ữa liền bảo: “Mình sắp vào họp
rồi.”
Mai Phạm Phạm mỉm cười: “Vãn Vãn, bây giờ cậu không
muốn nói chuyện với mình nữa hả? Nói cho cùng cậu vẫn cứ đánh giá thấp quá
mình. Trước đây bố cậu là Phó tổng giám đốc ngân hàng, cậu ăn ngon mặc đẹp,
thành tích học tập không tốt bằng mình, nhưng thầy giáo vẫn cứ đối xử tốt với
cậu. Cậu muốn gạt mình hay sao? Rõ ràng cậu đang ở bên ngoài, mình còn nghe
thấy tiếng còi xe ầm ĩ đấy. Cậu chẳng thành khẩn chút nào, Vãn Vãn. Cậu có chỗ
dựa vững chắc, mình không có, cậu vẫn còn gạt mình, trước đây cậu không bao giờ
như thế. Khi xưa, ngay cả lúc bụng to rồi cậu cũng tìm đến mình hỏi nơi phá
thai ở đâu. Thế nhưng cậu đã lại chịu giúp đỡ mình, mình vẫn phải cảm ơn cậu.
Vãn Vãn, chúng ta vẫn là bạn bè chứ? Nếu như mình không nhớ nhầm thì vị thiếu
gia năm xưa có tên là Mace đúng không?”
Mạc Hướng Vãn không trả lời, chỉ nói: “Phạm Mỹ, ngày
xưa cậu đã chăm sóc mình, thu nhận mình khoảng thời gian dài như vậy mà.”
“Đúng thế, vốn dĩ chúng ta đều quay lại con đường tốt
rồi đúng không nào? Được rồi, Vãn Vãn, mình phải nói lời tạm biệt với cậu, mình
vừa mới uống rượu cùng chị Phi Phi, mình với chị ta cạn ly quên hết mọi thù
hận.”
Trước khi dập máy, Mạc Hướng Vãn vẫn nhắc nhở một câu:
“Phạm Mỹ, cậu đừng có dùng thuốc nữa.”
Thế nhưng đầu dây đằng kia của Phạm Mỹ chỉ phản hồi
lại tiếng kêu “tút tút”.
Mạc Hướng Vãn cũng tắt máy, trong lòng cô bỗng thấy
hơi tức giận,
Có lẽ, người ta không nhận ý tốt của mình hoặc có thể
vì lý do khác.
Cô thầm nghĩ, năm xưa, bản thân mình lưu lạc khắp nơi,
hồi dính lấy Phạm Mỹ như chú chó con mới là khoảng thời gian tình cảm của hai
người thân thiết nhất. Bởi vì Phạm Mỹ thương hại cô, nên giúp đỡ cô bằng một
cách vô thức cùng hoang đường.
Nghĩ lại quá khứ, Mạc Hướng Vãn buột miệng than thở.
Sự giúp đỡ ấy cũng không hoàn toàn có ích.
Cô còn nhớ lúc cô hạ quyết tâm không phá thai, Phạm Mỹ
liền nghiêm mặt lại, thậm chí còn nói cô rất thậm tệ: “Vãn Vãn, không phải mình
muốn nói cậu không tự lượng sức mình, nhưng cậu chỉ là một ngọn cỏ yếu ớt, cậu
còn định tìm người ta đòi nợ sao? Đem cái bụng của mình ra mà liều mạng, nhất
định sẽ thua thê thảm đấy.”
Phạm Mỹ kiên quyết khuyên cô đi phá thai, thậm chí còn
có thái độ bức ép.
Mạc Bắc không hề biết, sau lần thư hai họ qua đêm cùng
nhau, cô còn gặp anh một lần khác nữa.
Phạm Mỹ rủ cô tới Học viện Chính trị Pháp luật, cô
nhìn thấy Mạc Bắc với đôi lông mày rậm, đôi mắt sáng trong đang đánh bóng rổ.
Lúc chơi bóng rổ, anh đeo kính áp tròng, kỹ thuật rất tốt, thân hình chắc nịch,
còn có rất nhiều cô gái đứng bên ngoài sân cổ vũ nhiệt tình cho anh.
Lúc đó, bởi vì cô mới có thai nên thân hình phù nề,
sắc mặt vàng vọt, yếu ớt.
Phạm Mỹ chỉ vào đám nữ sinh đang nhiệt tình cổ vũ cho
Mạc Bắc bên sân bóng rồi nói: “Cậu có nhìn thấy không, đây chính là sự khác
biệt, cậu tỉnh lại đi, có hiểu không? Tỉnh lại đi, đừng có mê man nữa.”
Phạm Mỹ tưởng rằng cô đang u mê vì người con trai đó.
Điều này hoàn toàn sai lầm.
Ngày hôm đó, nhìn thấy một dáng vẻ khác của Mạc Bắc,
kiên định, rắn rỏi, toàn thân toát lên nhiệt huyết, cô háo thắng thầm nghĩ:
“Tại sao mình lại không thể như vậy chứ?”
Cô đưa tay sờ lên bụng mình, Mạc Phi ở trong đó lần
đầu tiên động đậy.
Cô dường như nhận được sức mạnh vô thường của tình mẫu
tử khiến cô kiên định đi đến cùng. Cô nói với Phạm Mỹ: “Anh ấy là anh ấy, mình
là mình, chẳng có bất cứ quan hệ gì với nhau hết.”
Phạm Mỹ nhìn cô như thể một quái vật ngu ngốc. Cô biết
rằng điều cấm kỵ nhất trong việc này chính là ngủ với khách để bụng to. Cô thầm
nghĩ, bản thân không nên để xảy ra cấm kỵ đó, bởi vì cô muốn đón nhận lại ánh
nắng mặt trời một lần nữa.
Phạm Mỹ có lẽ đã biết rằng Mạc Bắc chính là Mace, và
cũng chính là chàng sinh viên đánh bóng rổ năm xưa.
Tâm tư của Phạm Mỹ, Mạc Hướng Vãn nghĩ rằng cô hoàn
toàn thấu hiểu, suy ngẫm một hồi, cô cảm thấy không cần phải để tâm đến nữa.
Chẳng có ai lại luôn đứng mãi một chỗ không chịu tiến
lên phía trước, Phạm Mỹ là người biết cầu tiến, cô ấy sẽ tự biết điều chỉnh mọi
việc hợp lý.
Cô có thể không tức giận với hành động của Phạm Mỹ,
bởi vì hai người họ vốn dĩ chẳng nợ nần gì nhau hết.
Đột nhiên Mạc Hướng Vãn muốn gọi điện cho Mạc Bắc, cô
với anh bây giờ có thể quay lại với ánh nắng mặt trời, hưởng một bầu không khí
trong lành, sảng khoái, có thể cùng nắm tay nhau tiến về phía trước, mong chờ
một tương lai tươi sáng.
Mong muốn đó chợt dâng lên tròng lòng, nhưng cô đã kịp
thời dồn nén lại.
Cuối cùng, cô vẫn giữ được bình tĩnh, không gọi điện
cho anh, không ngờ đúng lúc ấy lại nhận được tin nhắn của Mạc Bắc. Anh hỏi cô:
“Bữa tối, chúng ta sẽ giải quyết luôn tại nhà ăn của Đại học Sư phạm, phải học
theo các đôi tình nhân thời đại học chứ, để tránh những phiền phức sau này.”
Mạc Hướng Vãn đọc xong liền bật cười, nhớ lại cuộc gặp
gỡ giữa cô và anh ở trường Đại học Sư phạm lần trước, trong lòng cảm thấy nhọt
ngào, cô đáp lại: “Được thôi! Thế còn Phi Phi phải tính sao đây? Chúng ta vẫn
nên quay về