trong
lòng Thôi Thái Dạ liền thấy không thoải mái, đưa ray ra kéo cô lại gần. Hành
động này diễn ra đột ngột, Tiểu Ái không đề phòng được nên phút chốc lao vào
lòng Thôi Thái Dạ. Sau khi cô đã đứng vững, bàn tay đang đút trong túi quần của
Dung Kỳ cũng đưa ra, nhưng vẫn chưa có hành động nào, khuôn mặt đẹp của anh
bỗng chốc sa sầm, đầu lông mày theo đó cũng nhíu chặt lại.
Cô biết Dung Kỳ đang nhẫn nhịn, tuy anh từng nói, muốn cô
quang minh chính đại nói với Thôi Thái Dạ quan hệ yêu đương của hai người. Thế
nhưng, từ biểu hiện lúc nãy của cô, anh cũng đã nhìn ra cô tạm thời chưa có ý
định nói ra sự thật, vì thế lúc nãy anh mới để mặc Thôi Thái Dạ kéo cô đi.
Bàn tay đã chạm được vào chiếc eo nhỏ, mềm mại của Tiểu Ái,
Thôi Thái Dạ vui mừng, liên tục hỏi cô muốn đi đâu, giọng điệu như thể bây giờ
cô muốn bay lên cung trăng anh cũng sẽ làm bằng được cho cô.
Cảnh tượng này khiến cho Hàn Phong không khỏi kinh ngạc, anh
thật sự không hiểu điều gì đang xảy ra trước mắt mình.
"Bỏ tay ra!" Những ngón tay đặt ngang ngược trên
eo khiến Tiểu Ái không hài lòng chút nào. Cô ra sức cạy thoát khỏi tay anh,
nhưng Thôi Thái Dạ vẫn kiên quyết giữ lấy eo cô không chịu buông.
Những ngón tay thon dài cuối cùng cũng giữ lấy tay Thôi Thái
Dạ, rồi giằng kéo cô lại.
Thấy cô một lần nữa co người bên cạnh Dung Kỳ, Thôi Thái Dạ
mất bình tĩnh nhìn người bạn thân: "Mình nói với cậu... Tại sao đến bây
giờ cậu vẫn còn phản đối chuyện mình và cô ấy bên nhau? Bố mẹ mình cũng đã gặp
cô ấy rồi, mình thật sự nghiêm túc với cô ấy. Lần này không phải chơi đùa, cậu
đừng có can thiệp nữa được không?"
"Thái Dạ..." Hàn Phong như đã hiểu ra điều gì đó,
liền nói: "Cái này thì cậu sai rồi, anh ấy là bạn trai của Tiểu Ái, cậu
bảo anh ấy không được can thiệp, cái này..."
"Cậu uống quá nhiều rượu rồi đấy? Ăn nói vớ vẩn!"
Thôi Thái Dạ lườm Hàn Phong, rồi chỉ vào hai người trước mặt cười nói:
"Cậu hãy nhìn cho rõ, đừng có nhận nhầm người."
Hai người trước mặt đều không cười, trong phút chốc, Dung Kỳ
đưa tay ra ôm Tiểu Ái vào lòng, đôi môi hình thoi bắt đầu mấp máy: "Thái
Dạ, Tiểu Ái là người phụ nữ của mình."
Lúc anh nói câu này, nụ cười trên mặt Thôi Thái Dạ vẫn còn
chưa tắt, vừa nghe thấy những lời đó, anh càng cười nhiều hơn đến mức gập lưng
lại.
Thôi Thái Dạ nhìn họ, họ cũng lặng im nhìn lại anh. Dần dần,
trong không gian như có sự chuyển biến nhỏ bé, nụ cười của anh cũng tắt dần.
"Cậu không phải đang đùa đấy chứ?" Một câu hỏi
nghi vấn, nhưng lại mang giọng điệu khẳng định. Vào giây phút thấy được sự thật
từ đáy mắt hai người, anh gần như suy sụp.
Thôi Thái Dạ lắc đầu, lùi về sau hai bước: "Điên rồi!
Hai kẻ điên!" Anh cười lạnh, xoay người bước đi, nhưng chưa đi được bao
lầu thì bất ngờ xoay người lại, nổi giận đùng đùng đấm cho Dung Kỳ một cú khá
mạnh. Khuôn mặt điển trai của Dung Kỳ lúc này đã bị lửa giận làm cho méo mó.
"Đồ khốn kiếp! Cậu đang nói cái gì? Cái gì mà người phụ nữ của cậu? Đó là
lời cậu có thể nói sao? Tôi nói cho cậu biết, cô ấy mới là người phụ nữ của
tôi. Trước đây như vậy, hiện tại như vậy, sau này cũng như vậy. Cậu hãy cút xa
ra cho tôi."
"Thôi Thái Dạ!" Tiểu Ái dùng toàn lực kéo anh ta,
nhưng người đàn ông đang chìm trong cơn giận dữ khiến cô không thể kéo nổi. Cú
đấm đầu tiên Dung Kỳ không tránh, anh bị đánh rất mạnh, khoé miệng lập tức chảy
máu khiến Tiểu Ái vô cùng đau lòng. "Thôi Thái Dạ! Sao anh lại đánh Dung
Kỳ? Khuôn mặt là chỗ đáng giá nhất trên thân thể anh ấy, đánh hỏng rồi anh lấy
cái gì mà đền cho tôi!"
Dung Kỳ vốn có thể tránh được cú đấm của Thôi Thái Dạ, nhưng
vừa nghe những lời này, lập tức mất tập trung nên lại bị ăn một cú nữa. Anh
nhịn đau ném cho Tiểu Ái một cái lườm sắc lạnh cảnh cáo.
Thân thủ Thôi Thái Dạ rất tốt, lúc ở Mỹ thường xuyên luyện
taewondo. Khi quen Dung Kỳ hai người thường đấu với nhau suốt, lần nào anh cũng
thắng. Tuy nhiên bây giờ anh mới phát hiện ra, trước đây Dung Kỳ hoàn toàn chưa
dùng đúng thực lực.
Sau khi khuôn mặt hoàn mĩ, tinh tế của Dung Kỳ đã nhuộm
thành sắc lạnh hoàn toàn, Thôi Thái Dạ đã bị cậu ta hạ đo ván bởi đòn thứ tư.
Cuộc hỗn loạn cuối cùng cũng chấm dứt. Hàn Phong thấy tình
hình có gì đó không ổn, lâp tức dùng tay ra hiệu với Tiểu Ái biểu ý mình đi lấy
xe trước.
Con đường họ đang đứng tuy không đông, nhưng thỉnh thoảng
cũng có người qua lại, lúc này mọi người đều dừng chân tò mò đứng xem.
"Thôi Thái Dạ..." Tiểu Ái đến bên anh, muốn kéo
anh, nhưng lại bị anh lạnh lùng hất ra. Thái Dạ tự đứng lên, ánh mắt vô cùng
đáng sợ nhìm cô chằm chằm, nghiến răng nghiến lợi lên tiếng: "Những lời
cậu ta nói là thật sao?"
Đã đến lúc này, cũng chẳng cần phải giấu nữa, Tiểu Ái nhìn
anh, nói một tiếng đúng. Một chữ này, khiến anh không thể kiềm chế được liền
đưa tay tát cô một cái. Một tiếng bốp vang lên, anh đẩy cô ra, quay người đi về
một phía khác của con đường.
Tiểu Ái quay lại nhìn Dung Kỳ, anh lau vết máu trên khoé
môi, xoa xoa má cô: "Em bảo Hàn Phong đưa em quay về khách sạn trước, anh
đuổi theo cậu ấy." Tuy n