t, chú không cầm tiền của mẹ cháu khiến cháu không
hoàn thành được việc mà mẹ giao cho.”
[1'> Tờ 100 tệ của
Trung Hoa.
Anh hỏi Mạc Phi:
“Thế mẹ có trách cháu không?”
Mạc Phi lắc lắc đầu,
trong lòng thầm nghĩ, mẹ thật sự chẳng trách
gì mình cả, có điều
không chịu lấy lại tiền mà thôi. Cậu bé luôn muốn
hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ mà mẹ
giao phó, cho nên việc này
hoàn toàn khiến cậu bé phải vắt óc suy nghĩ, khổ não mấy
ngày liền.
Thế là Mạc Bắc bèn nói: “Cháu cứ
nói với mẹ thế này nhé!Đây là những
món mà chú mời Mạc Phi dễ thương ăn
sáng, bảo mẹ không phải ngại, mẹ cháu
chẳng qua là nhờ phúc của cháu nên mới được ăn
thôi.” Những lời nói này
là anh cố tình nghĩ ra, tuy
rằng không gặp mặt nhau, nhưng anh vẫn
cứ nhất thời không kiềm chế được
bản thân đi làm những việc
khôngđược “quang minh
chính đại” cho lắm.
Sau khi nghe thấy
những lời này, Mạc Hướng Vãn vô cùng tức
tối, nhưng lại không muốn chạy sang đập cửa
phòng 403nữa. Thế nào
mà anh chẳng mỉm cười hỉ hả, cô không
thể nào vứt tiền thẳng vào khuôn mặt cứ
nhơn nhơn đáng ghét đó. Mạc Hướng Vãn
không muốn diễn quá đạt vai sư tử Hà
Đông trước mặt anh.
Tuy rằng, Mạc Bắc và Mạc Hướng
Vãn không gặp mặt nhau, nhưng mỗi
buổi sớm anh đều gặp Mạc Phi, hỏi xem cậu bé dùng bữa có
ngon hay không, có no hay không, mẹ có đilàm ngoài giờ nữa không, để tiện
sắp xếp một số việc trong vài ngày tới.
Mạc Bắc cảm thấy vô cùng vui vẻ, khoan
khoái trong lòng.
Buổi sáng hôm nay, sau khi
chạy bộ thể dục xong, mặc trên người bộ quần áo thể
thao, Mạc Bắc hân hoan đứng xếp hàng mua bánh
bao nhân thịt trước cửa tiệm bán hàng của đôi vợ chồng trẻ ở đầu khu
dân cư.
Đôi vợ chồng
trẻ này khoảng hơn hai mươi, từng làm việcở một cửa
hàng danh tiếng, học được chút kỹ
thuật làm mấy món điểm tâm từ một đầu bếp
có tiếng, nên chiếc bánh bao làm ra vỏ mỏng nhân
dày, vị đậm đà, thơm
ngon, vỏ bánh lại dai mềm ngon
tuyệt. Trời còn chưa sáng, họ đã mở cửa đón
khách, mỗi ngày có thể bán
đến mấy ngàn cái bánh.
Mạc Phi nói mẹ thích ăn những đồ nhạt, cửa hàng này
cònbán các loại cháo, nào là cháo
trứng thịt, cháo bát bảo, cháo theo phong
cách Hồng Kông, cháo đậu đỏ, đảm bảo
cho hai mẹ con nhà họ Mạc
những bữa sáng phong phú, đa dạng, thơm ngon mà dinh
dưỡng.
Vì anh tới đây mua bánh nhiều nên đôi vợ chồng này
bắtđầu quen mặt, dần dần
có thể tán gẫu vài câu với anh.
Cô vợ vui vẻ hỏi: “Anh
lại mua đồ ăn sáng cho con à?”
Mạc Bắc trả lời rất
thuận miệng: “Đúng thế, thằng bé thíchăn bánh bao anh chị làm
lắm.”
Cô vợ này
liền quay sang nói với anh chồng: “Mọi người
đều bảo đàn ông
Thượng Hải tốt quả không sai, anh nhìnxem, người
ta vừa mới sáng sớm đã thức
dậy đi mua đồ ăn cho vợ con rồi
đấy.”
Mạc Bắc chẳng muốn giải thích nhiều với những
ngườikhông quen biết, thế nhưng câu nói này lại
bị một người đột nhiên bước đến từ
phía sau nghe
thấy. Người đó lập tức hétlớn: “Mạc Bắc, cậu có vợ con
từ lúc nào mà nhanh thế hả?”
Thì ra là Vu Trực! Mạc Bắc
đành phải lôi ngay anh bạn chí cốt ra khỏi chỗ mua hàng. Vu Trực không hề đến đây một
mình, phía sau còn cả chiếc xe Land Rover hoành
tráng, khiến cho mọi người đều quay lại nhìn.
Từ Tư cũng đang nhoài người ra khỏi
cửa kính nhìn anh cười tươi rói.
Từ Tư nói: “Mình đã nhận
thấy ngay hành động của cậu là bất thường
mà, có phải đang
giấu gái trong nhà không?”
Mạc Bắc cầm
trên tay mấy chiếc bánh bao, muốn
đưa cho Mạc Phi nhân lúc còn nóng, vậy nên anh chẳng thèm để tâm
đến hai anh bạn
nối khố, nhanh chóng ngồi vào xe rồi giục: “Nào, cho mình đi nhờ một
đoạn đi.”
Từ Tư nhìn anh cười: “Có phải cậu đang
hẹn hò không? Còn không thèm đeo kính nữa
cơ đấy.”
“Đừng lắm lời, mình đeo kính áp tròng rồi, mau lái xe đi.”
Vu Trực lên xe. bực mình buông lời:
“Đường sá ở đây sao
thế, chỗ nào
cũng thấy toàn “ếch con xanh”?”
“Ếch con xanh” mà Vu Trực nói đến chính là những
họcsinh tiểu học mặc đồng phục màu
xanh lá cây, mấy đứa trẻđang hứng khởi
nhảy nhót trên đường đến trường.
Ngày hôm nay chính là buổi khai trường.
Mạc Hướng Vãn chán nản trước thế công kích bằng bữasáng của Mạc
Bắc. Người ta thường nói “vô công bất thụ lộc”, cô nghĩ chỉ còn
một cách phải dậy sớm, cho Mạc Phi ăn thật
no nê, như vậy mới có
thể chặn đứt đường của anh được. Vì vậy, sáng
nay cô dậy từ sớm, nấu mì cho
Mạc Phi, còn chần cả trứng, cho cả xúc
xích lên trên. Mạc Phi quả thực đãăn no nê, nhưng vẫn cứ nhớ đến chú
bốn mắt của mình.
Có lẽ, cậu bé biết
rằng mẹ không mấy yêu quý, thân thiện chú bốn mắt cho nên không dám nhắc một
cách trực tiếp mà chỉ lẩm bà lẩm
bẩm: “Hầy, vậy là con không được ăn bánh
bao nhân thịt rồi.”
Đây chính là những gì mà Mạc Hướng Vãn muốn. Nếu nhưđể
cho Mạc Bắc làm hỏng thói quen ăn uống của Mạc Phi thì người làm mẹ như cô quả là
đã thất bại trong việc phòng thủ.Cô còn làm
thêm hoa quả cho Mạc Phi ăn tráng miệng nữa.
Sau khi ăn
xong, bụng Mạc Phi căng tròn, hoàn toàn quên béng mấy chiếc bánh bao
nhân thịt. Người bạn thân Vu Lôiđang đứng
phía ngoài sân gọi Mạc P