ạy ngay qua đó, y như chạy đua tiếp sức ấy, hai chân phải luôn sẵn sàng,
bởi không biết xe sẽ dừng lại ở chỗ nào. Vất vả lắm mới chen được lên xe, người
có kinh nghiệm sẽ cố lách vào bên trong, đồng thời không để bị dòng người cuốn
vào giữa xe, mà phải dừng lại ở gần cửa xe. Nếu không thì khi xuống xe lại phải
vã mồ hôi để chen ra… Còn ở thành phố nhỏ này hầu như không phải gặp phải vấn
đề này. Ngày đầu tiên ở Trung Bích, Thái Hồng có chút chuyện phải đến ngân
hàng, trên xe buýt chỉ có ba người. Không có taxi, những chiếc mini buýt trắng
chạy khắp phố xá với giá rẻ mạt.
Tuy không cần ngồi xe nhưng Thái Hồng cảm thấy mua
chiếc xe đạp cũng rất cần thiết. Khuôn viên học viện rất rộng, là đơn vị giảng
dạy trọng điểm ở Trung Bích nên quyết tâm xanh hóa trường học và xây dựng học
viện thành khu trường đa chức năng. Hai tòa nhà giảng đường của khoa Trung văn
được xây theo kiểu mới tương đối hiện đại, cơ sở vật chất như phòng học, phòng
họp, văn phòng, phòng nghỉ, thậm chí đến hội trường đều vượt trường đại học F.
Chế độ đãi ngộ của giảng viên… nếu tính cả nhà ở… thì cũng không thấp là bao so
với trường Đại học F. Sau đó hỏi thăm mới biết, những thứ đó là được một ông
chủ trong ngành than đá quyên tặng vào sáu năm trước, nghe đồn số tiền lên tới
hơn trăm triệu.
Tay xách nách mang mấy cái túi nặng trịch, đi qua khu
giảng đường dài và hẹp, Thái Hồng thở hổn hển đứng dưới tòa nhà ký túc, đang
định lấy chìa khóa mở cửa sắt chống trộm thì thấy một cậu con trai cao ráo từ
phía sau đi đến, lớn tiếng nói: “Để em giúp chị.” Cậu ta nói giọng mũi rất
nặng, tuy nói bằng tiếng phổ thông nhưng mang chút khẩu âm của người bản địa.
Thái Hồng ngoảnh đầu nhìn lại, phát hiện đó là một cậu học sinh chừng mười sáu,
mười bảy tuổi, mặt mày thanh tú, mặc một bộ quần áo thể thao có kẻ sọc màu xanh
đậm cũ nhưng sạch sẽ. Cô cười nói: “Cảm ơn em.”
Cô sống ở tầng ba, cậu con trai mang đồ đến tận cửa
nhà giúp cô, Thái Hồng bảo: “Em vào ngồi chơi, uống nước nhé?”
Cậu trai cúi đầu nói: “Dạ, thôi ạ.”
“Đừng khách sáo mà, trông em nhễ nhại mồ hôi kìa, uống
nước cam nhé! Còn nữa, hai túi này em cầm đi, mang đi học mà ăn.”
“Em … em không ăn đồ ăn vặt.”
“Cầm lấy đi!” Thái Hồng nói, lại nhét thêm một chai
nước quả vào tay cậu. “Uống nước xong rồi hãy đi, nếu không chị giận đấy nhé!”
Cậu trai ngại ngùng cầm lấy, nhỏ nhẹ nhấp một ngụm.
“Em tên gì? Cũng sống ở tòa nhà này à?” Thái Hồng hỏi.
“Em tên Quý Tiêu.”
Thái Hồng đang uống nước ngọt, suýt nữa bị sặc: “Quý
Tiêu? Em là… em trai Quý Hoàng?”
Cậu bé gật đầu: “Dạ, sao chị biết?”
Thái Hồng khóa cửa lại: “Ôi chao, hôm nay em nhất định
phải ở lại chỗ chị ăn cơm! Em mang giúp chị mấy túi đồ nặng thế, chị nhất định
phải cảm ơn em ra trò. Chị và anh em là đồng nghiệp, anh ấy sẽ không phản đối
đâu, em có muốn xem ti vi không? Chỗ chị có đĩa phim, em thích xem gì? Phim võ
thuật? Khoa học viễn tưởng? Hay phim hành động?”
Cậu bé bị sự nhiệt tình của cô dọa đến xanh cả mặt
mày, vội vàng đứng dậy: “Dạ thôi ạ, em còn phải làm bài tập, em phải đi rồi.”
“Bài tập gì, làm muộn một chút không sao đâu, thành
tích của em chắc là tốt lắm, đúng không?”
“… Dạ, cũng tàm tạm ạ.”
“Em ngồi chơi một chút, chị đi nấu cơm ngay đây, hai
chúng ta ăn lẩu nhé? Chị có mua thịt dê lát, tươi lắm, còn có cá viên, cải
xanh, đậu hũ…”
“Dạ thôi, chị khách sáo quá rồi.” Quý Tiêu lùi về phía
cửa, chỉ thiếu điều bỏ chạy.
Thái Hồng thở dài, mở cửa: “Thôi được, lần sau chị sẽ
mời em vậy. Em sống ở đâu? Chị tiễn em.”
Quý Tiêu đưa tay chỉ căn hộ đối diện: “Em ở ngay đối
diện, là hàng xóm của chị. Sau này có gì cần giúp đỡ chị cứ việc gõ cửa. Những
khi không có tiết dạy anh em đều ở nhà.”
Thái Hồng cúi đầu, mặt đỏ ửng, thẹn thùng nhìn đôi
giày của mình: “Ừ, được.”
Nhà đối diện có ba chàng trai nhưng lại yên lặng đến
lạ, tựa như bị dị ứng với tiếng ồn, đóng, mở cửa hay bước chân lên, xuống cầu
thang đều rất khẽ. Hàng xóm láng giềng ở gần nhau như thế, thế mà ở đây suốt
mười mấy ngày rồi, Thái Hồng chưa lần nào chạm mặt Quý Hoàng, nhưng lại thường
xuyên gặp Quý Tiêu và Quý Châm vào giờ tan học.
Tuy là anh em sinh đôi nhưng hai đứa có vẻ ngoài thực
sự không giống nhau. Quý Châm không cao lắm, tay chân thon dài, đầu hơi to, sắc
mặt nhợt nhạt. Trước kia nghe Quý Hoàng kể, có lẽ lúc sinh ra, thằng bé chịu sự
chèn ép của Quý Tiêu nên bẩm sinh đã yếu ớt, thuở bé hay bệnh, là đứa có tính
tình nhạy cảm và mềm yếu nhất trong ba anh em. Trong khi đó, vẻ ngoài của Quý
Hoàng lại khác hoàn toàn với hai đứa em trai. Tóm lại một câu, ba anh em mà đi
ra đường, chẳng ai tin là chui ra từ một bụng mẹ.
Thoáng chốc đã tới tuần cuối cùng trước khi vào kỳ
nghỉ đông. Bắt đầu từ hai tuần trước, Thái Hồng phát hiện mình đã tiêu hết tất
cả số tiền tiết kiệm mà mình mang tới đây. Cô rời khỏi nhà vội vàng, chỉ mang
theo một số tiền mặt và một thẻ ngân hàng. Sau đó Quan Diệp chuyển cho cô tiền
lương của tháng cuối cùng ở trường F, coi như đã cứu nguy, nhưng cô đi dạo ở
trung tâm mua sắm thấy hai cái kệ sách
