nên vẫn chưa triển khai dự án này.
Hiệu suất làm việc của anh chưa bao giờ thấp như thế
này. Đây là chuyện hiếm khi gặp phải vì Tống Khiêm đã làm trong ngành nay bao năm
nay, người khác cũng phải nể mặt anh rất nhiều.
Dì Phùng lại nói tiếp: “Sau đó, Vu tổng, Giám đốc Tống
và giám đốc Trương lại quyên thêm tiền.”
Câu nói này khiến cho Mạc Hướng Vãn cảm thấy khó hiểu,
dì Phùng tiếp tục cảm khái: “Vu tổng vẫn là người niệm tình xưa nghĩa cũ.”
Đây chính là điểm khiến Mạc Hướng Vãn cảm thấy nghi
hoặc,
Con người đối với con người thành tâm thành ý nhưng
lại bất định khó nắm bắt. Có mặt lương thiện mà cũng có mặt hiểm ác, giống như
một chiếc lăng kính vạn hoa, cho dù nhìn ở nhiều góc độ vẫn chẳng thể nào thấu
hiểu hết được.
Sau khi tạm biệt dì Phùng, Mạc Hướng Vãn liền đi ra
ngoài. Trong buổi chiều xán lạn, rực nắng như hôm nay, cô đến cuộc hẹn với
người bạn lâu năm. Trên đường đi, cô lại nhận được cuộc điện thoại của một
người khác cũng có thể coi là bạn, giọng nói của Mai Phạm Phạm vừa bình tĩnh
vừa nghi hoặc, lại như không che giấu nổi niềm vui sướng, hân hoan, cộng thêm
cả đôi chút mơ màng, không giống như giọng nói được phát ra trong tình huống
thông thường.
Mai Phạm Phạm lên tiếng: “Vãn Vãn, chị Phi Phi không
còn là trở ngại của mình nữa.”
Mạc Hướng Vãn không hiểu mấy câu nói này.
“Chị Phi Phi đã bị trị rồi, không cần tiền của mình
nữa.”
Mạc Hướng Vãn cũng cảm thấy nghi ngờ: “Lẽ nào chị ta
đột nhiên cảm thấy hối hận, day dứt?”
Mai Phạm Phạm “hừm” một tiếng rồi nói: “Cậu nghĩ rằng
chó có thể thay đổi được thói quen ăn phân sao? Có người đã đưa lời cảnh cáo
đến chị ta, nên chị ta không dám làm liều thôi. Hừm! Tại sao đột nhiên lại có
chuyện tốt như vậy chứ? Vãn Vãn, mình thật sự muốn cảm ơn cậu.”
Mạc Hướng Vãn lại càng thêm nghi hoặc: “Cậu cảm ơn
mình vì cái gì chứ?”
“Bởi vì chị Phi Phi bảo mình phải cảm ơn cậu, tán
dương rằng tiểu Vãn Vãn thanh cao, trong sáng, tự nhiên sẽ có người yêu
thương.” Nói đến đây, Mai Phạm Phạm chẳng che giấu nổi cảm giác ganh tị. “Vãn
Vãn, mình đã biết trước cậu có sự quyến rũ mê hồn, vậy mà mình vẫn còn ngu
ngốc, u mê đẩy sự việc theo hướng phức tạp nhất. Cậu có chỗ dựa vững chãi như
vậy mà mình lại không biết đấy. Từ trước đến nay mình vẫn tưởng bản thân đơn
côi một mình, Vãn Vãn, mình đúng là may mắn.”
Nỗi nghi ngờ trong Mạc Hướng Vãn càng ngày càng lớn,
thế nhưng có một điều cô vô cùng thấu hiểu, rõ ràng, trong lòng đột nhiên xúc
động, cô hoàn toàn nghe ra thâm ý sâu ẩn trong lời nói của Mai Phạm Phạm.
Cô không muốn suy đoán, giải thích quá nhiều vào lúc
này, nên thận trọng trả lời Mai Phạm Phạm: “Như vậy không phải rất tốt sao? Cậu
cũng sắp quay phim điện ảnh mới rồi, tương lai nhất định càng ngày càng tốt đẹp
hơn. Nghe nói bộ phim này sẽ tham gia tranh giải Oscar, Phạm Mỹ, cậu phải cố
gắng đấy nhé!”
Mai Phạm Phạm mỉm cười: “Cuối cùng cậu cũng đã gọi
mình là Phạm Mỹ rồi. Đúng vậy, mình thay tên đổi họ chính là chờ một ngày như
thế. Mình nhất định phải chiến thắng. Thế nhưng Vãn Vãn, mình nghe mấy câu nói
của chị Phi Phi liền suy nghĩ, cứ giản dị như cậu rồi tìm một chỗ dựa vững
chắc, như thế cực kỳ tốt.”
Mạc Hướng Vãn an ủi: “Phạm Mỹ, chúng ta đều bắt đầu
lại cuộc đời mới, phải mất rất nhiều công sức. Mình chúc cậu thuận buồm xuôi
gió, hạnh phúc, vui vẻ.”
Mai Phạm Phạm than thở: “Mình chỉ là một con người
bình thường mà thôi.”
“Sao thế được? Có đạo diễn ủng hộ cậu, nhiều người nói
cậu có năng khiếu, biết bao nữ minh tinh đang chờ đợi cơ hội ngàn năm có một
như thế đấy!”
“Mình có sao? Mình không có đâu, mình biết rằng mình
không có. Bọn họ đều gọi mình là “Vô địch” “ngủ” Đại học Điện ảnh Bắc Kinh.
Mình “ngủ” biết bao lâu rồi mới đợi được cơ hội này. Thế nhưng sau cùng vẫn cứ
bị người ta “chơi”, mình đã tát thẳng vào mặt nhà sản xuất ngủ với mình mà
không giữ lời ngay tại khách sạn. Vu phu nhân vừa lúc đó mở cửa ra, nhờ đó mình
mới có được cơ hội. Thì ra mình ngủ với bao nhiêu người như thế đều tốn công vô
ích cả. Vu phu nhân, chị ấy mới là một người biết coi trọng nhân tài, chỉ có
điều đa tình đôi chút, nhờ mình đi “chọc” ông xã của chị ấy. Người phụ nữ này
chỉ cần một cuộc điện thoại đã có thể gọi một đạo diễn phim nghệ thuật đến xem
mình diễn xuất, người có chỗ dựa vững vàng hơn cướp vai diễn của mình, chị ấy
vẫn nghĩ ra cách tìm một bộ phim khác cho mình đóng. Ai ngờ chính người phụ nữ
ấy lại dùng một cách ấu trĩ như vậy để đối phó với chồng mình. Phụ nữ không có
đàn ông yêu đúng là không đáng tiền, lúc nào cũng rẻ mạt như thế đó.”
Mạc Hướng Vãn không muốn nghe thêm nữa, đây là câu
chuyện riêng tư, kín đáo của người khác, hoàn toàn không liên quan gì đến cô
cả.
Có nhiều chuyện cô không muốn quan tâm cũng chẳng thể
nào quản lý nổi. Ngay cả chị Quản Huyền, người thích lo chuyện bao đồng nhưng
không phải chuyện gì cũng ôm hết vào người, huống hồ là cô? Cô cũng không phải
là nơi trút sầu muộn của Mai Phạm Phạm, cô rất ít khi nói dối, nhưng thực tình
không muốn nói với Mai Phạm Phạm về vấn đề này n