anh không nghe điện thoại nên đã không đi đón Alice khiến Alice vừa đến Philadelphia thì đã bị bắt cóc. Nửa tháng sau, khi nhà Howson trả mấy trăm vạn đô la tiền chuộc thì mới tìm thấy Alice ở Nam Phi, một kẻ giàu có ở Yemen đã mua Alice từ chỗ bán đấu giá về để tra tấn bốn ngày.
Khi được cứu ra, Alice đã bị tra tấn thành người tàn phế, hễ nhìn thấy đàn ông là sợ hãi, trải qua mấy năm điều trị tâm lý mới thoát khỏi bóng ma ấy. Kể từ đó, Phong Tiêu Dã cũng không quay về nhà Howson nữa. Một tháng sau khi Alice bị bắt cóc, Phong Tiêu Dã rời khỏi trường đại học Pennsylvania, sau đó anh thi đậu học viện cảnh sát Boston, trở thành cảnh sát quốc tế nằm vùng, anh đã phải nỗ lực một cách phi thường, vì gương mặt châu Á này vốn không mang lại ưu thế cho anh.
Anh để lại một lá thư, rời khỏi nhà Howson, mục tiêu của anh là muốn tìm ra kẻ đứng sau chuyện bắt cóc Alice.
Từ đó về sau, anh bước trên con đường không lối về. Anh đến Tam Giác Vàng, Trung Đông, đến những khu vực có tội phạm nguy hiểm nhất, trải qua huấn luyện khắc nghiệt nhất, kháng cự sự hấp dẫn của tiền tài, ma túy, sắc đẹp. Mãi đến khi băng nhóm bắt cóc Alice bị anh đánh bại, anh mới rút lui khỏi tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế.
Dù vậy, sự hổ thẹn của anh với dì Lan và Alice vẫn không cách nào tan biến được, những tổn thương mà bọn bắt cóc đã gây ra cho Alice vĩnh viễn không thể bù đắp.
Anh không dám trở về, không dám gặp lại họ.
Mãi đến khi Alice tìm ra anh rồi anh cùng cô ta về Mĩ, vốn dĩ anh chỉ định thăm dì Lan một chút và tìm được bác sĩ cho Điềm Điềm sẽ trở về ngay, ngờ đâu dì Lan lại lấy tình nghĩa ra để cưỡng ép anh, yêu cầu anh phải cưới Alice, nếu không sẽ cho Vương Dĩ Cầm nếm trải tất cả những thứ tra tấn mà Alice đã từng phải gánh chịu.
Anthony cho anh xem một đoạn băng ghi hình Vương Dĩ Cầm, và bản ghi chép tỉ mỉ về hoạt động của cô sau ngày anh đi, bao gồm lô trình một ngày của cô, dáng vẻ cô chăm sóc Điềm Điềm, an ủi Điềm Điềm, ngay cả giọng nói ngọt ngào yếu ớt của Điềm Điềm hỏi khi nào anh về, cũng vang lên vô cùng rõ ràng trong đoạn băng.
Anh biết Anthony muốn dùng thứ này để uy hiếp anh, anh không ngờ ông ta đã gài người cạnh Vương Dĩ Cầm nhanh như vậy, khoảng cách giữa hai người qua xa xôi khiến anh không dám liều lĩnh, anh sợ cô sẽ bị thương.
Mọi hổ thẹn và biết ơn của anh với nhà Howson đều tan biến vì chuyện này, anh lập tức bị giam lỏng, nhà Howson cho mười hai người theo sát anh, anh bị nhốt ở nhà Howson, hơn nữa không thể không đồng ý với Anthony sẽ ly hôn với Vương Dĩ Cầm.
Anh không còn cách nào khác đành nhờ Tô Y Dương tạm thời bảo vệ Vương Dĩ Cầm, nhưng anh lại không ngờ cô gái ngốc ngếch này lại chạy đến Mĩ, vô cùng đáng thương cầu xin anh đừng ly hôn.
Khoảnh khắc đó, anh thật xúc động muốn thiêu rụi nhà Howson.
Anh sẽ không đời nào phụ bạc tình yêu và hy vọng của Vương Dĩ Cầm. Việc anh đồng ý ly hôn chỉ là kế sách tạm thời cho đến khi anh tìm được cơ hội phản kích. Còn khi chưa nghĩ ra biện pháp nào, cho dù anh có chạy thoát thì Vương Dĩ Cầm cũng không thể trốn khỏi bàn tay của Anthony.
Anh là vật tế mà vợ chồng Howson hiến cho Alice.
Phong Tiêu Dã đứng dưới vòi hoa sen, để cho dòng nước lạnh chảy dọc cơ thể, nhớ đến Vương Dĩ Cầm. Cô đã gầy đi rất nhiều, trông tiều tụy không thể tả. Thấy cô như vậy khiến anh vô cùng đau lòng, hận mình không thể lập tức chạy đến hôn lên nước mắt của cô. Song tất cả những gì mà anh có thể làm là bất lực đứng trên lầu hai tuy treo đầy tranh cổ nổi tiếng nhưng lại chẳng có chút hơi ấm của tình người nào, nắm lấy thành ban công lạnh lẽo mà nhìn cô khóc lóc trong tuyệt vọng.
“Anh xin lỗi, anh xin lỗi…” Nước mắt nóng bỏng thấm ướt khuôn mặt Phong Tiêu Dã, “Anh yêu em, anh chỉ yêu mình em…”
Từ lúc bị Anthony uy hiếp, Phong Tiêu Dã bắt đầu mắc chứng mất ngủ, mỗi đêm đều mở mắt nhìn chằm chằm trần nhà.
Đây là căn phòng anh từng ở mười bốn năm về trước, khi ấy cảm thấy nó thật ấm cúng, mà giờ đây lại cảm thấy đây là phòng giam của mình. Anh không muốn nhớ tới vẻ mặt khổ sở và buồn thảm của dì Lan, không muốn nhớ tới sự tươi cười đắc ý vì sắp có được anh của Alice. Anh chỉ muốn nhớ đến Vương Dĩ Cầm, từ lần đầu tiên nhìn thấy cô khi còn nhỏ, cho đến khi gặp lại cô, cưới cô, sống cùng cô… đến tận ngày mất đi cô…
Vương Dĩ Cầm mơ mơ màng màng tỉnh lại, trong thứ ánh sáng lờ mờ, cô cảm giác có một đôi mắt sáng quắc đang nhìn cô chằm chằm, “Ai vậy?”
Cô nhớ rõ, sau khi ra khỏi biệt thự nhà Howson, khi quản gia muốn đưa cô ra sân bay thì cô đã từ chối, cô không