bánh Donut ra, hương
thơm tỏa ngào ngạt, đầy hấp dẫn. Quản Huyền nhìn Mạc Hướng Vãn: “Tiểu cô nương,
chị đã giúp em rồi, tất cả những việc đó chị đều tình nguyện hết. Em làm việc
luôn nỗ lực hết sức mình, em biết tri ân báo đáp, em chịu thật lòng kết giao
với chị, chị mới tiến cử em với Vu Chính. Em cần một công việc mà tiền lương
không thấp quá, chị cũng cần một người bạn tốt của mình ở bên cạnh anh ấy.”
Mạc Hướng Vãn nhấp một ngụm cà phê, nhẹ thở dài một
tiếng rồi nói: “Chị Quản, em biết những điều này. Về mặt nào đó, chúng ta cũng
là những người đáp ứng nhu cầu lẫn nhau, cho nên không ai nợ ai cả.”
Quản Huyền lắc đầu: “Không, chị không hề muốn ép em.
Nếu như em đồng ý hẹn hò cùng Tống Khiêm, chúng ta mới thật sự là những đối tác
đôi bên cùng có lợi. Thế nhưng, nếu vậy thì tình bạn của chúng ta đã không còn
trong sáng, thuần khiết nữa rồi, đúng không?”
Mạc Hướng Vãn đặt cốc cà phê xuống, vị và phê ở đây
thật sự khá nồng, còn cô lại không mấy lưu luyến mùi vị nồng như vậy.
“Nếu như em với Tống Khiêm hẹn hò cùng nhau thì Vu
tổng sẽ có thêm một trợ thủ đắc lực, thân thiết hơn nữa, đúng không?”
Đôi mắt của Quản Huyền chất chứa đầy tiếc nuối: “Đáng
tiếc thực tế lại không phải như vậy.”
“Quan hệ giữa em với Vu tổng chẳng qua chỉ là cấp trên
với cấp dưới, chị cảm thấy nuối tiếc lắm sao?”
Quản Huyền cũng uống một ngụm cà phê: “Đúng vậy. Thế
nhưng đấy cũng là điểm chị thấy khâm phục ở em. Có thể giữ được khoảng cách như
vậy, tiểu cô nương, em cũng không phải người bình thường đâu”. Chị lại cười
chua chát: “Em, thật sự quá giống với chị của ngày xưa, đi một bước tính một
bước, không chịu thiệt thòi bao giờ.”
Mạc Hướng Vãn cúi đầu, khẽ khàng lên tiếng: “Chị Quản,
em đang muốn bảo vệ lấy bản thân mình, em còn có con trai.”
“Cho nên chị mới chính là người hùng hổ xông lên phía
trước?”
“Chị Quản, nhiều khi lùi lại một bước sẽ thấy trời cao
đất rộng.”
Quản Huyền nhanh chóng phủ định: “Lùi một bước sẽ thua
cả ván cờ”. Rồi chị lại chậm rãi nói thêm: “Khi mời Tần Cầm, chị không hề có ý
định đen tối gì, người bên đó chỉ đích danh cô ấy, chị chỉ đáp ứng nhu cầu của
khách hàng mà thôi.”
“Vậy bọn họ đã cho chị những gì? Hoặc nói chính xác
hơn là cho Vu tổng những gì?”
“Những thứ bọn họ cho không phải vì một mình Tần Cầm
mà không cho nữa. Tần Cầm không nể mặt, nhiều lắm cũng chỉ khiến cho mọi người
mất vui mà thôi. Công ty không đăng ký của Vu Chính đã đi vào hoạt động từ lâu
rồi, sau khi tích đủ số vốn, là có thể đăng ký chính thức bên Hồng Kông. Bao
nhiêu năm nay, cuối cùng anh ấy cũng đã tích lũy được số vốn lớn, lấy lại được
tự do của mình rồi. Về điểm này, tuy rằng em không thể trực tiếp hỏi, nhưng
chắc từ lâu đã cảm nhận được rồi đúng không?”
“Vậy còn Lâm Tương thì sao?” Mạc Hướng Vãn vừa nghĩ
tới Lâm Tương là giọng nói lại cao vút lên vì mất bình tĩnh.
Quản Huyền nghe thấy vậy, đôi mày liền cau lại: “Em
đừng chất vấn chị, trong làng giải trí này đâu cũng chứa đầy sự mê hoặc, ai là
rồng ai là giun chẳng mất bao lâu thời gian là có thể nhận ra chân tướng thôi.
Chị đã nói rồi, quán bar của chị chỉ là nơi giao dịch, có người bạn tốt hỏi,
chị chỉ thay họ chuyển lời, còn bản thân người kia có chấp nhận hay không,
chẳng hề liên quan gì đến chị. Thế nhưng Lâm Tương làm xong lại hối hận, cô ấy
vẫn chẳng thích hợp ở trong cái làng giải trí này.”
“Chị Quản, chị thu tay lại đi.”
Quản Huyền cười lạnh lẽo: “Trong thời thế danh lợi là
trên hết này, người nào cũng có thế lực riên của mình, đã gia nhập vào thì bắt
buộc phải tuân thủ theo quy tắc sẵn có.”
“Thứ Hai tuần sau em sẽ nộp Đơn xin thôi việc cho Vu
tổng.”
“Làm rất tốt, bây giờ em thoát thân là thời điểm tốt
nhất đấy. Quay đầu lại còn có người đàn ông tình sâu nghĩ nặng đang chờ đợi em,
thời cơ này đúng là rất tốt.”
Quản
Huyền xua tay: “Thật ra có chuyện em không biết nhiều lắm đâu. Những gì em biết
chẳng qua chỉ là một phần của sự thật mà thôi. Trước nay chị vẫn luôn là một
con bạc, dấn thân vào sòng bạc, có nhiều khi không phải muốn rút là rút lại
được đâu.”
“Là vì Vu Chính? Anh ấy không phải có một mình chị
đâu.”
“Em không biết là chị cũng có một người tình khác hay
sao?”
Mạc Hướng Vãn nhìn chị với ánh mắt tràn đầy kinh ngạc,
dường như đây không còn là người chị mà cô quen biết nữa.
“Chị với Vu Chính là thanh mai trúc mã, thế nhưng
thanh mai trúc mã chẳng cũng địch lại nổi sự phồn hoa, muôn sắc của bên Thượng
Hải này, mỗi người tự xô về một hướng, xem ai là người thắng, ai là kẻ thua.
Nếu như Vu Chính chỉ quay lại đây để đi học, được gia đình sắp xếp cho một chỗ
làm nào đó trong cơ quan hành chính nhà nước, rồi kết hôn cùng chị, thì sau đó
cứ vậy mà sống một đời an bình, giản dị. Thế nhưng, tại sao mọi chuyện lại
thành ra như bây giờ?”. Quản Huyền nhấp một ngụm cà phê. “Vu Trực nhà họ học
hành không ra gì thì được đưa thẳng ra nước ngoài du học, lúc quay về, dễ dàng,
bình thản mở một công ty, lập sự nghiệp, còn Vu Chính thì ngay cả vốn làm ăn
ban đầu cũng không có.”
Mạc Hướng Vãn chẳng thể nào n
