ăm chú nhìn Chí Hào rồi nói:
- Không sao. Có thể so sánh lựa
chọn mà.
Mỗi lần nhớ đến sắc mặt của Chí
Hào lúc đó Tiểu Quân lại không nhịn được cười. Chỉ có điều, từ sau lần đó, anh
không dẫn cô qua nơi đó vào những ngày cuối tuần nữa.
Nghe xong lời ca thán của Mỹ Mỹ,
Tiểu Quân thở dài nhìn bộ dạng phiền não của cô bạn mình. Năm nay, nhà nhà đều
có chuyện, chẳng ai được sống yên ổn cả.
Để bày tỏ sự ủng hộ của mình với
người bạn thân, cuối tuần sau, Tiểu Quân sẽ đưa Mỹ Mỹ đi làm quen.
Mỹ Mỹ cho rằng, việc làm quen còn
dễ dàng chấp nhận hơn việc bố mẹ cô ấy tuần nào cũng đến công viên Nhân Dân giới
thiệu ảnh của mình. Nhưng vòng tròn cuộc sống của cô ấy thật là hẹp, cơ hội
quen biết đàn ông lại không nhiều. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cô ấy đã lựa
chọn cách lên mạng. Việc làm quen trên mạng cũng phải hết sức cẩn thận. Nhận
lời mời tham gia bữa tối bốn người đang rất thịnh hành, để an toàn, cô ấy còn
kéo cả Tiểu Quân theo.
Khi Mỹ Mỹ đưa ra đề nghị này,
Tiểu Quân nhìn bộ dạng bối rối của cô ấy, Mỹ Mỹ vội vàng giải thích:
- Tiểu Quân! Lần này, cậu nhất
định phải giúp tớ đấy. Tớ đã nói chuyện với anh ta rồi. Anh ta họ Thái, là một
kĩ sư thiết kế phần mềm. Tớ đã xem ảnh của anh ta, cũng được. Lần này, đồng
nghiệp của hai bên sẽ đi cùng. Tớ và anh ta nói chuyện khá hợp. Bỏ qua cơ hội
này thì thật là đáng tiếc.
- Kĩ sư thiết kế phần mềm ư? Chẳng
phải cậu ghét nhất là dân IT sao?
Số lần làm quen của Mỹ Mỹ khá
nhiều. Nhưng có lần, làm quen với một anh chàng IT, theo như cô ấy kể lại thì
đó thật sự là một cuộc hẹn hò đáng nhớ. Trình tự đều đúng như lập trình máy
tính, gặp mặt xong đi xem phim rồi đi ăn cơm, uống cà phê rồi lại ăn tối. Có
lần, đến trước rạp chiếu phim phát hiện ra là đã hết vé, chàng trai đó thẫn thờ
nhìn cô ấy, tận hai tiếng sau mà vẫn không biết làm thế nào?
Tiểu Quân nghe xong cười rũ rượi.
Cô và Chí Hào bên nhau đều vô cùng lãng mạn, làm gì có những cảnh như thế. Chí
Hào là người đàn ông hứng lên có thể đưa bạn gái ra bờ biển đi dạo. Ở bên anh
mãi mãi không biết được một giây sau sẽ có điều bất ngờ gì. Nếu đem so sánh với
chàng trai mà Mỹ Mỹ nói thì chàng trai đó chẳng khác gì một người máy.
- Hồi đó, tớ còn trẻ chưa hiểu
biết. – Mỹ Mỹ lắc đầu. – Bây giờ nghĩ lại thì một chàng trai IT cũng tốt, kiếm
được nhiều tiền lại không biết tiêu tiền, để ở nhà thì không cần phải lo lắng. Thú
vị mà làm gì? Những người thú vị lại giống như con rận, muốn bắt cũng chẳng
được.
Nghe có vẻ giống như nói một
chiếc tủ lạnh vậy…
Tiểu Quân thở dài rồi lại nghĩ
đến những điều cô ấy nói. Thú vị mà làm gì? Những người thú vị lại giống như
con rận, muốn bắt cũng chẳng được. Nghĩ đến bản thân mình, cô chau mày.
- Vậy cậu tự đi đi. Cậu còn tìm
tớ làm gì? Tớ không cần đi làm quen mà.
- Tớ cần cậu giúp mà. – Mỹ Mỹ hai
tay giữ chặt lấy cô. – Tiểu Quân, cuối tuần, cậu mặc bộ đồ hàng hiệu cho tớ. Càng
cao cấp càng tốt, càng nhiều logo càng tốt. Nhất định phải là LV,
GUCCI, CHANEL, để các cô ở đó đều nhìn thấy đó là hàng hiệu. Cậu hãy đi qua và
ngồi xuống trước mặt họ.
- Tại sao vậy? – Tiểu Quân bàng
hoàng.
- Để kĩ sư Thái biết được rằng,
một đóa hoa giản dị như tớ thích hợp với anh ấy hơn nhiều. – Mỹ Mỹ nói liền một
mạch, nói xong còn chắp tay làm bộ khẩn cầu với ý là: Cậu à, tất cả trông cậy
vào cậu đấy.
Tiểu Quân dở khóc dở cười nhưng
khi thấy ánh mắt long lanh của Mỹ Mỹ nhìn cô không chớp chờ đợi câu trả lời, cô
hít hai hơi thật sâu mà không thể nói lời từ chối được. Cuối cùng, cô đành phải
nhận lời.
3
Sau này, Tiểu Quân có cảm giác
như ông trời sắp đặt một người xuất hiện trong cuộc sống của bạn luôn là có lý
do và ý nghĩa. Chẳng hạn như Mỹ Mỹ. Không có cô ấy thì cô không thể nào quen
biết Chí Hào. Giờ cũng vậy, không có cô ấy thì cô cũng sẽ không thể nào quen
biết Trần Khởi Trung.
Nhưng trong lần gặp đầu tiên giữa
Khởi Trung và Tiểu Quân, ấn tượng của họ cực kì xấu. Địa điểm gặp là một quán
trà gần nhà hàng Diên An, cách nhà Tiểu Quân không xa.
Hôm đó, Tiểu Quân đến muộn, là do
cô cố ý. Khi đến, cô không muốn bước vào mà cứ chần chừ ở ngoài cửa vài giây.
Trước khi ra ngoài, cô đã phải
đứng trước gương khá lâu. Những thứ Mỹ Mỹ yêu cầu cô đều có. Chí Hào rất thích
tặng cô những món quà xa xỉ. Tháng trước, khi đi công tác Hồng Kông về, anh
tặng cô, một chiếc túi LV loại mới nhất với ánh vàng lấp lánh, cực đẹp nhưng cô
không dám mang đi làm. Hôm nay, cô có dịp dùng đến nó rồi. Hơn nữa, theo yêu
cầu của Mỹ Mỹ, phải toàn là hàng hiệu có gắn đầy logo. Tóm lại, cô có cảm giác
mình giống như một món hàng hiệu xa xỉ di động. Thật là mất mặt! Khi ra ngoài, cô đã hạ quyết tâm. May mà bố mẹ
đi thăm người thân từ sớm. Nếu không thì cô không biết sẽ phải giải thích với
họ như thế nào về kiểu ăn mặc và trang điểm khác thường hôm nay của mình.
Xe taxi lái đến nhà hàng Diên An. Xuống xe, đi bộ vài
bước mà cô có cảm giác như đang bị người ta soi mói. Buổi chiều ngày nghỉ, quán
trà rất đông khách. Cô đứng chần chừ ở ngoài cửa. Cô gái phục vụ đứng ở cửa khá
nhan
