đổi lấy lại là cái nhìn kiểu này.
"Em đừng khóc! Anh
xin lỗi! Anh không biết!" Anh vươn tay kéo áo sơ-mi, lau nước mắt cho cô.
Thấy nước mắt cô không ngừng tuôn rơi, anh hơi luống cuống tay chân, càng không
ngừng giải thích: "Anh xin lỗi, anh tưởng bại trai em... Anh tưởng em...
Là anh không tốt!"
Nhìn anh căng thẳng như
thế, uất ức của Lăng Lăng cũng tiêu tan hơn phân nửa, ít nhất trong giờ phút
thân thể giao chồng lên nhau như vầy, cô không thể không thuận theo mà cùng anh
thảo luận vấn đề trinh tiết. Cô dằn lòng cố lờ đi cảm giác mất mát, nhoẻn miệng
cười với anh: "Không sao đâu!"
"Em biết
không..." Ánh mắt anh lấp lánh trong suốt, anh ngồi bên người cô, bế lấy
cô, ôm chặt cô vào lòng...
Anh kể lại một sự kiện:
Đó là lần thứ hai Dương
Lam Hàng nhìn thấy Lăng Lăng, cách lần gặp đầu tiên khoảng hai ngày. Anh đến
đại học T làm một số thủ tục, vừa vặn ở cửa hông đại học T bắt gặp Uông Đào nắm
tay Lăng Lăng, đi vào một nhà nghỉ sơ sài... Sơ sài đến mức một đêm cùng lắm là
mười tệ...
Dương Lam Hàng cứ thế
nhìn, nhìn Lăng Lăng cười nhẹ cùng Uông Đào đi vào, cũng nhìn cô mang vẻ cười
ngọt ngào cùng cậu ta đi ra.
Đó là hai tiếng đồng hồ
dài nhất trong đời anh, chờ đợi đến khánh kiệt toàn bộ kiêu hãnh của một đời.
Đó là hai tiếng đồng hồ anh mãi mãi không bao giờ muốn nhớ lại, đau đớn xé nát
tim gan nghiền vụn tất cả tình yêu trong lòng anh...
Anh suýt chút nữa đã chạy
vọt vào ngăn cản...
Anh nói, nếu anh có một
chút xíu tư cách thôi... anh sẽ không đứng nhìn như thế...
Nhưng anh không hề có tư
cách, chàng trai bên người Lăng Lăng là người yêu của cô, còn anh cái gì cũng
không phải!
Anh nói, hôm đó anh đã
đập nát kính xe.
Anh nói, hôm đó anh đã
rơi giọt lệ duy nhất trong kiếp này.
Vì người con gái anh toàn
tâm toàn lực yêu thương và bảo vệ, vì người con gái vĩnh viễn không bao giờ
ngoái đầu nhìn anh, vì sự si tình diệt sạch mọi hy vọng của anh, cũng vì cô đã
có thể tìm được hạnh phúc của chính mình...
"Em không có... Ngày
đó, Uông Đào dẫn em đi gặp mẹ anh ấy..." Lăng Lăng vội vàng giải thích.
Đôi mắt con người nhìn mà
không thấy rất nhiều thứ, khiến cho bạn lúc cười vui, căn bản sẽ không nhìn ra
lệ nơi đáy mắt kẻ khác. Khi cô cùng mẹ Uông Đào tâm sự chuyện gia đình, cô nào
có thể ngờ, người mình yêu nhất đang ở gần trong gang tấc, vì cô mà trái tim
tan vỡ!
Anh ngạc nhiên nhìn cô,
không thốt nên lời.
"Hàng, từ khi quen
anh, em cũng chỉ muốn cùng anh... ở một chỗ..." Thực ra, cô không cố ý
muốn giữ lại cái gì cho anh, chỉ là không muốn cùng những người đàn ông khác
ngoài anh có bất kỳ tiếp xúc cơ thể nào. Giống như một loại bản năng kháng cự
của phụ nữ.
"Cảm ơn em!"
Anh ôm lấy thân thể cô,
kéo cằm cô, từng nụ hôn thâm tình mà nhỏ vụn đáp xuống môi cô, phát ra tiếng nỉ
non trầm khàn: "Bất kể ở quốc gia nào, thời đại nào, lời em nói đều là
những lời ngợi khen lớn nhất đối với đàn ông!"
"Bởi vì, em yêu
anh!" Cô hôn trả anh, da thịt trần trụi dính chặt lấy nhau cùng một chỗ,
xúc giác khác nhau, nhiệt độ cơ thể khác nhau, ma sát làm phát ra những tia lửa
khác nhau.
Cô dang chân ngồi lên đùi
anh... Đã không còn đau đớn, có chăng là khoái cảm đặc thù từ đầu lưỡi dây dưa
trong nháy mắt truyền đến nơi họ kết hợp với nhau... rồi từ nơi đó lan tràn đến
toàn thân. Anh ôm cô càng chặt hơn, chặt đến nỗi cô không cách nào nhúc nhích,
để mặc anh rút ra thật chậm, rồi lại thăm dò tiến vào.
"Còn đau
không?" Thấy cô lắc đầu, anh mới bắt đầu chuyển động thong thả từng chút
một, thật cẩn thận quan sát biểu hiện của cô.
Du thuyền lắc lư càng lúc
càng nhanh, trên mặt biển nổi lên tầng tầng bọt nước. Thuyền đong đưa mạnh đến
nỗi khiến Lăng Lăng choáng váng từng cơn, trước mắt một mảnh mơ hồ, ngoại trừ
những hạt trân châu rung lắc kịch liệt nơi mắt cá chân, cô không còn nhìn thấy
gì nữa...
Rất nhiều ký ức bị lắc
ra, rơi xuống trước mắt cô.
Từ lần đầu tiên họ chat
chit, lần đầu tiên ái mộ nhau, hẹn nhau gặp mặt; gặp nhau lần đầu ngoài cổng ký
túc xá nữ, ngày bảo vệ tốt nghiệp là lần đầu tiên họ đối diện nhau trong thời
gian dài; lần đầu tiên họ ôm nhau, lần đầu nói chuyện thâu đêm; còn có, khi ở
thành phố B, cô lần đầu tiên phát hiện mình đã yêu anh...
Trong lúc nhớ lại, Lăng
Lăng rốt cuộc không còn cảm thấy đau đớn không chịu đựng nổi, ngược lại cảm thụ
được một cơn khoái cảm tuôn trào toàn thân, không rõ là cảm giác gì, giống như
trên thế giới chỉ còn lại hai người họ, mà anh chính là tất cả của cô! Thân thể
cô cũng không còn thuộc về chính mình, mà hoàn toàn thuộc về anh...
Chấm chấm chấm chấm chấm
chấm chấm chấm chấm chấm chấm chấm chấm (Tỉnh lược những chỗ có chứa TT! Các
bạn thân yêu tùy ý phát huy trí tưởng tượng, tùy ý YY!)
Cùng lúc dòng nóng bỏng
từ thân thể anh phun trào, anh nhanh chóng bắt được môi cô, để cho tiếng kêu
cuồng nhiệt biến mất trong miệng cô, để hạnh phúc chảy xuôi trong thân thể ôm
lấy nhau của hai người.
Này rượu ngọt ủ lâu năm,
hôm nay cuối cùng cũng tỏa hương say lòng người. Này tình yêu gặm nhấm con
người, hôm nay
