Snack's 1967
Thất Thân Làm Thiếp

Thất Thân Làm Thiếp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211225

Bình chọn: 9.5.00/10/1122 lượt.

ên Phái, nếu Tuyết Thôn liên kết với Tuyết Liên Phái, hoàn toàn không dễ đối phó,

Chỉ có điều phải dùng khinh công suốt một thời gian dài, hơn nữa còn chạy trốn ngày đêm không ngừng, tuy nàng có nội công của Phượng Cô –, nhưng vẫn không thể phát huy hoàn toàn, hơn nữa thể chất nàng quá yếu, khiến khí lực và thân thể không thể tương xứng.

Mới được mấy ngày, đã dần cảm thấy không khỏe .

Nàng cảm thấy trong cơ thể như có một cỗ khí muốn phá tan lồng ngực để ra, nhưng nàng vẫn một mực đè nén, cố gắng lên đường, chỉ nghĩ không thể chậm trễ thời gian.

Bất quá nàng rất bội phục Phượng Cô, mặc dù hắn chỉ còn lại có hai thành công lực, nhưng không thấy hắn vất vả chống đỡ chút nào.

Phượng Cô nhìn Vãn Thanh, thấy thần sắc nàng có chỗ không ổn.

Gương mặt vốn trắng trẻo giờ chuyển sang tái nhợt không còn chút máu , trong suốt như thể có thể nhìn xuyên thấu, mắt còn có quầng thâm.

Thân thể đơn bạc đi trong cơn gió, như muốn bị gió thổi bay.

“Thanh nhi, thân thể nàng không khỏe sao?” Hắn lo lắng hỏi han.

Vãn Thanh khẽ cười yếu ớt: “Ta không sao.” Thanh âm lộ ra vẻ khí lực không đủ, suy yếu không thôi.

“Mặt của nàng tái nhợt thế này rồi còn nói!” Phượng Cô cả giận nói.

Vốn dĩ Ngân Diện luôn lạnh lùng với Phượng Cô, hơn nữa mấy ngày nay, vì tránh cho ba người mất tự nhiên, ba người bọn họ, đều cắm cúi chạy trốn, đã chủ quan về thân thể của Vãn Thanh.

Ngân Diện quay người lại, vừa nhìn đã thấy sắc mặt Vãn Thanh tái nhợt như tơ, khiến hắn đau lòng không thôi, hắn ngừng lại, rồi sau đó kéo Vãn Thanh: “Nàng hẳn là phải nghỉ ngơi một chút.”

Thanh âm ôn ôn nhuận nhuận, chân thành tha thiết, ngữ khí kiên quyết cho thấy hắn đang vô cùng đau lòng.

Là hắn không chú ý, cứ cho là Vãn Thanh đã có nội lực bất phàm, không nghĩ tới chuyện nội lực đó có phối hợp được với thân thể nàng hay không.

Đi liên tục mấy ngày như vậy, làm gì có người bình thường nào chịu được!

“Ta không sao, thật đấy!” Vãn Thanh cười một tiếng, giữa trời tuyết rơi, nụ cười đó quả thật rất đẹp.

“Còn nói không có việc gì, đã thành thế này rồi !” Ngân Diện chẩn mạch cho Vãn Thanh, chỉ trong tích tắc, hắn đã nhận ra, khí huyết của nàng rối loạn, hơn nữa nàng còn bị nội thương, sợ là đã cố gắng chống đỡ suốt mấy ngày nay -.

Vãn Thanh giật tay ra, định rụt lại, nhưng lại bị Phượng Cô kéo qua, Phượng Cô vừa sờ vào mạch tượng của nàng thì nổi giận, tính tình hắn không hiền hòa như Ngân Diện , gương mặt hắn vừa tối tăm vừa tái đi, há mồm liền đe dọa: “Còn nói không có việc gì, chuyện không đáng để cố, nàng vẫn cố chống đỡ, không phải là tự hại bản thân sao! Nội thương gây ảnh hưởng rất nặng lên thân thể nữ tử -, vất vả lắm mới giải hết hỏa hàn độc trên người nàng, tại sao lại không biết quí trọng thân thể của mình như thế!”

“Ta…” Vãn Thanh muốn mở miệng, Phượng Cô đã bắt đầu một tràng, vừa vội vừa lo vừa giận, không đợi nàng nói hết câu, đã nói tiếp: “Nàng không cần phải nói gì hết, lần này lên Thiên Sơn, chỉ vì thân thể của nàng, chuyện gì cũng không quan trọng bằng thân thể của nàng -, tại sao nàng cứ không nghĩ cho thân thể mình như thế! Thật khiến người khác phải giận dữ !”

“Ta…” Vãn Thanh muốn nói gì đó, một mạch chạy trốn thì không thấy khó chịu lắm, lần này dừng lại, lại cảm thấy thân thể rất không ổn, đột nhiên, một luồng khó chịu xông lên cổ họng, chỉ cảm thấy cổ họng có vị tanh ngọt, liền nôn ra.

Một đóa huyết sắc liên hoa nở trên mặt tuyết.

Nhìn mà ghê người.

Khiến hai nam tử bên cạnh nàng kinh hoàng!

Phượng Cô cả kinh, ôm lấy thân thể lung lay sắp đổ của Vãn Thanh: “Thanh nhi, nàng đừng xảy ra chuyện gì!”

Ngân Diện cũng tính là còn chút trấn tĩnh, kéo áo choàng trên người, trải trên mặt tuyết, rồi sau đó quay sang nói với Phượng Cô: “Mau đỡ nàng ngồi xuống! Ta vận công điều tức cho nàng.”

Phượng Cô nhìn Ngân Diện một chút, nhưng không mở miệng, nhẹ nhàng đỡ Vãn Thanh ngồi lên áo.

Hắn biết, lúc này, ở chỗ này, chỉ có Ngân Diện mới có thể giúp Vãn Thanh, thế nên hắn không thể nói gì, nhưng trong lòng không tránh được cảm giác uất ức.

Hắn hi vọng, khi Vãn Thanh yếu ớt, khi nàng bị thương, là hắn trị thương cho nàng, chứ không phải mượn tay người khác.

Ngân Diện ngồi xếp bằng, vận nội công, bắt đầu chữa thương cho Vãn Thanh.

Nhìn Vãn Thanh bị thương, lại chỉ thể để Ngân Diện trị liệu, trong lòng Phượng Cô, không thể chịu đựng được, hắn ngẩng đầu nhìn nơi khác, nhưng trong lòng âm thầm lập lời thề, hắn phải mạnh mẽ, hắn phải mau chóng bổ sung lại phần nội lực đã mất, như vậy, mới có thể đủ để bảo vệ nữ nhân của hắn, mới có thể đủ để cứu được nữ nhân của hắn.

Vãn Thanh của hắn, không thể để người khác cứu -, nhất là khi kẻ đó lại là Ngân Diện.

Vừa nghĩ tới chuyện Vãn Thanh và Ngân Diện phối hợp ăn ý, hắn liền nổi cơn ghen, hắn phát hiện, Vãn Thanh và Ngân Diện rất hợp nhau, hai người đều có cá tính trầm tĩnh, nhưng lại có thể ở chung.

Đây là điều hắn cảm nhận được trong mấy ngày nay, cũng là nguồn cơn của nỗi bất an trong lòng hắn.

Phượng Cô cúi đầu nhìn Ngân Diện.

Gương mặt mà Ngân Diện giấu sau mặt nạ màu bạc kia, Phượng Cô biết là