nh con, khiến cho người khác nghĩ
rằng chị sẽ gắn bó với nơi này đến khi già khô, héo úa. Thế nhưng chị không hề
tê dại, cũng không hoàn toàn là đang tận hưởng. Nhanh như vậy mà chị đã có thể
tiếp nhận công việc của cô và Tống Khiêm, sử dụng nhân lực trong công ty tuyệt
vời anh minh đến vậy.
Trên đường về, Sử Tinh liền nói với cô: “Công việc
chẳng phải là như vậy hay sao? Mary, hãy thoải mái, thư giãn đôi chút, chúng ta
nhận lương của cấp trên thì làm những việc này cũng là điều đương nhiên thôi.
Nếu như em có thể tiến thêm một bước, kiếm được nhiều tiền hơn nữa, như vậy
chẳng phải rất tốt sao?”
Mạc Hướng Vãn hơi lùi về phía sau với dáng vẻ đầy
phòng bị, thế nhưng, Sử Tinh vẫn chẳng thèm để tâm, nắm lấy bàn tay cô rồi cả
hai bước vào công ty.
Trước quầy lễ tân đang đặt một chiếc hộp quà tặng. Trợ
lý của Sử Tinh và thư ký của Vu Chính đang cùng nhau bọc chiếc hộp lại.
Thư ký của Vu Chính liền hỏi Sử Tinh: “Giám đóc Sử,
lúc trước em quên không hỏi chị một chuyện, tối nay Vu phu nhân đã đặt bàn mấy
giờ tại tại nhà hàng Lợi Uyển ạ?”
“Bây giờ. Hai người mang chiếc bánh kem lớn qua chỗ
nhà hàng đó, nói họ bảo quản lạnh cho mình là được rồi, Vu phu nhân là khách
hàng quen chỗ đó mà.”
Cô thư ký và trợ lý vẫn còn chưa bọc xong hộp quà,
đứng từ vị trí của mình, Mạc Hướng Vãn thấy trên mặt chiếc bánh có ghi dòng chữ
màu vàng “Tình yêu của tôi”, những chữ sau đó thì cô không thể nhìn thấy nữa.
Mạc Hướng Vãn quay về phòng làm việc của mình, đột
nhiên nhớ ra, đã rất lâu, rất lâu rồi cô không liên hệ với Quản Huyền. Nhưng lúc
này đang chuẩn bị có cuộc họp nên cô không thể gọi cho chị ấy được.
Cuộc họp này chính là buổi tổng kết Lễ khai mạc chương
trình biểu diễn nghệ thuật vừa rồi. Ngoại trừ lãnh đạo Bộ phận Tạp vụ ra, ngay
cả Sử Tinh, Giám đốc Bộ phận Hành chính cũng tham dự. Vu Chính tổng kết qua các
hạng mục trong chương trình, thế nhưng anh không hề phân tích rõ ràng những
điểm hạn chế trong buổi khai mạc đó.
Mạc Hướng Vãn bình thản ngồi nghe từng câu từng chữ,
càng ngày càng hiểu thấu.
Cô chọn cho mình một vị trí giữa, chẳng ngồi gần ai
hết.
Đợi sau khi cuộc họp kết thúc, cô liền gọi điện cho
Quản Huyền.
Quản Huyền vẫn cười với giọng điệu hào sảng như xưa:
“Em đã hết giận chị rồi sao? Đã nhớ đến chị rồi à? Trong lòng em, chị không hề
thấp hơn Tần Cầm đúng không?”
Mạc Hướng Vãn vẫn nhẹ nhàng gọi chị một tiếng “Chị
Quản” rồi hỏi: “Dạo này chị thế nào?”
Quản Huyền vẫn nói bằng giọng như mọi khi: “Đã bao lâu
rồi em không tới More beautiful rồi?”
Mạc Hướng Vãn đành thật trả lời: “Gần một tháng ạ.”
“Em cũng biết cơ à! Hôm nay em có tới uống một ly trà
cùng chị không? Ngay ở quán cà phê bên cạnh quán bar của chị đó. Em có quyền
hạn được ra ngoài thoải mái mà.”
Mạc Hướng Vãn nhìn vào biểu tượng đồng hồ phía góc
phải màn hình máy tính, nghe thấy Quản Huyền nói vậy, đắn đo một lúc rồi đồng
ý.
Trước khi cô ra ngoài, dì Phùng liền cầm theo một
chiếc hộp đựng đầy trứng cuốn, đưa cho cô với thái độ cảm kích vô cùng.
“Tòa án đã chịu phúc thẩm lại vụ án di dời của chúng
tôi rồi, Mạc tiểu thư, tôi phải cảm ơn cô thế nào đây?”
Mạc Hướng Vãn thật sự rất kinh ngạc: “Làm sao mà nhanh
thế ạ?”
Dì Phùng nhất định nhét hộp trứng vào tay cô mới chịu
thôi. Cô nhìn qua, chiếc hộp đó đựng đầy trứng cuộn nhập khẩu. Dì Phùng lễ nhẹ
tình ý nặng, dùng cách này để cám ơn cô. Bà kể lể: “May nhờ cô giới thiệu luật
sư Mạc cho chúng tôi, cậu ấy nói một câu hơn đứt chúng tôi cãi nhau với tổ di
dời mười câu. Tất cả mấy người trong tổ di dời đều sợ cậu ấy. Cậu ấy tính toán
hết thảy phí di dời trước mặt lãnh đạo khu, thế là ông lãnh đạo kia đồng ý
luôn.”
Điều này khiến cho Mạc Hướng Vãn cảm thấy vô cùng tự
hào, cô mỉm cười: “Được như vậy thì tốt quá rồi ạ, hy vọng lần này tòa án sẽ
đưa ra biện pháp hợp lý hơn trước.”
Dì Phùng gật đầu liên hồi, rồi lên tiếng than thở:
“Thời buổi hiện nay đúng là không quen biết người khác thì chẳng thể nào làm
được việc gì, gặp được người tốt bụng, nhiệt tình thì đúng là có phúc lớn. Mạc
tiểu thư, tôi không biết phải cảm ơn luật sư Mạc thế nào đây, cậu ấy là người
thân của cô đúng không?”
Mạc Hướng Vãn không hề phủ nhận, chỉ mỉm cười lắc lắc
hộp trứng trong tay rồi nói: “Cháu sẽ chuyển hộp trứng này cho anh ấy.”
Dì Phùng đỏ mặt nói: “Như thế thì tôi ngại chết! Cái
này là dành cho Phi Phi nhà cô, đợi khi nào bên tổ dự án chuyển tiền di dời
xuống, tôi sẽ mời hai người ra ngoài ăn một bữa sau.”
Mạc Hướng Vãn vỗ nhẹ lên tay bà nói: “Dì Phùng, dì
khách khí quá”. Rồi cô bỗng sực nhớ ra: “Tình hình dì Tiên Quỳnh dạo này sao
rồi ạ?”
Khuôn mặt dì Phùng lại trở nên phiền muộn: “Tình hình
không tốt lắm, khoảng thời gian trước đã dùng đến só tiền quyên góp của công ty
ta, không phải còn khoản tiền quyên góp mua truyền hình sao?”
Mạc Hướng Vãn nắm khá rõ tình hình của dự án này, Tống
Khiêm đã gọi điện thoại cho bên đài truyền hình, nhưng bên đó gần đây theo sát
một hoạt động nhân đạo cho một nhãn hiệu lớn bên Hồng Kông và quán quân Á vận
hội, cho