uốt nổi số đồ ăn trước
mặt mình nữa.
“Vị trí của Chúc tiểu thư trong nhà còn cao hơn Vu
Chính đôi chút. Ít ra, người bố vĩ đại của cô ấy còn chịu cung cấp tiền vốn và
các mối quan hệ cho cô ấy lập nghiệp. Bọn chị đã tiến bộ từng bước, tích lũy
từng chút một, mọi người tự kiếm được mới được coi là thành công, không phải
sao? Em cho rằng những gia đình quyền thế đó lúc nào cũng đòi phải môn đăng hộ
đối, nam thanh nữ tú à? Không đâu, đó chỉ là cảnh tượng mà người ngoài nhìn
thấy thôi, trên thực tế, điều bọn họ coi trọng là mối quan hệ đi lại giữa nam
nữ không còn trở ngại, kết hợp làm ăn không mệt mỏi mới là người thắng cuộc.”
Mạc Hướng Vãn càng ngày càng cảm thấy kinh ngạc: “Lẽ
nào Chúc tiểu thư biết hết tất cả mọi chuyện sao?”
“Trong trận cờ thương trường này, ai cũng phải biết rõ
vị trí của mình ở đâu. Chúc Hạ, cô ấy là một người phụ nữ hào sảng, thế nhưng
cuối cùng vì Vu Chính mà đã đánh mất đi sự hào sảng của bản thân. Đã đánh bạc
thì phải chấp nhận thua, nếu không chấp nhận thì lại đánh cược tiếp, đánh cho
tới khi nào thắng mới chịu thôi. Cả thế gian này đều như vậy hết.”
Quản Huyền vẫn mỉm cười, thế nhưng nụ cười đó có đôi
phần chua chát. Mạc Hướng Vãn cúi đầu xuống, không muốn nhìn thấy khuôn mặt của
chị lúc này, nhưng vẫn thành thật nói: “Chị Quản, chị trông như vậy khó coi
lắm.”
Quản Huyền dần chuyển sang nụ cười đầy bất lực: “Tiểu
cô nương, tinh thần bảo vệ lấy thân mình của em thật là đáng yêu. Người mà
không nhìn thấy quá nhiều thứ mới là người hạnh phúc.”
Mạc Hướng Vãn miễn cưỡng ăn từng miếng chiếc bánh
Donut đặt trước mặt mình.
Khoảnh khắc đó mọi thứ bỗng trở nên yên tĩnh, hai
người họ bị ngăn cách bởi bóng cây Trúc Đào bên ngoài, mỗi người đuổi theo một
suy nghĩ khác nhau, lặng lẽ ăn nốt chiếc bánh Donut của riêng mình. Bóng cây in
trên mặt bàn chẳng thể nào xóa bỏ đi được.
Một lúc sau, Mạc Hướng Vãn hỏi Quản Huyền: “Chị Quản,
tại sao chị lại nói cho em nghe những điều này?”
Quản Huyền uống hết số cà phê còn lại trong cốc, chậm
rãi dùng khăn giấy lau miệng mới nói tiếp: “Chị đã suy nghĩ mấy ngày hôm nay,
tiểu cô nương, em thực lòng coi chị là bạn bè, vậy nên chị có nghĩa vụ phải
thành thật với em.”
Phải một lúc sau, Mạc Hướng Vãn mới có thể chấp nhận
nổi cái thông tin lạnh lùng, khốc liệt này từ chị, gộp chung tất cả mọi suy
đoán và nghi ngờ của mình lại thành một, cô vẫn chẳng thể nào tin được vào
chuyện này, vẫn chẳng biết phải làm thế nào.
Di động của Quản Huyền bỗng vang lên, chị đưa lên
nghe, sắc mặt càng ngày càng nghiêm trọng, sau khi gập máy lên, chị chỉ nói với
Mạc Hướng Vãn một câu: “Em về trước đi.”
Mạc Hướng Vãn hoàn toàn không hiểu, sắc mặt của Quản
Huyền vừa lo lắng vừa hoảng loạn, hình như đã xảy ra chuyện gì đó vô cùng đột
ngột và nghiêm trọng.
Thế nhưng không còn kịp nữa, lúc này nhân viên phục vụ
đã dẫn hai người cảnh sát vào, Mạc Hướng Vãn cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Một
người cảnh sát liền hỏi Quản Huyền: “Chị có phải là bà chủ của quán bar More
beautiful không?”
Quản Huyền đứng bật dậy, kinh hoàng, hãi hùng, nhưng
vẫn gật đầu khẳng định.
Người cảnh sát liền nói: “Chúng tôi phát hiện hoạt
động mại dâm phi pháp trong quán bar của chị, mời chị về đồn hợp tác điều tra
cùng chúng tôi.”
Khuôn mặt Quản Huyền nhanh chóng chuyển sang trắng
bệch, chị dường như đang muốn phân giải điều gì đó, nhưng hoàn toàn chẳng có
lợi ích gì với hai người cảnh sát mặt lạnh lùng không chút biểu cảm trước mặt.
Mạc Hướng Vãn đúng dậy, giọng nói không dấu được vẻ kinh ngạc, nhẹ nhàng hỏi:
“Đồng chí cảnh sát, liệu các anh có nhầm không?”
Một người cảnh sát khác nhìn cô, đột nhiên rút một tờ
giấy từ trong túi ra, cau chặt đôi mày hỏi: “Cô có phải là Mạc Hướng Vãn, Giám
đốc Bộ phận Quản lý nghệ sỹ của Tập đoàn Kỳ Lệ?”
Mạc Hướng Vãn không hiểu tại sao người cảnh sát đứng
trước mặt lại biết được đầy đủ tên và chức vụ của mình, chưa kịp thắc mắc thì
người đó đã nói: “Diệp Hâm, nghệ sỹ của công ty cô đã hoạt động mại dâm và bị
bắt quả tang ngay tại hiện trường. Cô ấy khai rằng chính cô là người liên hệ
bán dâm trực tiếp, vậy nên, cũng xin mời cô về đồn phối hợp điều tra cùng chúng
tôi.”
Mạc Hướng Vãn suýt chút nữa ngất lịm, cô cố gắng, cũng
chẳng hỏi tại sao nữa, chỉ lạnh lùng hỏi thêm: “Liệu tôi có thể liên hệ với
công ty trước được không? Sự việc này vô cùng nguy hiểm và nghiêm trọng.”
“Tất cả
mọi việc đều phải về đồn rồi mới tính tiếp được.”
Mạc Hướng Vãn quay sang nhìn Quảng Huyền, chị cũng
quay sang nhìn cô. Khuôn mặt của Quản Huyền tràn ngập sự kinh hãi, mơ màng, sự
việc đột ngột thế này khiến cho tâm trí của chị hoàn toàn hỗn loạn. Còn về phần
mình, Mạc Hướng Vãn chỉ tỏ ra ngạc nhiên, nếu như đây là một sự việc đột ngột,
tại sao cảnh sát lại biết được thân phận của cô tường tận đến thế?
Cô rất muốn tìm Mạc Bắc, thế nhưng ánh mắt sắc bén của
người cảnh sát đã thúc ép hai người phải ngay lập tức đi theo bọn họ.
Mạc Hướng Vãn và Quản Huyền theo hai vị cảnh sát nọ về
đồn. Ở phòng tạm giam, cô gặp Diệp Hâm.
Diệp Hâm m