XtGem Forum catalog
Thất Thân Làm Thiếp

Thất Thân Làm Thiếp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212483

Bình chọn: 9.00/10/1248 lượt.

g!”

Phượng Cô nghe xong, trong lòng âm thầm tán thưởng, đúng là tài nữ, diệu kế thế này, cũng chỉ có nàng mới nghĩ ra, lúc này gió thổi hướng nam, vừa lúc thổi ra ngoài thành, vôi phấn, đủ để ngăn cản lần tiến công này của Phong Quốc.

Hồng Thư lĩnh mệnh đi.

Vãn Thanh và Phượng Cô nhanh chóng đi về phía cổng thành.

Đứng ở trên tường thành, đưa mắt nhìn ra ngoài, cảnh tượng thật kinh người!

Trường mâu vô tình tung hoành, đại đao huy vũ, tay chân gãy rời vương vãi, thanh âm thê thảm vang vọng lên chín tầng mây, như tiếng rống của dã thú thời thượng cổ trước khi chết, một tiếng nổ ầm ầm vang lên, vô số binh lính chém giết, giao tranh rồi ngã xuống, cứ không ngừng chém giết, máu tươi cát vàng, thi cốt khắp nơi, cực kỳ thảm thiết.

Chỉ liếc mắt, liền thấy Ngân Diện, một thân khôi giáp màu bạc dưới nắng sớm, tay cầm trường mâu, đưa ra xoẹt lại đều khiến nhiều quân địch ngã xuống.

Chỉ có điều địch nhiều ta ít, chỉ chốc lát, quân tiên phong của Vân Quốc đã chết hơn phân nửa.

Đột nhiên, Ngân Diện lấy từ trên ngựa ra một cây cổ cầm, một tiếng ‘ đương ’ vang lên, tiếng đàn vung lên.

Không có tiếng đàn nào khó nghe như thế, không có tiếng đàn nào chói tai hơn thế, bén nhọn, mà trí mạng.

Dường như tất cả mọi người không giải thích được tại sao tự nhiên chủ soái lại lấy đàn ra đánh, chỉ có Vãn Thanh mừng rỡ, ngoài thành không thiếu rừng cây, còn có một cánh rừng rậm, nói vậy nhất định sẽ có rất nhiều rắn!

Từ lúc chào đời tới nay, đây là lần đầu tiên nàng mong chờ sự xuất hiện của rắn, nàng hy vọng rắn có thể cầm chân quân địch, như vậy, Ngân Diện sẽ không bị thương tổn thêm nữa!

Đột nhiên, xung quanh vang lên tiếng ‘ sàn sạt ’, càng ngày càng nhiều, rồi sau đó, mọi người kịch ngạc nhìn bầy rắn chui ra từ bốn phía, dồn về phía quân địch.

Đột nhiên xuất hiện chuyện này, khiến người ngựa quân địch rối loạn, tất cả kinh ngạc tháo chạy về phía quân doanh, trong lúc nhất thời loạn như ong vỡ tổ.

Ngựa bị rắn cắn, hí vang trời, hất cả những người đang cưỡi ngựa, binh lính vừa bị ngựa hất xuống đất đã bị rắn bò lên , thật sự là thê thảm khiến người khác không nỡ nhìn, binh lính đánh vật với rắn, tiếng kêu thê thảm vang lên bốn phía.

Vãn Thanh chậm rãi nhắm hai mắt lại, không đành lòng nhìn nữa, quay người lại, dặn dò viên tiểu tướng: “Nhân lúc quân địch chưa phục hồi tinh thần mở cửa thành ra, để tất cả binh lính bên ta đi vào, nếu để quân địch dùng tên bắn, bọn họ sẽ mất mạng!”

“Phải” sau khi tiểu tướng nghe xong vội vàng đi an bài.

Cửa thành vừa mở ra, Ngân Diện còn chưa kịp đi vào, Bạch Vân Yên đã cầm đại đao, rống lớn : “Ai cũng không cho trốn, bắn tên, bắn chết tên đánh đàn, là có thể khiến rắn ngừng truy kích!”

Trong lúc nhất thời, ngàn tên cùng bắn, Vãn Thanh nhìn lại, chỉ thấy những người lính xung phong chắn cho Ngân Diện, thay Ngân Diện nhận tên, che chở để Ngân Diện lui vào trong thành.

Những chiến tướng này, ai nấy đều thân mang trăm mũi tên, như tổ ong vò vẽ, làm cho lòng người đau đớn.

Cho tới bây giờ, chiến trường là để đau đớn-, đó là máu, nước mắt và ngàn vạn bộ xương trắng chồng chất mà thành -!

Ngân Diện đứng dưới cửa thành, thầm vận thần công, tiếng đàn không ngừng, rắn lùi không ngừng, quân địch đã chậm rãi trấn định, không còn bối rối , dù sao, người còn không sợ, sợ gì mấy con rắn? Bọn họ vung đại đao, chém vào bầy rắn.

Chỉ chốc lát sau, trên đấy đều là rắn bị chém làm hai .

Bạch Vân Yên lần này lĩnh quân công chiến, gặp phải ngăn cản như thế, cũng không lui về phía sau, lại tiến công lần nữa. Xem ra, lần này, hắn đã hạ quyết tâm, nhất định phải công phá cửa thành -.

Đúng vậy, Phượng Cô đào tẩu, không phải chuyện đùa, giang hồ nhân sĩ trong Vân Quốc không còn người khống chế , nếu tất cả tụ họp lại nghênh địch, người trong giang hồ toàn kẻ tài ba, không giống thông thường, không thể khinh thường, hắn phải thừa dịp bọn họ chưa tới, công phá cửa thành, mới có thể tiến quân, nếu không công phá được lần này, chỉ sợ sau này càng khó .

Cho nên, hắn hạ tử lệnh, không có mệnh lệnh của hắn, chỉ được phép vào không cho lui, kẻ nào lui, giết không tha!

Nhìn những người đó bắt đầu tiến lên, tướng sĩ phòng thủ không sợ hãi nửa phần, ngược lại còn phi thường dũng mãnh không màng thương tích, tiến về phía trước.

Trái tim Vãn Thanh vô cùng khẩn cấp, liên tục nhìn vào trong thành, chỉ mong Hồng Thư kịp thời đưa vôi phấn đến, như vậy, mới có thể tránh được tai họa lần này!

Lúc này, tiếng đàn đã đình chỉ, Ngân Diện nhảy lên, khi thấy Vãn Thanh, nhất thời sững sờ, rồi sau đó ánh mắt lạnh đi: “Tại sao nàng lại lên đây! Nơi này quá nguy hiểm , mau đi về!”

“Người gặp hiểm cảnh, ta làm sao có thể ung dung ngồi trong trướng hưởng yên bình?” Vãn Thanh hỏi ngược lại, ánh mắt lãnh liệt mà kiên quyết, Ngân Diện đã cứu nàng nhiều lần như vậy, chẳng lẽ nàng lại là người vong ân phụ nghĩa!

Lời của nàng, khiến Ngân Diện cảm động, cũng khiến Phượng Cô giận đỏ mắt, nhưng chỉ có thể đứng một bên, tức giận muốn nổ cả lồng ngực, nàng nhất định phải ở trước mặt hắn, tình chàng ý thiếp với Ngân Diện thì mới được sao?