thế, chẳng những không có
được Nhược Lan mà còn có thể hại nàng, ngươi không rõ hậu quả chuyện này sao?
Đến lúc đó, ngươi thật sự có thể bảo vệ nàng đến cùng?
Cảnh tuyên đế nắm chặt
tay Thái hậu, nhẹ nhàng địa run rẩy, lại không nói được lời nào
- Buông...
Thái hậu vươn tay, vuốt
ve khuôn mặt tái nhợt của hắn, dịu dàng nói:
- Có một
số việc, có một số người, bỏ lỡ là bỏ lỡ, cũng không thể vãn hồi lại nữa. Ngươi
là hoàng đế, trong thiên hạ có rất nhiều nữ tử tốt cho ngươi lựa chọn. So với
Nhược Lan còn có rất nhiều rất nhiều.
Cảnh tuyên đế chán nản
đứng dậy, ngồi lên giường, tóc tai lăng loạn, có vẻ không còn tức giận, kích
động nữa
Hắn lẩm bẩm nói:
- Trong
thiên hạ có rất nhiều nữ tử tốt, nhưng không có ai là Nhược Lan...
Trong Từ trữ cung, trầm
hương liễu nhiễu, vô cùng tĩnh mật.
Đột nhiên một tiếng bước
chân rất nhỏ quấy rầy sự yên tĩnh này.
- A Diệp,
là ngươi? Thái hậu tựa và đầu giường trạm chổ tinh xảo hỏi.
Đầu tiên A Diệp thắp thêm
chút đèn dầu rồi quay đầu lại nói:
- Thái
hậu, đã muộn rồi sao còn chưa nghỉ.
- Phiền
lòng, đau đầu. Thái hậu thở dài: - Oan nghiệt, oan nghiệt.
- Nếu
không, ngày mai Thái hậu truyền Nhược Lan tiểu thư tiến cung hỏi xem sao?
A Diệp là cung nữ thân
cận của Thái hậu, lúc đó đứng giữ ở cửa cung, đương nhiên nghe được mẫu tử bọn
họ nói chuyện. Sau đó, Thái hậu cũng nhắc tới chuyện này với nàng, không dấu
diếm nàng.
Thái hậu khoát khoát tay:
- Chuyện
này hắn là không liên quan gì đến Nhược Lan. Tất cả tâm tư của Nhược Lan đều
đặt trên người An Viễn hầu, là Hoàng thượng đơn phương tình nguyện. Nàng sắp
viên phòng rồi, cần gì đem chuyện này làm phiền nhiễu nàng? Ngày đó, ai gia còn
phải canh chừng Hoàng thượng, tránh để hắn nhất thời xúc động làm ra chuyện
không thể cứu vãn.
A Điệp đi tới bên người
Thái hậu, giúp thái hậu bóp vai:
- Thái
hậu bớt lo. Theo nô tỳ thấy, Hoàng thượng chỉ là nhất thời cố chấp, qua một
đoạn thời gian sẽ không có việc gì nữa!
Thái hậu gật đầu:
- Hy vọng
như thế.
***
Tương Nhược Lan
ngồi trong phòng dỗ Tiểu Bạch
ăn thịt nướng.
- Tiểu
Bạch, ăn cái này nhé. Cái này còn ngon hơn gà nướng, không tin ngươi thử xem!
Suốt ngày nướng gà trong
phòng bếp, lâu dần cũng sẽ bị người khác nghi ngờ. Tốt nhất là nên để nó thích
ăn nhiều thứ đồ khác.
Tiểu Bạch đưa mũi về đó
ngửi ngửi rồi lập tức quay đầu đi, cái đuôi dương cao lên, vẻ mặt khinh thường.
Tương Nhược Lan cười
cười, nó chắc chắn ngửi thấy đây không phải là thịt gà.
- Đây quả
thật không phải là gà nhưng ăn còn ngon hơn gà!
Tương Nhược Lan cảm thấy
mình như đang dỗ tiểu hài tử ăn cơm. Dỗ dỗ nó hồi lâu, Tiểu Bạch mới miễn cưỡng
cắn một miếng.
Nhưng vừa ăn xong thì hai
mắt sáng ngời, cái đuôi vẫy vẫy, vẻ mặt như đang cười.
Tương Nhược Lan bị bộ
dáng này của nó đùa mà phì cười:
- Không
lừa ngươi chứ. Ăn ngon đúng không? Bát này là của ngươi đó!
Vừa nói vừa đặt một
bát thịt nướng đặt trước mặt nó. Tiểu Bạch vui mừng kêu một tiếng rồi lập tức
chôn đầu vào bát ăn.
Đang nhìn nó ăn vui vẻ,
đột nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng nha hoàn vấn an Cận Thiệu Khang.
Ngân hồ dựng lỗ tai lên rồi xoay người, bỏ lại bát thịt, phi ra cửa sổ, rất
nhanh đã biến mất trong bóng đêm.
Sau đó, Cận Thiệu Khang
đẩy cửa mà vào
- Thiệu
Khang.
Tương Nhược Lan tươi cười
đón hắn:
- Không
phải mẫu thân nói mấy ngày nay ngươi không thể nghỉ tại Thu đường viện?
Cận Thiệu Khang đóng cửa
lại, xoay người ôm eo nàng, hôn nhẹ nàng rồi cười nói:
- Ta chưa
nói là muốn nghỉ lại đây. Chỉ là một ngày không gặp, thấy nhớ nàng nên đến đây
xem.
- Một
ngày không thấy tựa ba thu? Tương Nhược Lan vòng tay ôm cổ hắn, nháy mắt nói
- Một
ngày không thấy tựa ba thu.
Mắt Cận Thiệu Khang sáng
bừng lên.
- Câu này
nói hết lòng ta! Tiểu nương tử của ta quả là tài nữ
Tương Nhược Lan lắc lắc
đầu:
- Ta làm
người luôn thích an ổn, phu quân không nên nói ta như vậy, tránh để ai cũng
biết ta là tài nữ!
Cận Thiệu Khang được nàng
đùa mà phì cười, nhẹ cắn mũi nàng:
- Nhìn
nàng đắc ý kìa, tiểu tử mặt dày kia.
Quay đầu thấy bát thịt
nướng trên bàn liền hỏi:
- Bây giờ
mới ăn cơm? Sao muộn như vậy. Quả nhiên không có ta bên cạnh nàng không được,
không biết tự chăm sóc mình gì cả.
Tương Nhược Lan nhìn bát
thịt rồi quay đầu cười với hắn:
- Đây
không phải ta ăn, ta giới thiệu cho ngươi một vị bằng hữu.
Chuyện Tiểu Bạch có thể
dấu diếm bất kì ai nhưng cũng không muốn dấu hắn
Vừa nói Tương Nhược Lan
vừa rời khỏi lòng hắn, đi tới bên cửa sổ huýt gió vài cái. Cận Thiệu Khang đi
tới bên người nàng, ôm eo nàng, tò mò nhìn ra bên ngoài, chẳng biết nàng làm
cái gì.
Tương Nhược Lan thấy
không có động tĩnh, biết Tiểu Bạch sợ hãi, quay đầu lại cười nói với Cận Thiệu
Khang:
- Bằng
hữu này của ta hay thẹn thùng, ngươi chờ một lát
Nàng đi tới cạnh bàn, cầm
bát thịt nướng, đứng ở cửa sổ giơ giơ lên nói:
- Tiểu
Bạch, đừng sợ, người này sẽ không bắt ngươi, lại đây ăn thịt!
Cách đó không xa, Tiểu
Bạch vươn đầu nhỏ ra khỏi bụi tường vi
Tương Nhược Lan cứ phả
