ếp, chính hắn cũng thấy mất mặt, trái ngược hẳn với sự kiêu ngạo của mẹ hắn về nó. Trước khi Bác Thần vào học tiểu học, hắn vẫn còn ở nông thôn. Lúc ấy bà
của hắn vẫn còn sống, ba mẹ không ở bên cạnh, cuộc sống của hắn lúc đó
chính là một đứa trẻ không người quản.
Ở nông thôn đứa trẻ nào mà
chẳng nghịch ngợm, hắn còn hơn thế nữa. Theo hắn nhớ những đứa con trai
cùng tuổi đều phải sợ hãi hắn.
Cho đến khi bà hắn qua đời, hắn được
ba mẹ mang vào thành phố. Vì để hắn được vào học tiểu học, mẹ hắn cắn
răng cho hắn học một khóa bổ túc, sự thực là không thể dạy nổi hắn nên
mới cho hắn vào học bổ túc.
Nhưng Bác Thần đâu dễ dàng nghe lời như
vậy, không chỉ từ nhỏ đã không thích đọc sách mà ngay cả đánh nhau vật
lộn cũng là chuyện thường, cứ như vậy cho đến trung học, tuy nghịch ngợm như thế nhưng thành tích học tập cửa hắn cũng không đến nỗi tệ.
Cứ
như vậy trôi qua, hắn không có ý định vào đại học mà muốn ra ngoài làm
công nhân thôi. Nhưng không sợ trời không sợ đất cũng phải sợ người, mẹ
hắn vừa khóc lóc vừa khuyên hắn thi đại học. Bác Thần bất đắc dĩ, cuối
cùng vẫn phải đồng ý.
Rốt cuộc tại sao dựa vào hoàn cảnh nhà hắn mà
có thể dưỡng ra được đứa to gan lớn mật như vậy? Đây là vấn đề mà trước
kia mẹ hắn thường xuyên lải nhải trong miệng.
Đối với Bác Thần, học
đại học chỉ tổ lãng phí thời gian. Lúc học đại học, nhất là vào hai ba
năm đầu, hắn thuần túy chỉ là một sinh viên không có ý chí. Sau khi nhận bằng, cái gì cao siêu thì không biết, ngược lại thói quen tật xấu thì
dưỡng ra một đống, người cũng càng ngày càng lười nhác.
Bởi vì nhà có tiền lại quan hệ rộng rãi nên Bác Thần được nhận vào một trường đại học dân lập top 3. Trường này ở thành phố S, vào học toàn là những sinh
viên con nhà phú nhị đại, quan nhị đại (thế hệ nhà giàu /con viên chức
nhà nước cấp cao thứ hai ). Bác Thần và Ngô Tuấn Hạo chính là bạn học
đại học, nhưng không cùng chuyên ngành.
Ngoài tiền học phí được thông báo sẵn, phí ăn ở ở đó cũng không ít. Tiền sinh hoạt một tháng mà không đủ 2000 đồng thì ăn no cũng là một vấn đề lớn. Mẹ Bác Thần tuy vui vẻ
đóng tiền học phí nhưng bà không biết giá đồ ăn ở đó cho nên chỉ cho Bác Thần khoảng 1500 đồng, mà điều đáng buồn ở đây là bà nghĩ cho thế là
quá nhiều.
Chưa hết tháng đã xin tiền, Bác Thần cảm thấy việc này
thật mất mặt, trong khi tự hắn có thể ra ngoài kiếm việc làm thêm.
Thường xuyên qua lại, ông chủ cửa hàng hắn làm cứ khi nào có công việc
là gọi hắn tới. Hắn không biết lương mình nhận được nhiều hay ít hơn
người khác bao nhiêu, cứ làm việc như vậy, ví tiền chậm rãi phồng lên,
kinh nghiệm cũng phong phú hơn nhiều.
So với kinh nghiệm của những
người khác sau khi tốt nghiệp đại học mới bắt đầu ra ngoài xã hội, xuất
phát điểm của Bác Thần cao hơn bọn họ hẳn một bậc. Cho nên lúc tìm việc
cũng không gặp nhiều khó khăn, hắn nhanh chóng tìm được một công việc
khá tốt ở thành phố S. Về tiêu thụ sản phẩm, được làm tổ trưởng tổ tiêu
thụ . Ngắn ngủi trong vòng một năm thành tích đã vươn lên dẫn đầu, một
đường thẳng tiến có thể coi là xuôi chèo mát mái.
Mãi cho đến khi…
Bác Thần không thích việc ngồi một chỗ rồi nhớ lại quá khứ, chuyện xảy ra
là một chuyện không vui vẻ gì, hắn cũng không muốn nhớ tới.
Đề nghị
của Ngô Tuấn Hạo làm hắn nhớ lại sự việc không vui kia, tâm trạng trầm
tĩnh nổi lên từng đợt sóng, khiến quyết định hai năm trước của hắn bị
dao động, thậm chí còn bởi vì Lâm Hiểu mà càng rung động mạnh mẽ hơn.
Ví dụ như hiện tại có Lâm Hiểu ở bên cạnh ba mẹ hai bên chăm sóc bọn họ,
chính mình có thể xông pha bên ngoài? Đợi đến khi kết hôn, cho cô ấy
thật nhiều tiền, có thể bởi vì bận việc mà không thể thường xuyên ở bên
cạnh, chắc cô ấy cũng sẽ không để bụng đâu?
Mấy vấn đề này quá mức
phức tạp, Bác Thần cảm thấy đầu hắn sắp nổ tung rồi, hắn ở trong phòng
đi qua đi lại, sau đó ngồi xuống bàn mở ngăn kéo ra lấy một ra một quyển sách. Hắn cũng không biết chính xác mình muốn gì, chỉ đơn giản là cần
một thứ gì đó di dời lực chú ý thôi.
“Cốc cốc…” Hai tiếng đập cửa vang lên, Bác Thần ngẩng đầu nhìn vào cửa phòng, trả lời: “Vào đi.”
Cửa phòng được mở ra, thứ đầu tiên xuất hiện là đầu của Lâm Hiểu, cô cười
đến xán lạn, nhẹ nhàng đi đến bên người hắn, cúi người xuống, vươn hai
bàn tay ra khoe khoang hai viên kẹo socola Apollo hình đồng xu: “Ăn
không~?”
Nhìn thấy cảnh này, ý niệm đang khống chế đầu óc bác Thần
như bị một cú đánh thật mạnh, vô số cái khe nứt ra. Trong phút chốc nhìn vào Lâm Hiểu, vấn đề to lớn vĩ đại trong đầu trở nên thật ngu xuẩn. Hắn cầm lấy hai viên kẹo, nhìn giấy gói xanh xanh đỏ đỏ của nó mà buồn
cười.
Hắn gói cảm xúc rối rắm của mình vào một góc nhìn Lâm Hiểu ngồi trước ngăn tủ xem sách.
Lâm Hiểu không chú ý tới biến hóa của hắn, giơ một hai quyển lên: “007? Vòi bạch tuộc? Anh mua từ bao giờ vậy?”
“Anh quên rồi, là trung học hay sơ trung nhỉ?” Nói xong, Bác Thần nhìn Lâm
Hiểu ngồi nhàn rỗi một bên, chẳng làm gì thì không nhịn được hỏi, “Em
tới để đưa anh kẹo?”
Trong lòng Lâm Hiểu hơi hoảng hốt, nhưng cô cố giữ