của một mĩ nam, tuyệt đối không kém bản thân hắn -, một nam tử tài mạo song toàn như vậy, có nữ tử nào lại không khuynh tâm? Mà chính hắn, lại đã từng tổn thương Vãn Thanh nhiều như thế.
Đôi phượng nhãn xẹt lên một tia sầu não.
Bàn tay giấu sau ống tay áo lặng lẽ nắm thành quyền.
Mặc dù lỗi lầm sai sót nhiều như vậy, nhưng hắn là Phượng Cô, Phượng Cô luôn kiêu ngạo trước kẻ khác, há lại có thể dễ dàng nhận thua như thế -.
Ít nhất, hắn là nam nhân duy nhất của Vãn Thanh.
Trải qua quá trình vận công trị liệu của Ngân Diện, Vãn Thanh yếu ớt chuyển tỉnh, vừa mở mắt, đã thấy cặp mắt sắc bén của Phượng Cô lóe lên từng tia tuyên thệ mà báo đạo, còn nhìn thẳng vào nàng chăm chú
Ánh mắt nóng rực mà thâm tình.
Nàng khẽ hạ hàng mi, không nhìn hắn nữa.
Phượng Cô thấy nàng tỉnh lại, vội vàng quỳ xuống, cầm tay nàng: “Thanh nhi, nàng đã ổn chưa? Đừng tỏ ra quật cường vào lúc này!”
“Ổn rồi.” Vãn Thanh gật đầu, rút tay lại, có chút vô phương thừa nhận tình cảm nóng bỏng của hắn, hơn nữa Ngân Diện đang ở bên cạnh, nàng không muốn hắn mất tự nhiên.
Đây là điều duy nhất nàng có thể làm-, cũng phải làm -.
“Vậy là tốt rồi, ta an tâm.” Phượng Cô nói.
“Thân thể của nàng quá hư nhược rồi, hơn nữa mặc dù nàng nhận được rất nhiều nội công , nhưng lại không điều khiển được, thân thể nàng căn bản là vô phương gánh được số nội công đó, mới dẫn đến nội thương, vừa rồi ta đã điều chỉnh nội lực trong người nàng một phen, nhưng lúc này nàng cần nghỉ ngơi, không được đi nữa, nàng nghỉ ngơi trước đi, ta đi tìm xem gần đây có sơn động nào để nghỉ chân không – .” Ngữ khí của Ngân Diện, vẫn lạnh lùng như trước, bộ dạng thản nhiên yên lặng.
Nhưng vết thương lòng vì tình yêu mà hắn giấu tận sâu trong đáy lòng, ai có thể hiểu được chứ?
Ngân Diện buồn bã phi thân đi.
Hắn chưa bao giờ giỏi trong việc biểu hiện cảm xúc ra ngoài, suốt một thời gian dài, cũng chỉ có Vãn Thanh, mới có thể khiến hắn nói ra tâm sự trong lòng, trên người nàng, có một loại cảm giác an tĩnh thanh thản –, khiến hắn có thể không đề phòng mà tâm sự hết nỗi lòng.
Nhưng sau này, sợ là không còn cơ hội nữa .
Bởi vì hắn hôm nay không có năng lực đuổi theo nàng, hắn không còn tự do như trước, trở lại triều đình, còn một trận chiến dài và khốc liệt cần hắn chiến đấu, muốn đánh đổ gia tộc Hoàng hậu, không phải chuyện dễ, chỉ sợ, sẽ phải nỗ lực không ít.
Cho nên, hắn chỉ có thể buông… Vãn Thanh ra, lần này buông tay, sẽ là vĩnh viễn , hắn nhìn ra được, trái tim Vãn Thanh, đã ngả về phía Phượng Cô.
Ít nhất, Phượng Cô cũng có gan biểu đạt tâm ý bản thân –.
Mặc dù hắn chán ghét những lời chất vấn của Phượng Cô, bất quá, Phượng Cô có tinh thần dám yêu dám hận –, chứng thật là khiến hắn cảm thấy mình không thể so sánh -. Ngân Diện hơi hơi thở dài.
Chỉ cần Vãn Thanh có thể hạnh phúc, như vậy hắn cũng vui vẻ , nàng không nhất định phải ở bên hắn -.
Chốn cung đình, không thích hợp với Vãn Thanh -, lần này hắn bước vào hoàng cung, chỉ sợ muốn thoát thân không dễ -.
… …
“Nàng lạnh không?” Phượng Cô hỏi, thanh âm ôn nhu mà ẩn tình, ánh mắt đau lòng và lo lắng, Vãn Thanh như thế này, khiến hắn muốn an tâm cũng không được.
“Không lạnh.” Vãn Thanh lắc đầu, không muốn hắn phải lo lắng, vì vậy khẽ nói: “Người yên tâm, ta không sao -, nhận của người nhiều công lực như vậy , ta còn phải bảo vệ người. Làm sao có thể dễ dàng ngã xuống như thế!”
“Đúng vậy, nàng đã nói sẽ bảo vệ ta -, vậy thì nàng không thể nuốt lời! Nếu không, trong chốn giang hồ ta có rất nhiều kẻ địch, nếu nàng không giúp ta, ta sẽ không dám về Vân Quốc !” Phượng Cô nghe ra được nàng không muốn hắn lo lắng, mặc dù vẫn ưu tư, nhưng cũng nói đùa với nàng.
“Người cũng biết bản thân nhiều kẻ địch sao! Vậy sao trước đây không kết giao thêm mấy bằng hữu tốt?” Vãn Thanh nói.
Phượng Cô không đỏ mặt không nóng nảy, chỉ nói như thể đang thuyết giảng chân lý: “Trước kia không có nương tử hướng dẫn, không có nương tử nhu tình ôn tâm, thế nên công tác có chút thô bạo, hôm nay đã khác xưa , ta là dã thú được thuần hóa rồi !”
Nhìn hắn hoàn toàn không e lệ, Vãn Thanh thật sự vô phương liên kết Phượng Cô thô bạo trước kia với hắn bây giờ, nhưng trải qua một thời gian ở bên hắn khiến nàng biết, không phải hắn thay đổi tính cách, chỉ có thái độ hắn đối với nàng là thay đổi thôi, hắn vẫn bá đạo như trước -, nhưng có thế mới nhìn ra, hắn quan tâm nàng nhiều đến thế nào -.
“Người thật biết ví von!” Vãn Thanh cười nói.
“Thanh nhi, ta biết, giờ phút này nàng vẫn chưa hoàn toàn đón nhận ta, nhưng ta không vội, ai bảo ta trước kia đối xử với nàng tệ như thế, bất quá, ta có thời gian cả đời –, ta nhất định sẽ khiến nàng quay đầu lại, sau đó, cùng ta hưởng hạnh phúc cả đời, sẽ không làm ra…bất kỳ chuyện gì…tổn thương nàng nữa.” Hắn lôi kéo tay nàng, nhẹ nhàng nói, những lời này, hắn đã muốn nói từ lâu rồi, nhưng vẫn chưa có dũng khí để nói ra, sợ nói ra sẽ bị nàng cự tuyệt thẳng thừng, nhưng lúc này lại đột nhiên nói ra .
Vãn Thanh nhìn hắn, nhìn ánh mắt sợ hãi của hắn, đột nhiên đáy lòng có chút chua xót, có chút không đành lòng, tâ