i đi chọc giận cô? Có lẽ vì lúc bảy giờ tối sau
khi trở về nhà, ở dưới tầng nhìn lên anh thấy Mạc Phi đang phơi tất trên ban
công. Người thằng bé chưa đủ cao nên phải đứng trên một chiếc ghế, trông vô
cùng nguy hiểm, nhìn thấy anh, thằng bé lại còn vẫy tay chào hỏi. Ngay giây
phút đó, anh cảm thấy vô cùng hoảng hốt, chỉ sợ chẳng may đứa trẻ này sẽ sơ ý
gặp phải chuyện gì bất trắc.
Khi dắt cậu bé ra ngoài ăn tối, Mạc Bắc hỏi: “Mẹ cháu
đâu?”
Mạc Phi liền nói: “Mẹ cháu phải làm thêm giờ.”
Thế nhưng, lúc Mạc Hướng Vãn xông vào đây, trên người
cô nồng nặc mùi rượu, đâu phải làm thêm giờ gì chứ? Vậy nên, đột nhiên anh cảm
thấy tức giận vô cớ.
Mạc Hướng Vãn gần như không biết phải nói gì. Nghe anh
nói vậy, cô nắm chặt tay tới mức móng tay hằn vào lòng bàn tay. Cô hoàn toàn có
thể vì Mạc Phi mà bỏ hết mấy cuộc tụ tập, họp mặt kia, nhưng cô đã không làm
vậy. Cho nên, lúc này đây cô không đủ tự tin để đưa ra lời phản bác, càng chẳng
thể nào nói được trong khi Mạc Phi đang có mặt ở đây.
Đây là điều mà Mạc Hướng Vãn đã ý thức được từ trước,
nhưng lại chưa thể sửa đổi, vì vậy cô phải thường xuyên đưa ra các loại lý do
để nguỵ biện cho mình.
Mạc Bắc không hổ danh là luật sư, nói chuyện không giữ
chút nể tình nào cả, chỉ bằng một câu nói đã đánh trúng vào điểm yếu nhất của
cô.
Tâm trạng Mạc Hướng Vãn vô cùng tồi tệ, đột nhiên cô
thấy sống mũi cay xè, trên mí mắt long lanh đầy nước. Quá quen với việc kiềm
chế nước mắt nên cô đã cố gắng nhẫn nhịn, vậy mà giờ đây, trước mặt anh, cô lại
chẳng thể làm được.
Mạc Bắc không hề lạ với việc nhìn phụ nữ khóc.
Trước kia, Điền Tây đã từng khóc lóc như mưa trước mặt
anh, lúc đó anh đau đớn như cắt từng khúc ruột.
Tuy rằng, nước mắt của Mạc Hướng Vãn lúc này vẫn chưa
trào khỏi mi, nhưng đã khiến anh vô cùng xót xa. Anh cảm thấy hết sức căng
thẳng, chỉ sợ nước mắt cô có thể tuôn rơi bất cứ lúc nào.
Là do anh đã quản chuyện bao đồng quá mức, đến độ gây
tổn thương cho cô. Mạc Bắc tưởng rằng mình có thể khống chế, kìm nén được bản
thân, không ngờ lại nói mấy câu khiến cô đau lòng đến thế.
Mạc Hướng Vãn sụt sùi, giọng nói vẫn còn hơi nghẹn
ngào, nhưng cũng đã thay đổi ngữ khí: “Vậy cũng do tôi đã quá lơ là, cám ơn anh
đã chăm sóc Phi Phi. Người làm mẹ như tôi sau này sẽ chú ý hơn.” Cô lùi lại một
bước rồi nói thêm: “Tôi sẽ không làm phiền anh nữa đâu.”
Cô cúi xuống định bế Mạc Phi về nhà, Mạc Bắc theo bản
năng cũng lùi lại một bước. Mạc Hướng Vãn nhấc đầu của Mạc Phi, rồi từ từ bế
con lên.
Việc này khá mất sức, nhưng người mẹ trẻ trước mặt lại
rất khoẻ mạnh, ôm gọn đứa trẻ vào lòng. Mạc Bắc đành phải nhường đường, tận
tình phục vụ cho cô, mở cửa nhà mình rồi lại mở cửa nhà cô nữa.
Bác Thôi đứng ở ngoài trông thấy cảnh này, không biết
nguyên cớ chi tiết mọi chuyện bên trong, nhưng là một người hàng xóm nhiệt
tình, tốt bụng, bà quay sang nói với Mạc Bắc: “Hướng Vãn một thân một mình nuôi
con chẳng dễ dàng gì, chúng ta làm hàng xóm có thể giúp cô ấy được chút nào hay
chút đó.” Rồi bà lại quay sang bảo Mạc Hướng Vãn: “Tiểu Mạc ở phòng 403 tốt
bụng lắm.”
Mạc Hướng Vãn nghe thấy vậy quay sang nhìn anh. Mạc
Bắc đang đứng phía sau lưng cô, hai tay đút trong túi quần, khuôn mặt đầy hối
hận.
Anh nói với Mạc Hướng Vãn: “Thật ngại quá.”
Từ sau đêm đó, Mạc Hướng Vãn không hề cảm thấy bất an
hay kích động nữa, ngược lại tâm trạng còn bình tĩnh hơn rất nhiều.
Khi tỉnh dậy, Mạc Phi nói với cô: “Chính con đã quấn
chăn đòi sang nhà chú bốn mắt. Mẹ ơi, chú bốn mắt đối với con rất tốt, con muốn
ăn gì chú cũng mua cho.”
Trẻ con phán đoán mọi chuyện đều rất giản đơn, tốt xấu
đúng sai đều dựa vào trực giác, hành động của người lớn.
Thế nhưng cô thì khác, cô sẽ xét đoán kỹ càng xem động
cơ của người đó là gì.
Mạc Bắc hoà nhã, lương thiện, điều này cô tin chắc.
Trên thực tế kể từ khi hai người gặp lại nhau, đối với cô anh luôn giữ lễ độ,
tôn trọng và kiềm chế bản thân ở một mức độ nhất định. Cô không phải gỗ đá nên
hoàn toàn cảm nhận được điều đó. Thế nhưng càng như vậy thì cô càng cảm thấy lo
lắng, cô không thể hiểu nổi ý đồ của anh, điều này khiến cô khó lòng mà nghĩ ra
được kế sách đối phó.
Mạc Hướng Vãn đã mất ngủ khá nhiều đêm đều về chuyện
này. Ban ngày công việc bận rộn, ban đêm lại mất ngủ, nên cô thường xuyên tranh
thủ ngủ vài tiếng đồng hồ lúc buổi chiều. Sớm nay thức dậy, Mạc Hướng Vãn chợt
hoảng hốt nhận ra quầng thâm đen dưới mắt.
Đây là một loại áp lực tâm lý, thậm chí có thể gọi là
một kiểu giày vò. Cô không phải chưa từng nghĩ tới việc sẽ trực tiếp lật bài
ngửa cùng Mạc Bắc, thế nhưng làm vậy chẳng khác nào chưa đánh đã khai, mỗi lần
nghĩ thế là cô lại chần chừ, muốn duy trì tình trạng hiện tại, tiếp tục tự lừa
dối bản thân.
Trâu Nam nói, trạng thái tinh thần gần đây của cô khá
tệ. Mạc Hướng Vãn nghĩ mãi mà chẳng đưa ra được cách giải quyết vấn đề, cảm
thấy tình hình càng lúc càng không thể cứu vãn.
Lúc này, cô thật sự không mong phải gặp lại anh để
tránh những phiền não, rắc rối.
Nghĩ chẳng thông, vấn đề này ngoài c