thẳng vào anh…
Tâm can anh quặn thắt một hồi.
Tới tận lúc về nhà, Thẩm Thiên Tình vẫn không nói năng gì, trầm mặc khác
thường. Anh không biết, rốt cuộc cô đã đứng đó bao lâu, nhìn thấy bao
nhiêu, cô không nói, anh cũng không nói.
Đến Tề Quang Ngạn cũng nhận ra không khí bất thường giữa họ, thăm dò nhiều lần.
Sau khi vào phòng, anh luôn đứng ở ban công hút thuốc, Thẩm Thiên Tình tắm
xong đi ra, đứng sau lưng anh rất lâu, anh cũng không phát hiện.
“Bây giờ trái tim anh đang rất rối loạn vì chị Uyển Huyên à?”
Do không để ý, đầu thuốc cháy tới tận ngón tay, anh hoảng hồn, vội vàng dụi tắt.
“Tình yêu của chị Tâm Bình, anh dè dặt, không dám tiếp nhận; còn tình yêu của chị Uyển Huyên, anh tiếp nhận nhưng lại không đáp trả nổi. Anh quan tâm họ nhưng lại làm họ tổn thương.”
Không dám đón nhận ánh mắt
trong trẻo của cô, anh bối rối quay đi, lại châm một điếu thuốc nữa: “Em mới tí tuổi đầu, hiểu gì về tình yêu chứ?”
“Em hiểu! Anh biết là em hiểu! Em không giống anh, không dám đối diện, chỉ có thể trốn tránh!”
Anh chấn động, ra sức hút thuốc, rồi lại lặng lẽ nhả ra, giống như trái tim rối loạn, suy nghĩ tê liệt cũng thoát ra ngoài theo làn khói.
Thẩm Thiên Tình chăm chú nhìn gương mặt tuấn tú, mông lung trong khói thuốc
lượn lờ, thở dài hỏi khẽ: “Anh, trong lòng anh rốt cuộc yêu ai? Có thể
giấu tận nơi sâu thẳm trái tim, đến bản thân cũng không nhìn rõ ư?”
Anh yêu ai? Đây là lần thứ hai cô hỏi câu này.
Anh yêu ai, điều này trước nay không cần nghi ngờ, nhưng anh có thể nói không?
Giống như lần trước, anh không thể trả lời, chỉ có thể lặng lẽ hút thuốc.
“Anh, anh đừng như vậy, muốn có ai, phải thể hiện rõ, nếu không, người anh
yêu cũng xao động, bất an theo thái độ không rõ ràng của anh đấy! Không
có được câu trả lời chắc chắn, người anh không yêu cũng không thể hết hy vọng hoàn toàn, anh như vậy… sẽ khiến những người yêu anh rất đau khổ,
anh biết không?” Cô nói, giọng khàn khàn, quay lưng đi, không muốn để
anh nhìn thấy sự yếu đuối của cô.
“Tình…” Anh chán nản giơ tay ra, nhưng lại không có tư cách an ủi, nhìn chằm chằm bóng dáng cô đơn của cô, không thể ôm cô.
“Thực ra, những người yêu anh đó không hẳn mong chờ đạt được điều gì. Thứ bọn họ cần chỉ là một đáp án chính xác mà thôi. Vậy mà khó đến thế sao?”
Từng câu, từng chữ đều là oán giận, không thể nhầm lẫn.
Không phải anh không hiểu, chỉ là…
Tình, xin lỗi.
Anh không nói gì, khẽ nhủ trong lòng những mắc nợ không thể nói thành lời.
Trong đêm khuya, tiếng chuông cửa vang lên, Lưu Tâm Bình vừa tháo trang sức,
nằm lên giường thì đã bị ép rời khỏi chiếc giường ấm áp.
Không ngờ, người đứng ngoài cửa là…
“Hàn Vũ?” Cô kinh ngạc thốt lên. Mấy tiếng trước vừa chia tay ở phòng hát, thực không ngờ bây giờ lại thấy anh.
“Anh có thể vào ngồi một lát không?”
“Được chứ!” Cô giơ tay kéo anh, phát hiện nhiệt độ bàn tay anh thấp kỳ lạ,
bèn ấn anh ngồi xuống ghế, vuốt mặt anh, cũng lạnh giá…
“Hàn Vũ, anh không sao chứ?” Cô khom người lo âu nhìn anh.
Anh lắc đầu, ngước mắt nhìn gương mặt tuyệt mỹ ấy, trong mắt cô tràn ngập sự lo lắng và quan tâm…
Người con gái này có đủ sự cao thượng, thông minh, lại có nội tâm sâu sắc như vậy, bất luận yêu ai, cô ấy đều có thể hạnh phúc, vì sao… từ trước tới
giờ chỉ một mực muốn yêu anh?
Ánh mắt Thẩm Hàn Vũ đầy u ám, anh giơ tay kéo cô xuống, bất ngờ hôn lên môi cô.
Cô hơi sững người, chỉ cảm thấy sự ấm áp của khoang miệng anh cùng sự tiếp xúc, thăm dò mềm mại, tâm hồn thiếu nữ tràn ngập thứ hạnh phúc đau xót, dường như muốn sa vào, mãi mãi không tỉnh lại…
Nhưng cũng chỉ là phút chốc mà thôi!
Cô ra sức đẩy anh, không suy nghĩ, bạt tai anh một cái: “Thẩm Hàn Vũ, anh coi em là cái gì?”
Anh nhìn thẳng cô, thần sắc không thay đổi nửa phần: “Em còn yêu anh không?”
Lại một cái bạt tai bên má: “Anh là đồ khốn nạn!”
Anh dựa vào cái gì mà hỏi cô như vậy? Dựa vào cái gì?
“Anh hiểu rồi!” Anh gật đầu, đứng lên: “Xin lỗi, anh không nên đến đây.”
Đây là nỗi bi ai của riêng anh, không nên kéo theo bất cứ người nào xuống
nước cùng mình. Anh không có quyền yêu cầu cô không oán, không hận, cô
cũng không có nghĩa vụ phải chờ anh mãi mãi.
Anh đi luôn như vậy ư?
Lưu Tâm Bình nhìn bóng dáng cô đơn, lẻ loi của anh, trái tim bỗng chốc chua xót thít chặt. “Thẩm Hàn Vũ, anh đứng lại!”
Anh dừng lại, vừa mới quay người, hương thơm mềm mại ấm áp đối diện nhào
đến, oán giận đánh anh: “Anh thật quá đáng! Dựa vào cái gì nói đến là
đến, nói đi là đi? Đầu tiên là hôn em một cách khó hiểu, sau đó lại rời
xa em không một lời giải thích, giả vờ như tất cả chưa từng xảy ra. Em
không trách anh, vì chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng. Nhìn anh thay
hết bạn gái này tới bạn gái khác, hết lần này đến lần khác chia tay, em
chỉ có thể lặng lẽ đứng gần anh, cùng anh thăng trầm trong thế giới tình cảm… Nhưng vì sao anh lại tới đùa cợt em? Chơi đùa với em như vậy vui
lắm à? Vì em yêu anh nên anh có thể gọi cái là em đến, vẫy tay thì em đi ư? Em cũng có lòng tự trọng của mình chứ! Anh còn muốn chà đạp lên tình cảm của em đến bao giờ? Em c