khăn lắm mới bò được vào đường cao tốc, lại bị kẹt nữa. Lần này mới thực sự
là giờ cao điểm, ùn ứ chứ không tắc đường, chiếc xe buýt như con bọ cánh cứng
chậm chậm bò về phía trước, bò hơn bốn mươi phút vẫn chưa ra khỏi đoạn đường
cao tốc đó.
Đường phố rất ồn ào, trong xe càng ồn hơn, gần như tất
cả mọi người đều móc di động ra gọi điện. Suốt đoạn đường, bụng của Thái Hồng
quặn lên khó chịu vì mùi khí thải lẫn với mùi xăng xe. Nhìn đồng hồ đeo tay,
bốn mươi phút nữa mới đến giờ Đa Đa tan học, mà cổng trường thì đã nhác thấy
đằng kia, chắc chắn là không trễ được, cô thở phào nhẹ nhõm.
Xe buýt lết về trước với tốc độ rùa bò, Thái Hồng đứng
suốt, mệt mỏi đến mức liên tục ngáp ngắn ngáp dài, mắt chợt liếc sang màn hình
ti vi, bỗng sững người.
MC vẫn dùng giọng điệu cứng nhắc, máy móc như thường
ngày đọc bản tin mới nhất:
“… Khoảng năm giờ chiều hôm nay, trên sân thượng tòa
cao ốc Chu Mục ở phố Đông Ninh thuộc thành phố F đã xảy ra một vụ án mạng. Một
thanh niên cầm dao xông vào văn phòng tổng giám đốc giết chết một cô gái họ Hàn
và đâm bị thương nặng một thanh niên khác, sau đó tự sát chết ngay tại chỗ.
Theo điều tra, người bị thương là Tần Vị, thành viên trong ban điều hành cấp
cao nhất của ủy ban chấp hành quỹ đầu tư Tần thị - nguồn quỹ hoạt động khá sôi
nổi trong thị trường quỹ đầu tư của thành phố vài năm trở lại đây, hiện tại anh
đã được đưa vào bệnh viện cấp cứu. Phía cảnh sát cho biết, vụ án mạng đang được
tiến hành điều tra, trước mắt có thể xác nhận nam thanh niên cầm dao họ Hạ, là
chồng của người tử nạn, nguyên nhân của vụ án mạng có thể là do mâu thuẫn gia
đình…”
Thái Hồng mặt mày tái mét, trong phút chốc chỉ cảm
thấy toàn thân không còn sức lực, người mềm nhũn, muốn khuỵu xuống, may mà được
một hành khách kế bên đỡ lấy.
Mãi một lúc sau cô mới hoàn hồn trở lại, tức tốc lấy
di động ra, phát hiện trên màn hình hiển thị ba cuộc gọi nhỡ. Cô điên cuồng bấm
gọi số của Hàn Thanh. Ngay tức khắc, đầu dây bên kia có tiếng người bắt máy: “A
lô!”
Là giọng đàn ông, trái tim cô bỗng chìm vào tuyệt
vọng.
Bên ngoài xe có tài xế nóng ruột bấm còi inh ỏi, cô áp
di động sát vào tai: “Tôi tìm Hàn Thanh.”
“Xin hỏi cô là ai?” Giọng của đối phương bình tĩnh đến
lạ.
“Tôi là Hà Thái Hồng, là bạn thời đại học và cũng là
bạn thân của Hàn Thanh, tôi mới xem tin tức trên ti vi…”
“Tôi là cảnh sát Lý, bạn của cô đã xảy ra chuyện. Cô
có thể đến Cục công an một chuyến không? Chúng tôi có vài câu hỏi muốn hỏi.”
“… Được.”
Cô ghi lại số điện thoại liên lạc và địa chỉ, lúc này
mới nhận ra toàn thân mình đang run bần bật. Bèn hỏi, giọng nghẹn ngào: “Cảnh
sát Lý, xin hỏi Hàn Thanh, cô ấy… còn có thể cứu được không?”
“Vết thương của cô ấy quá nặng, đã qua đời rồi.”
Thái Hồng không kiềm chế được, òa khóc nức nở, những
hành khách trên xe đều nhìn cô với ánh mắt kỳ quái. Như sực nhớ ra chuyện gì,
cô cuống quýt nhấn gọi số của nhà trẻ.
Một cô giáo bắt máy.
“A lô, tôi là Hà Thái Hồng. Mẹ của Hạ Đô nhờ tôi đi
đón con trai, xin hỏi Hạ Đô có đó không?”
“Không có, cha cháu đón cháu về rồi.” Đầu dây bên kia
khẳng định.
Thái Hồng bỗng giật thót, rơi tõm xuống đáy vực sâu:
“Đón về rồi? Là lúc nào?”
Việc đón học sinh, nhà trẻ đều có ghi chép lại kỹ
càng, người đó dừng lại một lát, hình như đang tra danh sách gì đó: “Đúng bốn
giờ chiều.”
Thái Hồng lập tức gọi lại vào số của người cảnh sát
kia: “Xin lỗi lại là tôi, bạn học của Hàn Thanh. Xin hỏi, ở gần hiện trường,
các anh có phát hiện một đứa bé trai không?”
“Chúng tôi đang dọn dẹp hiện trường nhưng không thấy.”
“Hàn Thanh và Hạ Phong có một đứa con trai ba tuổi tên
Hạ Đô. Hôm nay tôi đến nhà trẻ đón thằng bé, hỏi cô giáo ở nhà trẻ, cô ấy bảo
Hạ Phong đã đón thằng bé về trước rồi.”
Bên kia thoáng trầm ngâm, nói: “Ở thành phố này, gia
đình họ có họ hàng thân thích không?”
“Không có.”
“Bạn bè hoặc bạn học thân thiết?”
“Chính là tôi. Tôi có chìa khóa nhà họ.”
“Cô có thể đến nhà họ xem thử không? Có lẽ hắn giữ con
trai trong nhà.”
“Được! Tôi sẽ đi ngay.”
“Chúng tôi đang thu thập chứng cứ ở hiện trường, sẽ
lập tức phái người đến nhà họ điều tra.”
Thái Hồng đang định cúp máy, đột nhiên đầu dây bên kia
nói: “Đợi đã!”
“Hả?”
“Cô đừng đi vào đó một mình, hãy tìm ai đó đi cùng cô.
Tốt nhất là… đàn ông.”
Người đó không giải thích lý do, nhưng trái tim Thái
Hồng đã đập loạn xạ. Trong lòng dấy lên một cảm giác bất an: “Được.”
Trên đường cao tốc có một vỉa hè rất hẹp dành cho
người đi bộ, nếu là ngày thường, xe hơi vun vút lao sát bên người, sẽ cảm thấy
rất nguy hiểm. Nhưng vào giờ cao điểm, tất cả đều chậm chạp bò qua. Thái Hồng
khóc lóc ỉ ôi xin tài xế mở cửa cho cô xuống xe buýt, vừa bước xuống cô liền
chạy như điên trên vỉa hè.
Đa Đa! Đa Đa!
Mặt cô giàn giụa nước mắt, trong lòng chỉ nghĩ đến hai
chữ này.
Chạy một mạch từ đường cao tốc xuống đến đầu phố, cô
vẫy tay đón một chiếc taxi. Không đến mười phút sau, xe chạy đến khu nhà của
Hàn Thanh. Xe chưa kịp dừng hẳn cô đã vội vã mở cửa nhảy xuống, tức tốc xông
vào tòa nhà s