h đạc, lễ độ và lịch lãm
vô cùng. Anh đang gắp thức ăn cho cô gái ngồi đối diện, cô gái đó trông thật
đáng yêu, hai người vừa cười vừa nói rất vui vẻ. Cô nghe thấy tiếng anh hỏi:
“Thường ngày, Dương tiểu thư có sở thích gì?”, suýt chút nữa cô bật cười thành
tiếng.
Lẽ nào anh đang đi xem mặt? Anh mà cũng cần phải đi
xem mặt sao?
Câu trả lời của cô gái nọ có phần giả dối, anh cũng
không phản ứng gì, thái độ vẫn lịch lãm như trước.
Lúc này, nhân viên phục vụ đã bê lên món thịt bò bít
tết, làn khói cay nóng xộc vào khóe mắt Mạc Hướng Vãn.
Cô quyết định sau này sẽ không bao giờ chọn Tiểu Nam
Quốc làm nơi hẹn gặp để bàn chuyện làm ăn nữa.
T¬T
Mạc Hướng Vãn hiếm khi tan làm đúng giờ. Buổi chiều
hôm đó lại không như thường lệ, cô được về sớm, đến trường đón Mạc Phi, lo liệu
việc ăn uống tắm giặt cho thằng bé. Mạc Phi không ngừng nói đến những chuyện
thú vị ở trường học.
“Bạn Vu Lôi và Thôi Hạo Hạo được chọn đi hát bè, con
trai mà cũng đi hát bè đúng thật là kỳ lạ.”
“Cô giáo nói chương trình đó sẽ lên sóng vào tháng
Mười một, đây là hoạt động giao lưu văn hóa với các nước Châu Âu thì phải. Vu
Lôi bốc phét ngút trời, bảo là bạn ấy sẽ trở thành Liêu Xương Vĩnh[4'>.”
[4'>
Ca sỹ người Trung Hoa nổi tiếng trên thế giới.
“Mẹ ơi, mẹ có biết ca sỹ Liêu Xương Vĩnh không? Chú ấy
đã tham gia hát bài “Bắc Kinh chào mừng bạn”[5'>, Vu
Lôi nói, trước kia chú Liêu Xương Vĩnh ở bên cạnh nhà cậu ấy.”
[5'>
Bài hát chủ đạo của thế vận hội tổ chức tại Bắc Kinh năm 2008.
Thấy cậu bé cứ thao thao bất tuyệt, Mạc Hướng Vãn liền
lên tiếng chặn lại: “Con trai mà nhiều lời như vậy, cẩn thận không lại trở
thành “bà tám” đấy.”
Mạc Phi lém lỉnh mỉm cười như một chú cáo tinh ranh.
Cậu bé liền chỉnh lại lời của mẹ: “Mẹ ơi, mẹ nên nói là con trai mà nhiều lời
như vậy, coi chừng sau này không lấy được vợ đâu.”
Lần này thì Mạc Hướng Vãn chẳng biết nói gì nữa.
T¬T
Lúc đến More
Beautiful, Mạc Hướng Vãn tâm sự với Quản Huyền: “Con em bây giờ
tinh ranh quá, suy nghĩ cũng già trước tuổi nhiều.”
Quản Huyền đang trang điểm cho nhân viên quán bar dưới
quyền mới tới làm. Cô gái dùng màu bạc làm tông màu mắt, tông môi, trên đầu còn
đội một mái tóc cùng màu, nhìn từ xa chẳng khác nào một ma nữ tóc trắng. Quản
Huyền liền giải thích: “Nếu em tìm cho nó một người bố, tự nhiên nó sẽ trở lại
đúng độ tuổi của mình ngay. Nếu muốn tính cách mấy cậu bé bình thường trở lại
thì tốt nhất không nên để nó dính với mẹ suốt ngày.”
Mạc Hướng Vãn trợn mắt lườm chị một cái.
“Thế thì coi như em vẫn dạy dỗ nó khá tốt.”
Cô “ma nữ tóc trắng” lần đầu tiên đi hát ở quán bar
nên chân tay hơi run run, luống cuống. Quản Huyền thấy vậy mắng át đi: “Run cái
gì? Ngồi cũng chẳng nên thân, chẳng qua lên hát có vài bài, cứ làm như sắp phải
nhảy xuống biển vậy.”
Mạc Hướng Vãn mỉm cười trêu chọc: “Từ trước đến nay,
chỗ chị đâu làm mấy vụ phi pháp đâu?”
Quản Huyền lập tức bĩu môi: “Ở trong địa bàn của chị
đương nhiên là không cho phép rồi, nhưng ra khỏi quán bar, ai mà ngăn chặn được
họ chứ?”
T¬T
Quản Huyền có khuôn mặt tròn như đĩa bạc, mắt to mày
rậm, trên khuôn mặt có đôi nét tương đồng với Mạc Hướng Vãn. Có lẽ chính vì
điều này nên hai người họ mới hợp duyên, hợp cạ đến vậy.
Trước kia, lúc sinh Mạc Phi, Mạc Hướng Vãn lâm vào
tình cảnh sinh khó, chính Quản Huyền là người trả lời câu hỏi “muốn giữ mẹ hay
giữ em bé” mà bác sỹ đặt ra. Khi Mạc Hướng Vãn tỉnh lại sau cơn thập tử nhất
sinh, câu đầu tiên mà Quản Huyền hỏi chính là: “Con nha đầu ngốc nghếch này, có
phải bị tên đàn ông nào lừa gạt đúng không?”
Sau khi vượt cạn, tư duy của Mạc Hướng Vãn trì trệ đôi
lát mới mệt mỏi phản ứng lại được: “Cũng không hẳn như vậy.”
Vì vậy, Quản Huyền luôn cảm thấy hiếu kỳ, thỉnh thoảng
lại hỏi: “Rốt cuộc làm sao mà em lại có thai thế?”
Mạc Hướng Vãn thường trốn tránh, chỉ trả lời một cách
mơ hồ: “Tại sao chị lại “bà tám” giống hệt những người trong làng giải trí
vậy?”
“Chị là ân nhân cứu mạng của em, vậy mà em chẳng thành
thật chút nào.”
T¬T
Ngồi nhìn Quản Huyền trang điểm cho “ma nữ tóc trắng”,
Mạc Hướng Vãn trầm ngâm một lúc rồi nói: “Mấy ngày trước, em đã nhìn thấy bố
của Mạc Phi.”
Nghe xong câu nói này, bàn tay đang kẻ viền mi cho cô
bé mới đến của Quản Huyền run lên. Cô nhanh chóng lau vết nguệch đi, rồi quay
sang: “Chị đã đợi để nghe câu chuyện của em từ lâu lắm rồi.”
“Mọi chuyện đều rất đơn giản, đại khái là sau khi nghe
xong, chắc chắn chị sẽ bảo em là một đứa đại ngốc cho mà xem.”
“Chị đây sống đến tuổi này rồi, chưa gặp được mấy cô
ngốc thuần khiết như em đâu.”
Mạc Hướng Vãn không muốn nhớ lại chuyện xưa. Cô nghĩ
rằng, quá khứ là một đường viền càng ngày càng mờ nhạt, cuối cùng sẽ biến mất
không để lại dấu tích, hiện tại mới là thứ quan trọng nhất với cô.
Thế nhưng sau khi gặp lại người đó, giấc mơ hàng đêm
của cô lại càng chân thực hơn vài phần. Sự thật khiến cô sợ hãi, cô tự cười bản
thân tại sao lại chẳng thể làm nổi chuyện xấu dù cô vốn cho rằng đó là con
đường có thể cứu rỗi bản thân. Tuy