ời đến từ nơi
khác, bạn bè của cả nhà Hàn Thanh ở thành phố này rất ít, chỉ có vài người bạn
học đại học thân thiết, những người này Thái Hồng đều quen. Mọi người đều trả
lời không biết Đa Đa ở đâu.
Tìm suốt mấy tiếng cũng chẳng thấy Đa Đa đâu, Thái
Hồng mệt đờ người, thở hổn hển, đầu óc rối như tơ vò, thấy trời đã tối, cô bèn
gọi taxi, bần thần, thất thểu đi về nhà.
Cô gần như lết cả thân người lên tầng bảy, đẩy cửa ra,
mùi thức ăn thơm phức xộc vào mũi, Lý Minh Châu đang đứng trong bếp xào nấu
thức ăn.
Người Thái Hồng chợt nhũn ra, trong phút chốc như mất
đi toàn bộ sức lực, chân không bước nổi, tựa bên cửa, khẽ gọi: “Mẹ ơi!”
Một bóng người nhỏ nhắn đột nhiên từ trong nhà chạy ào
ra, nhào vào lòng cô: “Cô Thái Hồng!”
“Đa Đa!” Cô ôm thằng nhỏ, tay sờ nắn nó, như không dám
tin cậu bé này là thực, nước mắt không ngừng trào ra: “Sao cháu lại ở đây? Làm
cô sợ chết khiếp, cô đã đi khắp nơi tìm cháu!”
“Ôi trời! Con làm sao thế kia?” Lý Minh Châu bước qua,
kéo Đa Đa ra khỏi lòng cô. “Ban ngày ban mặt, lên cơn thần kinh gì với trẻ con
hả?”
“Mẹ, là mẹ đi đón Đa Đa ư?” Cô vừa thút thít vừa hỏi.
“Còn không phải nữa sao? Hàn Thanh gọi điện cho con
không ai bắt máy, bèn gọi cho mẹ, xin mẹ dù thế nào cũng phải đi đón Đa Đa sớm,
nhất định phải đón về nhà mình. Nó nói nó và Hạ Phong đang bàn chuyện ly hôn,
không yên tâm khi để Đa Đa ở một mình với cha nó.”
“Nhưng mà… nhưng mà cô giáo trong nhà trẻ bảo, là Hạ
Phong đến đón Đa Đa.”
“Ừ. Mẹ vừa cúp máy liền tức tốc chạy đến nhà trẻ, đúng
lúc gặp hai cha con nó ở cổng trường. Mẹ thấy vẻ mặt thằng kia đang nổi giận,
bèn mắng cho hắn một trận, sau đó kéo Đa Đa đi. Lúc đầu hắn nhất định không
chịu thả người, mẹ lại quát một trận vào mặt hắn, nói nếu không thả ra mẹ sẽ
báo công an, nói hắn bạo hành! Suýt nữa hắn đã động tay động chân với mẹ, mẹ
nói mày đánh đi, giữa phố xá đánh một bà già, mày dám? Quả nhiên một đám người
vây quanh, Đa Đa của chúng ta cũng biết phối hợp ghê, bảo rằng nó không cần
cha, cha đánh nó, cha là người xấu!” Dứt lời, Minh Châu cầm dao đập nát một củ
tỏi trên thớt với vẻ chưa đủ hả hê. “Giữa ánh mắt của đám đông, mẹ cứ thế kéo
Đa Đa lên taxi. Sao hả? Thấy mẹ con có dữ dằn không?
“Dữ dằn…” Thái Hồng yếu ớt nói. “Nói vậy là… mẹ bảo
với Hàn Thanh mẹ đón được thằng bé rồi?”
“Nói rồi. Mẹ nói với nó, nếu muốn ly hôn nhất định
phải giành được quyền nuôi dưỡng Đa Đa. Nếu hắn không chịu ly hôn, lại mang
thằng con đưa về quê giấu thì con phiền phức rồi đấy. Mẹ còn nói với nó rằng,
tối đến nhà ta ăn cơm, mẹ làm món cá kho cho hai mẹ con nó ăn, thời gian này cứ
ở lại nhà chúng ta! Ban đầu hai đứa chúng nó nằng nặc đòi ở bên nhau, mẹ không
ngăn được, đến giờ vẫn thấy có lỗi với cha mẹ nó. Lần này, mẹ tuyệt đối sẽ
không nhẹ tay nữa đâu!”
Thái Hồng đau đáu nhìn Minh Châu, trong lòng tràn ngập
sự cảm kích và thanh thản. Thật vậy, những việc mẹ cô làm luôn luôn đúng, ít ra
trước khi qua đời, Hàn Thanh cũng biết con trai cô ấy đã được an toàn.
“Trời! Con không khỏe sao?” Lý Minh Châu hỏi. “Sao
trông lại thê thảm thế này? Sao trông người mệt mỏi, nghiêng nghiêng ngả ngả
thế?”
“Mẹ ơi, Hàn Thanh… gặp chuyện lớn rồi.”
Một tháng sau, Thái Hồng mới thoát khỏi nỗi đau khổ vì
cái chết của Hàn Thanh, tiếp tục cuộc sống thường ngày. Nhưng cô biết rằng, một
phần linh hồn mình – và một phần cuộc đời mình – đã rời đi cùng Hàn Thanh.
Chuyện hậu sự của Hàn Thanh từ đầu chí cuối đều do Lý
Minh Châu, Thái Hồng cùng một người bác của Hàn Thanh lo liệu. Nghe tin dữ của
con gái, cha mẹ Hàn Thanh suy sụp tinh thần, cả hai đều nhập viện, không còn
sức lực đến thành phố F dự tang lễ. Tro cốt của Hàn Thanh được người bác mang
về Nam Ninh an táng.
Cô bận bịu hết việc này đến việc khác. Suốt một tháng
nay, không biết bao nhiêu lần Thái Hồng vào cục công an phối hợp với phía công
an điều tra, lại cùng mẹ đi liên hệ với nhà tang lễ, chuẩn bị lễ truy điệu. Cha
của Hạ Phong từ dưới quê lên, ông là người đàn ông thấp bé, mặt đầy nếp nhăn,
lưng hơi gù, tóc đã bạc gần hết, ông nói bằng một thứ giọng quê nặng đến mức
khó mà nghe hiểu được. Ông không có tiền, vừa đau lòng vừa xấu hổ, sau khi đưa
thi hài con trai đi hỏa táng xong liền tức tốc quay về quê, chẳng chịu ở lại thêm
dù chỉ một ngày. Thái Hồng chỉ còn cách đưa ông ra ga, trước khi đi, ông run
rẩy lấy từ trong người ra một tấm ảnh: “Đây là cô con dâu mà bác kiếm cho nó,
cùng một thôn, chơi với nhau từ nhỏ tới lớn, xinh xắn, ngoan hiền, đảm đang,
lại thích nó thật lòng. Tuy không học hành cao, nhưng dù sao cũng tốt nghiệp
trung học. Nó khăng khăng không chịu, nằng nặc đòi lấy người thành phố gì đó.
Con gái thành thị… thì làm sao nó chịu nổi cơ chứ?”
Trong bức ảnh là một cô gái dịu dàng, thanh tú, khẽ
mỉm cười, thấp thoáng vẻ e thẹn.
Nếu cô ấy lấy Hạ Phong, liệu sẽ có kết quả tốt chứ?
Liệu câu chuyện có như thế này không?
Sau hôm xảy ra chuyện của Hàn Thanh, Tô Đông Lâm từ
Đức bay về. Thái Hồng nghe tin bèn chạy đến phòng ICU của bệnh viện Nhân Dân.
Về việc Tần Vị bị đâm,
