Teya Salat
Tình Ngang Trái

Tình Ngang Trái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211783

Bình chọn: 9.00/10/1178 lượt.

o giọng, khua tay múa chân như cái chợ.

Tiểu Lộng dừng chân, sợ hãi nuốt nước miếng. Hình Tuế Kiến không nhìn bọn họ, mà ngược lại thản nhiên nhìn Tiểu Lộng.

Tiểu Lộng lập tức hiểu ông chú có việc, cô bé ngoan ngoãn chạy xuống lầu tìm cô sinh viên làm thêm nô đùa.

Hình Tuế Kiến và đoàn người đi lên lầu.

“Đại ca, hôm qua bọn tôi thu được ba khoản nợ, nhưng lão già họ Trương định bỏ trốn, không để người ta nói lý lẽ! Hôm qua tôi đánh ông ta gãy mấy cái xương sườn!” Một tên thuộc hạ lỗ mãng trong đám nói ồn ào.

“Cẩn thận đừng để gây tai nạn chết người, đánh gần chết được rồi.”

Trước khi Tiểu Lộng xuống lầu, còn nghe loang thoáng giọng nói lạnh tanh của chú Hình. Ban đầu bé rất sợ, nên len lén hỏi chị sinh viên làm thêm… Sau đó mới biết, thì ra bọn người này đều là thuộc hạ của chú Hình.

Hình Tuế Kiến lật cuốn sổ thu nợ do đám thuộc hạ mang về. Gã mở công ty đảm bảo, dĩ nhiên phải chứa chấp một đám thuộc hạ biết cắn người.

“Đại ca, đứa bé vừa rồi là con gái anh hả?” Trong qúa trình chờ đợi nhàm chán, một thuộc hạ cất tiếng hỏi.

Gã ngừng động tác, khóe mắt giật giật. Rốt cuộc chuyện này là sao? Suốt năm ngày qua, đã hơn một lần gã bị người ta hỏi vấn đề này. Thậm chí, cứ mười khách hàng thì có chín người hỏi!

“Nó có vẻ giống anh đấy!” Tên thuộc hạ nói linh tinh.

Giống nhau? Gã không hề biết! Sóng mũi gã cao, mũi Tiểu Lộng thấp tẹt; đôi môi gã mỏng, môi Tiểu Lộng dày đến mức có thể cắt ra thắng mỡ chiên bánh. Bọn họ mù hết rồi sao?

“Anh cảm thấy tôi giống người mười mấy tuổi đã lên chức làm cha?” Gã cười gằn.

“Đại ca, tôi tin anh có khả năng đó!” Tên thủ hạ xấc láo cười to.

Chuyện này chả liên quan gì đến năng lực, vấn đề là gã không có cơ hội! Đương nhiên gã sẽ chẳng nói ra mấy điều này. Thế nhưng những câu ấy vừa hiện lên trong đầu, thì gân xanh trên trán gã bỗng dưng giật giật. Gã thật sự chưa từng cho ai cơ hội sao?

Gã đột nhiên kéo mạnh ghế, giữa lúc mọi người chưa kịp phản ứng thì gã đã lao nhanh xuống lầu. Gã bước vội tới chỗ Tiểu Lộng đang nằm sấp trên sofa, buồn chán ngó nghiêng phố xá bên ngoài.

“Năm nay cháu bao nhiêu tuổi?” Gã đưa ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm cô bé.

Một câu hỏi lấn át như vậy chẳng những làm Tiểu Lộng sợ tới mức ngẩn ngơ, mà cả Ôn Ngọc và cô sinh viên làm thêm đang bận rộn công việc cũng cảm thấy bầu không khí căng thẳng, đưa mắt lo lắng nhìn bọn họ.

“Cháu mười… mười hai tuổi…”

Số tuổi khả nghi ấy làm gã thấy tiếng trái tim mình đập thình thịch.

“Ba cháu tên gì?” Gã tiếp tục cao giọng.

Không, sẽ không…

Gã bỗng dưng thay đổi thái độ khủng bố, khiến Tiểu Lộng khiếp sợ.

“Ba cháu tên… tên Kiều…” Bé muốn nói cái tên trong hộ khẩu, nhưng chẳng hiểu vì sao cổ họng lại nghẹn cứng không thốt thành lời.

Gã trừng mắt nhìn cô bé, ánh mắt sắc bén kia như muốn nói, nếu cô bé dám nói dối thì gã sẽ đánh đòn!

Tiểu Lộng bị dọa đến hốc mắt, chóp mũi đều cay cay, “Đáng ghét, cháu không có ba! Không có ba! Chú vừa lòng chưa?” Tiểu Lộng bị bắt nạt đến khóc thét lên.

Chỉ một câu nói mà khiến gã hóa đá. Bởi lẽ, một nỗi nghi ngờ vô cùng khủng khiếp bao trùm tâm trí gã.

Tiểu Lộng mất tích đúng sáu ngày.

Ôn Thành rất nhỏ, nhưng muốn tìm một người có ý định bỏ trốn thì chẳng phải chuyện dễ.

Sáu ngày qua Duy Đóa không thể yên tâm đi làm. Mỗi ngày cô đều lang thang khắp đầu đường cuối ngõ để tìm bóng dáng của Tiểu Lộng, nhưng những nơi cô có thể tìm đều bặt vô âm tín.

Tư Nguyên cũng xin nghỉ phép năm ngày để đi cùng cô.

“Em đừng quá lo lắng, giờ chúng ta tới nhà ga tìm xem. Em chợp mắt một lát đi, khi nào tới nơi anh gọi.” Tư Nguyên vừa lái xe vừa căn dặn.

Anh rất sốt ruột nhưng cũng lo lắng cho sức khỏe của Duy Đóa. Tiểu Lộng biệt tích mấy ngày nay, Duy Đóa mất ăn mất ngủ, đôi mắt thâm quầng, cơ thể gầy rộc đến mức một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay.

“Em không ngủ được.” Cô lắc đầu.

Anh lái xe còn cô tìm quanh các góc phố, may ra phát hiện điều gì cũng nên.

Tìm không thấy Tiểu Lộng khiến cô nôn nóng sắp phát điên. Ban đầu cô lo Tiểu Lộng sẽ bị đói khát, lúc này cô bắt đầu lo cho sự an nguy của bé. Mấy ngày nay vào mỗi buổi sáng cô đều xem bản tin xã hội trước, hy vọng nhìn thấy tin tức của Tiểu Lộng trong đó.

Suốt dọc đường, điện thoại của cô liên tục báo có tin nhắn gởi tới.

“Bạn trai em à?” Tư Nguyên đoán.

“Ừ.” Cô bất đắc dĩ gật đầu.

“Mấy bữa nay em không ở cạnh anh ta, chắc anh ta buồn bực?” Tư Nguyên ngẫm nghĩ rồi hỏi.

Đâu chỉ có buồn bực mà là vô cùng buồn bực.

“Em muốn giải thích với anh ta ra sao?”

“Chuyện đó tính sau, bây giờ em không có tâm trạng.” Cô xoa trán, dẹp bỏ các tin nhắn. “Em sẽ tìm thời gian nói chuyện với anh ấy, nếu không được thì đành vậy. Dù sao tìm Tiểu Lộng mới là điều quan trọng nhất.” Bây giờ trái tim cô đều vì chuyện của Tiểu Lộng mà bất an, cô chẳng thể ôm đồm nhiều việc!

Tư Nguyên nhìn cô vài lần, thấy mặt cô vẫn thản nhiên như chẳng lún sâu vào tình yêu cuồng nhiệt. Không hiểu vì sao anh bỗng phào dài nhẹ nhõm.

Một người tiếp tục lái xe, một người tiếp tục nhìn quanh từng dãy phố. Đúng lúc này, điện thoại của cô vang lên.

“Cô giáo