ô còn có cả Mạc
Bắc.
Từ buổi tối hôm đó, Mạc Bắc bắt đầu tự thẩm xét kỹ
càng động cơ của bản thân.
Anh nghĩ anh đang muốn do thám thân thế của Mạc Phi.
Những năm qua có khả năng đứa con ruột thịt của anh đang lưu lạc bên ngoài, suy
nghĩ này khiến anh cảm thấy bất an. Nhưng ẩn sau nỗi bất an đó còn có cả đôi
chút hân hoan và vui sướng.
Mạc Phi là một đứa trẻ thông minh, hoạt bát, thằng bé
hoàn toàn cảm nhận được anh là đang đối xử tốt với hai mẹ con, nên nó rất thích
nói chuyện cùng anh. Mỗi khi nói chuyện với Mạc Phi, anh đều dùng ngữ khí đáng
yêu, điều này vô cùng thú vị đối với một người lớn như anh, anh thật sự rất mãn
nguyện với hành động đó của mình.
Ngày hôm ấy, khi đưa Mạc Phi ra ngoài ăn tối, thằng bé
đòi ăn ở KFC. Anh cho rằng những loại thức ăn nhanh của phương Tây không hề có
lợi cho sức khoẻ của trẻ con, nhưng Mạc Phi cứ níu lấy tay anh nũng nịu, anh
lại mềm lòng ngay.
Khi dùng bữa, Mạc Bắc liền kể với Mạc Phi chuyện anh
đã từng đi làm thêm ở KFC khi còn học đại học.
“Khoai tây với thịt gà đều được chiên bằng dầu đặc
chế, được nhập khẩu từ nước ngoài về, thế nhưng chỉ cần quá ba ngày thì số dầu
này sẽ bị biến chất. Rất nhiều doanh nghiệp đều không thay ngay, chính là số
dầu đen ngòm mà cháu nhìn thấy lúc nãy đấy.”
Mạc Phi nhanh chóng hiểu ra, cậu bé đặt miếng gà đang
ngậm trên miệng xuống rồi nói với anh rằng: “Chú bốn mắt, ăn những thứ đồ này
phải chăng là không tốt? Vậy sau này cháu không dám ăn nữa đâu.”
Một đứa trẻ đang ở độ tuổi trưởng thành lại tiếp thu
những kinh nghiệm sống nhanh đến mức khiến anh cảm thấy ngạc nhiên. Đặc biệt là
Mạc Phi, thằng bé có sức phán đoán sắc bén, nhanh chóng hiểu được ngầm ý của
người lớn, mặc dù thằng bé vô cùng yêu thích thứ đồ ăn này.
Phải công nhận là Mạc Hướng Vãn đã dạy dỗ, giáo dục
Mạc Phi rất tốt.
Nhớ lại buổi sáng hôm đó, anh đã nghe rất kỹ Mạc Hướng
Vãn dặn dò Mạc Phi ở nhà làm những gì vào dịp nghỉ hè: “Mẹ đi làm, bây giờ con
đã là chủ nhà rồi, phải giữ nhà cho chắc, chú ý đến điện nước và khí gas. Nếu
như có xảy ra chuyện gì không phải chuyện của một mình nhà chúng ta đâu mà còn
ảnh hưởng đến cả hàng xóm xung quanh và chủ nhà nữa. Chúng ta không nên gây
phiền phức cho mọi người. Bác Thôi làm thức ăn rất là ngon, con không được kén
chọn, như vậy là sẽ phụ lòng tốt của bác đấy. Sau khi ăn xong phải khoanh tay
cảm ơn vì bác Thôi đã nấu cơm cho con ăn. Con nhớ lời mẹ dặn chưa?”
Bởi vì anh đã tận tai nghe thấy những lời Mạc Hướng
Vãn dạy con trai như vậy, nhưng đến tối hôm đó không kiềm chế được mà mỉa mai
cô. Anh tự cảm thấy bản thân hành động vô cùng nông nổi. Cô chăm sóc giáo dục
con cái tỉ mỉ, cặn kẽ như vậy, lại còn luôn chân thành biết ơn trước lòng tốt
của người khác, vậy mà anh lại còn nỡ châm chọc, làm tổn thương cô.
Bác Thôi ở phòng 401 mỗi lần nhắc đến cô đều tỏ vẻ cảm
thông: “Cô ấy với chồng cũ đã ly hôn mấy năm rồi, một thân một mình có thể dạy
dỗ, nuôi nấng đứa con ngoan ngoãn như vậy lại chẳng hề sao nhãng công việc,
đúng thật không dễ dàng chút nào.”
Mạc Bắc nghe thế, anh đoán đây chắc cũng chỉ là cái cớ
do cô bịa ra mà thôi, để cho Mạc Phi có được một thân phận hợp pháp.
Anh vẫn chẳng thể đủ dũng khí để trực tiếp hỏi cô về
vấn đề nhạy cảm là thân thế của Mạc Phi được. Để từ một Thảo Thảo của chín năm
trước biến thành Mạc Hướng Vãn của ngày hôm nay, cô đã phải trả giá, đánh đổi
bao nhiêu mồ hôi, xương máu? Mạc Bắc thầm suy đoán, rồi dần thấu hiểu, sau khi
hiểu ra, anh không dám làm những chuyện manh động, bứt dây động rừng như thế
nữa.
Động cơ của anh đã quá rõ ràng, nhưng lại hoàn toàn bị
đảo lộn trước phản ứng của cô. Trong ba mươi năm của cuộc đời mình, đây là lần
đầu tiên Mạc Bắc muốn mà không dám làm một chuyện.
Đúng vậy, đích thực là anh không dám.
Kết luận đó khiến bản thân Mạc Bắc cảm thấy kinh ngạc
với chính mình, không ngờ anh lại sợ mạo phạm đến cô, có lẽ bởi anh thật sự đã
nợ cô quá nhiều.
Người đàn ông và người phụ nữ ở
sát cạnh nhà nhau này vẫn tiếp tục giữ
thái độ bình thản như không có chuyện
gì xảy ra. Họ đã không gặp mặt nhau một khoảng thời gian khá dài.
Chỉ có điều,
Mạc Bắc vẫn mua đồ ăn sáng không sót một
ngày nào.
Trước đó, Mạc Hướng Vãn chẳng qua giận quá mà
buột miệng nói vậy, không
ngờ chỉ một câu nói này, ngày nào
anh cũng mua đồ ăn sáng đến cho
cô. Đầu tiên, Mạc Hướng Vãn cảm thấy kinh ngạc,
tiếp đó dần
phiền não, sau cùng đã chuẩn bị sẵn tiền rồi tìm cơ hội trả cho
anh.
Thói quen ngủ nghỉ, giờ giấc thức dậy của
Mạc Phi không biết bắt đầu thay đổi từ lúc
nào. Bây giờ ngày nào cậu bé cũng dậy sớm hơn cô,
cầm đồ ăn sáng Mạc Bắc đưa vào, rồi vào phòng kéo cô dậy.
Mạc Bắc
thông minh ở chỗ không hề vào nhà làm phiền đến cô, cũng chẳng chạm mặt cô, Mạc
Phi đưa tiền anh cũng quyết không nhận. Anh đoán chắc rằng bây giờ nếu như
không có chuyện gì cấp thiết, cô tuyệt đối sẽ không chịu gặp mặt anh.
Chỉ khổ
thân Mạc Phi, ngày nào cũng cầm mấy tờ bạc màu đỏ[1'>, nói
với Mạc Bắc bằng giọng đáng thương: “Chú
bốn mắt, chú thật đáng ghé
