ệt. Sự giày vò đó khiến cô không kìm được trừng mắt lườm, "Khương
Thượng Nghiêu, trong lòng anh, em là loại người ấy sao? Anh có làm hay không?
Không thì mau mặc quần áo rồi ra ngoài đi!".
Anh kinh ngạc lườm lại cô, sau đó thì thầm, "Không trừng phạt em không được
rồi!".
Hai người lại quấn lấy nhau...
"Chỉ đơn giản vậy thôi."
Khương Thượng Nghiêu nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay trần của người yêu, lòng vẫn
không khỏi nghi hoặc, đặc biệt khi nghĩ đến cái kiểu "Tôi biết tất cả" của Tần
Thạnh từ khi tiếp xúc với mình tới nay, anh cảm thấy khó chịu vô cùng.
"Anh ta thật sự không biết chuyện của chúng ta?"
"Ai vô vị tới mức hỏi chuyện ấy?" Liên quan đến sự tôn nghiêm đàn ông của
anh, Khánh Đệ đành tiếp tục mở to mắt nói dối, "Còn chuyện gì ngày mai hỏi tiếp,
em buồn ngủ lắm rồi, người mềm như bún ấy".
Cô buồn ngủ trĩu mắt, khác hẳn bộ dạng hai mắt nhắm chặt say đắm, yêu kiều
vừa rồi, anh bỗng thấy xót xa, đặt cô nằm lên cánh tay mình, dỗ dành, "Ngủ đi,
tích chút sức lực".
Khánh Đệ tức giận huých vào ngực anh một cái, "Anh đang an ủi hay muốn hăm
dọa người ta?".
Ngực anh phập phồng, buồn cười vô cùng. "Khánh Đệ, anh phải nhịn hai năm
rồi."
Những lời thì thầm bên tai của anh khiến Khánh Đệ nhớ lại hồi ức cuồng loạn,
kích thích tới mức nửa người cô đau nhức. Đôi chân nhỏ thuận thế cọ vào người
anh lập tức cảm nhận được sự khát khao của anh, cô cười xấu xa.
"Lại hứng thú rồi phải không?" Giọng anh đe dọa.
Khánh Đệ vội vàng nhắm mắt lại, "Em ngủ thật rồi".
Sự dũng mãnh vừa rồi của anh gần như đã khiến thể lực cô cạn kiệt, thực sự
quá mệt mỏi, nhưng đầu óc vẫn rất tỉnh táo: Trong căn phòng yên tĩnh, Khánh Đệ
khẽ hỏi, "Vừa rồi, anh làm như thế, không được lịch sự cho lắm, không sợ đắc tội
với người ta à?".
"Không nghĩ được nhiều thế." Anh cọ mũi vào người có "Anh chỉ biết nếu không
có em, anh chẳng còn gì hết".
Tình cảm vô cùng sâu đậm hằn trong mắt anh, Khánh Đệ vừa muốn khóc lại vừa
muốn cười, lẳng lặng ngắm nhìn anh, tất cả mọi cảm xúc hóa thành tiếng thở dài,
"Em ngủ đây".
"Ngủ đi."
"Lần này em phải nuôi tóc cho dài ra, dài đẹp hơn." Anh nhẹ nhàng vuốt mái
tóc ngắn, nói với Khánh Đệ khi cô đã chìm vào cơn mộng mị.
Cho tới tận bây giờ mới cảm thấy từng tấc từng gang trên cơ thể cô thuộc về
mình. Khương Thượng Nghiêu hôn lên trán Khánh Đệ, thỏa mãn ôm cô chìm vào giấc
ngủ.
Bữa tối ăn nửa chừng thì bỏ đi, nửa đêm tỉnh dậy vì đói, Khương Thượng Nghiêu
mở mắt nghĩ xem quán ăn nào có món Khánh Đệ thích. Đang tính dậy đi mua đồ ăn
đêm hay tiếp tục ôm cô ngủ, thì di động đổ chuông.
Anh theo tiếng chuông điện thoại lần tìm trong áo, nhìn thời gian, đã hơn một
giờ sáng, quay đầu lại quan sát Khánh Đệ, cô vẫn đang ngủ say ở tư thế cũ.
Khương Thượng Nghiêu khẽ khàng đóng cửa, ra ngoài hành lang, hỏi: "Nghiêm Quan,
chuyện gì thê?".
"Hoàng Mao mất tích rồi, mười hai giờ tuần tra quay về điểm danh, lúc ấy cậu
ta vẫn còn ở đây." Nghiêm Quan nói ngắn gọn như trước.
Nghiêm Quan làm việc rất chắc chắn, anh ta nói không thấy đâu nghĩa là đã
được xác nhận. Khương Thượng Nghiêu hỏi: "Gần đây cậu ta có biểu hiện gì bất
thường không?".
Sau tết Nguyên Tiêu, để tránh Nhiếp Nhị tìm tới báo thù, Khương Thượng Nghiêu
bố trí Hoàng Mao vào đội bảo an trên mỏ. Nhiếp Nhị bị bắt tới nay đã là việc
chắc chắn. Lời hứa của anh đã thực hiện xong, còn về Hoàng Mao, có lẽ hắn tự
lượng sức mình không thể hoàn thành nhiệm vụ, trong lúc lo sợ bèn lén lút bỏ đi,
nhưng Khương Thượng Nghiêu vẫn có cảm giác sự việc không đơn giản thế.
"Gần đây... cậu ta hình như nhận điện thoại hơi nhiều."
Tính cách Hoàng Mao thâm trầm hướng nội, có liên hệ nhiều với bên ngoài thì
đúng là khác thường. Biết Hoàng Mao được anh giấu ở thôn Châu chỉ có vài người,
Khương Thượng Nghiêu bỗng dấy lên sự cảnh giác, trầm ngâm hồi lâu, sau đó dặn dò
Nghiêm Quan: "Anh đưa theo người tiếp tục tìm kiếm ở thôn bên cạnh, tôi sẽ tìm
trong thành phố xem sao".
Từ mười hai giờ tới lúc này đủ thời gian để Hoàng Mao bắt xe về Vấn Sơn.
Khương Thượng Nghiêu định thần lại, mặc quần áo rồi rón rén đi ra. Xe đến khu
vực bệnh viện thành phố, vào tòa nhà lớn của bệnh viện, anh cố ý đi thang máy
dành riêng cho phòng cháy chữa cháy lên tầng mười một, lúc ngang qua hành lang
liền thấy bóng Quang Diệu bên cửa sổ.
Bình thường trực đêm phải có sáu, bảy người, giờ hành lang trống không.
Khương Thượng Nghiêu muốn xác nhận suy đoán trong lòng, bèn tiến lại gần đưa
thuốc cho Quang và tự mình châm một điếu, rồi mới hỏi: "Tôi đến muộn à?".
"Không."
"Xong việc anh định giải thích với Hắc Tử thế nào khi đêm nay ngoài anh ra,
những người khác không có mặt?"
Quang Diệu hít một hơi thuốc thật sâu, tránh ánh mắt sắc lẹm của Khương
Thượng Nghiêu, do dự đáp: "Tứ Nhi mời bọn họ đi ăn đêm".
Tứ Nhi là đại đồ đệ của Vương Bá Long, nếu Hắc Tử muốn điều tra, mục tiêu đầu
tiên nhắm tới sẽ là Vương Bá Long. Đây đúng là kế hay.
"Thạch Đầu, tôi giục cậu mấy lần rồi, việc này không thể chần chừ nữa." Quang
Diệu ngẩng lên, như hạ quyết tâm, "Ông ta có nhiều k