nghề
nhiệp cần có của người nhân viên”. Cô nhìn anh rồi nói tiếp: “Anh mà không thế
à, hồi trước ngày nào cũng mở họp tại nhà, không phải sao?”
Mạc Bắc mỉm cười: “Thì ra bên cạnh anh đang diễn ra
những tình tiết như trong bộ phim Cửa sau vậy.”
“Đó là phim kinh dị, điều tra, vai diễn của anh chính
là nghi phạm lớn.”
Cô cũng là người biết nói đùa, nói đùa hay đến mức không
thẹn thùng, không ngập ngừng chút nào. Mạc Bắc mỉm cười vui vẻ, hân hoan, đưa
lời tạm biệt: “Cô gái có đạo đức nghề nhiệp, good luck!”
Thế nhưng anh vẫn muốn nhìn tận mắt cô bước vào căn
nhà kia rồi mới chịu lái xe đi, còn cô thì cứ đứng bên đường nhìn theo anh, chờ
anh đi trước mới vào.
Buổi sáng ở Thượng Hải, sương sớm đã tan, ánh mặt trời
rực rỡ chiếu rọi khắp mọi nơi, bầu trời xán lạn khiến con người ta lưu luyến
mãi không thôi.
Mạc Bắc thầm nghĩ, anh phải đi trước, nếu không cứ thế
này sẽ lại diễn ra đoạn chia tay không có hồi kết như trong các bộ phim lãng
mạn thì chẳng hay chút nào. Anh mở cửa sổ ra, vẫy tay chào tạm biệt Mạc Hướng
Vãn, rồi từ từ lái xe đi.
T¬T
Mạc Hướng Vãn bước vào công ty, quẹt thẻ, vẫn còn chưa
đến thời gian vào làm. Cô ngồi trong phòng làm việc của mình, nhìn ngắm một
hồi. Bốn năm trước, lần đầu tiên đứng ở nơi này, cô vô cùng hân hoan và thận
trọng, coi nơi đây như một điểm khởi đầu hoàn toàn mới.
Trâu Nam đã nộp đơn xin từ chức, hiện đang làm công
tác chuyển giao công việc. Cô trợ lý do Sử Tinh phái đến sẽ tạm thời theo sát
công việc của Trâu Nam.
Nhắc đến chuyện này, Trương Bân tỏ ra vô cùng bất mãn,
thái độ rất khó chịu: “Gần đến cuối năm rồi, tình hình bây giờ vô cùng khó
khăn, ai lại làm những việc nông nổi như vậy? Lúc này đúng chỉ là chuốc thêm
khó khăn, phiền phức cho người khác.”
Mạc Hướng Vãn bình tĩnh, lạnh lùng nói: “Mỗi người có
một chí hướng khác nhau, những gì cần nói, cần làm tôi đều đã nói, đã làm hết
rồi, những việc còn lại cứ theo quy định thôi. Công việc của cô ấy tôi có thể
gánh bớt một phần.”
Tuy nhiên, cô không phải gánh vác phần nào hết. Cô trợ
lý hành chính mà Sử Tinh điều tới cũng là một cô bé thông minh, mẫn cán, cả
ngày đều ở bên cạnh Trâu Nam để Trâu Nam bồi dưỡng.
Trâu Nam nói rõ ràng, rành mạch chi tiết từng điều
một, về đặc điểm, tính cách của các nghệ sỹ và người quản lý. Ai dám nói cô ấy
không phải là một người nhân viên tốt tận tụy, mẫn cán nào?
Mạc Hướng Vãn hỏi: “Lúc nào thì em sang bên kia thử
việc?”
“Đầu năm mới bắt đầu, bọn họ sắp khởi quay bộ phim
chống ma túy, công việc tuyên truyền trước khi quay sẽ do em phụ trách.”
Mạc Hướng Vãn đưa lời động viên: “Hãy cố gắng lên
nhé!”
Trâu Nam vô cùng cảm kích nhìn cô: “Lão đại, đạo diễn
Thái hết lời khen ngợi chị đấy.”
“Ừm, chị sẽ rời hẳn khỏi cái ngành này.”
“Vậy thì đáng tiếc lắm. Chị có mối quan hệ rộng trong
giới như vậy cơ mà.”
“Chị tin rằng tất cả mọi chuyền đều có liên quan tới
nhau, ngay cả các mối quan hệ cũng vậy, em nói có đúng không?”
Trâu Nam gật đầu tán thành rồi gật đầu chia sẻ thông
tin cùng Mạc Hướng Vãn: “Bây giờ Sử Tinh và Hứa Hoài Mẫn đang quản rất nhiều
việc. Bên Bộ phận Tài vụ giữ theo đúng nguyên tắc “im lặng là vàng”, về cơ bản
Tống Khiêm không còn quản lý chút gì đến các nghệ sỹ nữa, Bộ phận Nhân sự đang
tuyển chuyên viên kế hoạch với Giám đốc dự án.”
Nghe xong, Mạc Hướng Vãn gật gật đầu.
Vào giờ dùng cơm trưa, Sử Tinh đến mời cô cùng đi ăn ở
tiệm cơm văn phòng.
Hai người họ đã làm việc nhiều năm nay nhưng rất ít
khi giao lưu, gặp gỡ, thậm chí cô còn gặp Hứa Hoài Mẫn nhiều hơn là Sử Tinh,
nhưng từ sau tang lễ của Lâm Tương, ấn tượng về Sử Tinh trong cô đã hoàn toàn
thay đổi.
Hai người cũng chỉ có đôi chút đề tài để nói chuyện
chung.
Sử Tinh hỏi cô: “Mary, nếu như cô cần, tôi có thể điều
cô bé đó sang cho cô sử dụng, coi như thuộc biên chế của cô.”
Đây là một sự giúp đỡ tuyệt vời, Mạc Hướng Vãn tỏ ra
khá ngạc nhiên, nụ cười của Sử Tinh chan chứa đầy thành ý, cho nên cô cũng
không ngại nói thẳng: “Em cảm thấy thông báo tuyển người có kinh nghiệm sẽ tốt
hơn.”
“Hả?”
Chị đang gợi ý cô hãy tiếp tục nói, cho nên Mạc Hướng
Vãn cũng không phụ lòng chị: “Bởi vì như vậy mới có thể ứng phó được với việc
chuyển đổi cơ cấu của công ty.”
Sử Tinh cảm thấy hơi ngỡ ngàng, một lúc sau mới nói:
“Mary, thông thường cô không ở cùng Tống Khiêm và Trương Bân hay sao?”
Mạc Hướng Vãn mỉm cười: “Nam nữ có khác biệt, bọn em
chỉ cần phối hợp nhịp nhàng trong công việc là được rồi.”
“Từ trước đến nay, chúng ta cũng phối hợp rất nhịp
nhàng mà.”
“Dạ, chị đã giúp đỡ em rất nhiều. Bất cứ lúc nào bọn
em có công việc gì cần kíp hoặc cần chạy chương trình, chị luôn luôn kịp thời
trợ giúp, đỡ đần. Cám ơn chị, Tiểu Sử.”
Sử Tinh ăn hết một chiếc pudding vị xoài, chị có khuôn
mặt baby tròn trịa, cộng thêm răng khểnh duyên dáng, mỗi khi cười lại tạo cảm
giác ngọt ngào, dịu nhẹ. Chị giống hệt như tất cả những người phụ nữ tốt đẹp
khác, tận hưởng công việc của mình trong một không gian làm việc thích hợp. Ở
Kỳ Lệ, chị đã tận hưởng tình yêu, kết hôn, si