hi xuống cùng nhau đến
trường. Cậu bé nhanh chóng quay sang nói với Mạc Hướng Vãn: “Mẹ ơi, con đi học đây,
trên đường đi con
sẽ cẩn thận, mẹ cứ yên tâm.”
Kể từ khi Mạc
Phi bắt đầu vào tiểu học, ngày
nào Mạc Hướng Vãn cũng dành
chút thời gian buổi sáng đưa con đếntrường.
Thế nhưng từ học kỳ trước, mấy cô bạn gái
cùng lớp với Mạc Phi bắt đầu phát động
phong trào “mọi người cùng nhau đến trường”. Sáng
ra, cả đám học sinh nữ
không bắt cha mẹ đưa tới trường, hẹn tập trung một điểm
rồi cùng nhau đi. Cô bé phát động phong
trào này còn cười nhạo
Mạc Phi một thời gian vì cứ mãi để mẹ phải đưa đến
trường, điều này
khiến cho Mạc Phi cảm thấy vô cùng
mất mặt.
Mấy hôm trước ngày khai giảng, Mạc Phi
nghiêm túc thôngbáo với Mạc
Hướng Vãn rằng: “Mẹ ơi,
con là con
trai, hơn nữa cũng đã lên
lớp hai, con có thể tự mình
đến trường được rồi.”
Tuy rằng, Mạc
Hướng Vãn không an tâm
nhưng lại chẳng thể làm tổn thương lòng tự tôn của
con trai nên đành phải đồng ý. Nhưng cô vẫn yêu cầu
cậu bé: “Con
phải đến trường cùng với các bạn trong lớp, mọi người có thể nói
chuyện cho vui, hơn nữa cũng có
thể giúp đỡ lẫn nhau.”
Mạc Phi tìm mấy cậu bạn thân như Vu Lôi, rồi lập
ra nội quy về thời gian và lộ
trình đến trường cho cả nhóm.
Mạc Hướng Vãn cũng đã nói
chuyện với bố mẹ của Vu Lôi, cuối cùng đành
phải để cho Mạc Phi tự mình tới
trường.
Dù vậy, nhìn thấy Mạc Phi tự đi đến trường, trong lòng cô vẫn
cảm thấy vô cùng lo lắng. Con trai
càng ngày càng trưởngthành thế nào cũng
có một ngày rời xa cô. Mạc Hướng Vãnđứng trên
ban công, nhìn thấy Mạc Phi cùng Vu Lôi và mấy người bạn học vui đùa hớn
hở, vừa đi vừa
nói chuyện, lại còn nhắc nhở lẫn nhau là phải đi
thẳng rồi rẽ trái, cô bất giác nở nụ
cười vui vẻ.
T¬T
Mạc Phi đang đi bỗng
nhìn thấy một chiếc xe rất đẹp
từ phía xa đang dần tiến lại, còn
chưa kịp nói với mấy người bạn học rằng
chiếc xe thật tuyệt thì đã thấy
chú bốn mắt ngồi ởphía
trong rồi.
Từ Tư từ phía xa đã nhìn
thấy có mấy “chú ếch xanh nhỏ”đang tiến gần lại xe mình.
Mạc Bắc bảo anh dừng xe lại. Từ Tư
mở cửa sổ xuống, liền
nghe thấy một trong mấy đứa trẻ gọi Mạc Bắc là “chú bốn
mắt”.
Mạc Bắc mỉm cười hỏi cậu bé:
“Tại sao hôm nay lại dậysớm
thế này? Cháu đã ăn sáng
chưa?”
Mạc Phi vỗ vỗ vào
chiếc bụng của mình nói:
“Cháu ăn nolắm
rồi ạ.”
Mạc Bắc để số bánh
bao nhân thịt và cháo sang một bên rồi hỏi
tiếp: “Mẹ cháu không đưa cháu đến trường sao?”
Mạc Phi vỗ ngực vẻ đắc ý:
“Bọn cháu tự mình đi đến lớp ạ.”
T¬T
Lần này thì chiếc xe tuyệt đẹp của
Từ Tư đã thật sự bị “chà đạp
giày xéo”. Mạc Bắc cho tất cả đám “ếch xanh nhỏ” kia
lên xe, suốt cả
đoạn đường chúng cứ hỏi mãi không thôi,
vậy mà Mạc Phi vẫn nhẫn nại trả lời từng câu một.
Khi đến trường, Từ Tư đỗ xe trước cổng, các anh bạn
nhỏ vui vẻ, hân hoan xuống xe, cậu bé
nói chuyện cùng Mạc Bắc còn cúi người đầy cung kính, nói với anh rằng: “Cháu
thay mặt các bạn cùng lớp, cám ơn chú Mạc.”
Mạc Bắc vô cùng cao hứng hỏi cậu bé: “Tại sao
cháu không gọi chú là “chú bốn
mắt” nữa?”
Anh bạn nhỏ lộ vẻ mặt
tinh quái, ranh ma đáp: “Bởi vì, sáng nay chú
chỉ có mỗi hai mắt thôi.”
Mạc Bắc không hề tức giận,
lại còn cười tít mắt xoa đầu anh bạn nhỏ
dặn dò: “Cháu phải nhớ cho kỹ, sau này lúc
nào cũng phải gọi là chú
Mạc, nghe không.”
Lúc quay trở lai xe, Từ Tư
vừa nắm vô lăng vừa kêu
cathan vãn: “Hôm nay,
cậu dám bắt mình làm lái xe chở
họcsinh tới trường hả?”
Vu Trực cũng không
nhịn được: “Cậu nhớ khi còn
nhỏ,mình vừa gọi cậu một tiếng “tiểu
bốn mắt” cậu đã
nện cho mình một trận tơi bời
không?”
Mạc Bắc nhét luôn
bọc bánh bao vào
tay Vu Trực, bị nóng bất ngờ, Vu Trực
kêu oai oái.
Từ Tư nhanh
chóng nhận định rõ tình hình, thẳng thắn đưa ra câu hỏi cho mối nghi ngờ lớn
nhất của mình: “Không phải cậu đang định
trở thành cha dượng
của con nhà người
ta đấychứ?” Vu Trực tiện tay đưa cho anh một
chiếc bánh bao nhân thịt.
Mạc Bắc thản nhiên chậm rãi trả lời một
câu, suýt chút nữakhiến
cho cả hai cậu
bạn chết vì nghẹn bánh bao.
“Có lẽ cậu bé đó là
con đẻ của mình đấy.”
Mạc Bắc không hề cho hai
anh bạn bất cứ cơ hội nào tiếp tục tìm
hiểu vấn đề riêng tư của mình, vừa nói xong, anh đãlên
tiếng hỏi: “Thế vừa sớm ngày ra, hai cậu
đến đây tìm mình, chắc không phải để ăn ké bánh
bao nhân thịt đấy chứ?”
Từ Tư và Vu Trực đưa mắt
nhìn nhau.
Vu Trực mở miệng trước: “Mạc Bắc, cậu đừng
theo vụ ánở nơi này
nữa, chẳng có lợi ích gì đâu.”
Từ Tư gật đầu
đồng ý: “Bánh xe lịch sử luôn phải thẳngtiến, cậu tội
gì phải làm con bọ ngựa đứng cản đường
bánh xe khổng lồ đó chứ?
Muốn tự gây rắc rối cho bản thân sao?”
Mạc Bắc nhếch
mép sang một bên: “Nếu như mình cứ nhất
nhất muốn làm con bọ
ngựa cản đường thì sao?”
Từ Tư liền nghiêm túc nói: “Bọ
ngựa bắt ve, chim sẻ đứng sau.”
“Chim sẻ đã tới tìm
hai cậu rồi sao?”
Vu Trực phân bua: “Không
phải, bọn mình chỉ nghe nói thôi. Nhà tư bản
nước ngoài muốn mang tiền tới tặng, ai chặn con đường tài lộ
của họ thì kẻ ấy sẽ lãnh đủ.”
Mạc Bắc khoanh tay