vành tai anh trong tích tắc, Dương Lam Hàng sửng
sốt giây lát, lập tức thuận tay ôm lấy eo cô, cứ giữ nguyên tư thế như vậy.
Cô giống như đứa trẻ đang
làm chuyện xấu, tim đập loạn xạ, hai gò má nóng bừng, người cũng bồng bềnh lâng
lâng. Nhịp tim chân thật thế này, mới đúng là hương vị tình yêu. Cô cố gắng
muốn nói gì đó hòng che giấu sự ngượng ngùng của bản thân, đầu óc nóng lên,
thốt ra một câu: "Anh đừng tưởng em không biết, người Mỹ đối với vấn đề
tình yêu thầy trò càng có quy tắc đạo đức nghiêm khắc."
Anh nở nụ cười: "Ở
MIT, thầy giáo một khi phát sinh quan hệ với sinh viên, lập tức sẽ bị nhà
trường khai trừ, vĩnh viễn không tuyển dụng."
"Nghiêm trọng thế
sao?!" Lăng Lăng đỏ mặt nhìn quanh quất một thoáng, thấy không có khách
khứa đi qua, ngón tay bèn vẽ vòng tròn trước ngực anh. Cô thích động tác này,
dưới đầu ngón tay, nhịp tim anh càng lúc càng nhanh. "Vậy anh có sợ chuyện
của chúng ta bại lộ, đại học T đuổi việc anh không?"
Dương Lam Hàng nhìn cô,
còn nhìn rất nghiêm túc, "Anh nói rồi, anh chỉ muốn làm một người đàn ông
bình thường, quan tâm chăm sóc người phụ nữ của mình thật tốt!"
"Thầy Dương à, anh
nên học bổ túc tiếng Trung cho kỹ, hoặc là đi tra từ điển, nghiêm chỉnh xem xem
hai chữ "bình thường" này định nghĩa như thế nào."
"Anh sẽ."
Thang máy vang lên tiếng
báo hiệu. Anh buông cô ra, sửa sang lại áo quần một chút, sau khi cửa thang máy
mở ra, đàng hoàng đi vào trong.
Trước khi bước vào, anh
bỏ lại một câu cuối cùng: "Anh đã có thể từ bỏ MIT thì còn để ý đến một
cái đại học T sao."
...
Không biết Dương Lam Hàng
rời đi đã bao lâu, Lăng Lăng vẫn đứng trước thang máy, cười ngây ngốc.
Có những lời này của anh,
là đủ rồi. Yêu, khóc, chờ đợi, cái gì cũng đều đáng giá!
Anh không phải một người
đàn ông bình thường, cô sẽ không bắt anh phải từ bỏ bất kỳ cơ hội nào nữa!
...
Quay trở lại phòng khách
sạn, người phục vụ vừa mang tới một ít hoa quả tươi, rửa sạch sẽ đặt trên bàn.
"Mẹ." Lăng Lăng
bưng đĩa dâu tây đặt trên tủ đầu giường, ngồi bên mép giường, thận trọng hỏi mẹ
đang trầm lặng: "Mẹ thấy anh ấy thế nào?" Lăng Lăng không còn lo lắng
gì cả, cô tin tưởng chắc chắn loại đàn ông như Dương Lam Hàng, có dùng tàu Thần
Châu 8 đóng gói vận chuyển ra ngoài không gian, anh đều có bản lĩnh khiến cho
người ngoài hành tinh phải bật ngón cái tán thưởng, dùng tiếng Trung nói một
câu: Tuyệt vời!
Mẹ nếu đích thân sinh ra
cô, tuyệt đối sẽ không phản đối cô quen với một người đàn ông tuyệt vời như
vậy.
Mẹ Bạch gạt tóc trên trán
con gái, lòng bàn tay hơi thô ráp chạm lên hai má còn hơi hồng hồng của cô.
"Lăng Lăng, con rất thích cậu ta à?"
"Dạ!" Lăng Lăng
kiên định gật đầu. "Mẹ, mẹ đừng lo lắng nữa, anh ấy là người đàn ông tốt
mà."
"Mẹ thấy được. Nhưng
mà..." Mẹ Bạch nói: "Mẹ nói thật lòng, con không xứng với cậu
ta."
---------------------
(*) Giáo thụ: giáo viên,
giáo sư.
"Người ta từ nước
ngoài về, thông minh tuấn tú, tuổi trẻ hứa hẹn, gia thế lại tốt, đặc biệt cậu
ta lại không khoa trương, tuổi còn trẻ đã biết khiêm tốn che giấu sự sắc sảo.
Cậu ấy và chúng ta, người trên trời, kẻ dưới đất!"
Lòng tự tin lung lay chực
đổ mà Lăng Lăng xây đắp trên lời cam kết tựa như lâu đài giữa không trung của
Dương Lam Hàng, nay mới nghe mẹ nói mấy câu, đã mang cô đá thẳng cẳng từ trên
cao rớt xuống. Ném mạnh đến nỗi cô ngoài đau đớn ra, không còn cảm giác được gì
nữa.
"Lăng Lăng, đàn ông
xuất sắc như thế, con không giữ được đâu."
Lăng Lăng như con rối gỗ
mất tri giác, mơ hồ gật đầu, vui sướng hay thương tâm đều hóa thành tê liệt.
Lúc này, mặt trời chói
chang qua trưa hé ra một nửa giữa những tầng mây, ánh nắng ấm áp vừa vặn chiếu
trên gương mặt lạnh lẽo của cô.
Cô ngẩng đầu, nhìn lên
bầu trời xanh thẳm bên ngoài, kỳ lạ thay, lúc này cô lại nhớ đến ông nội đã
mất. Dường như ông đang ngập tràn mừng vui mà nói với từng người: "Ta đã
sớm nói cháu gái ta lớn lên xinh đẹp, khuôn mặt có phúc, mọi người nhìn xem,
đàn ông tốt đến thế mà nó cũng gặp được... Cháu gái yêu quý à, con mau kết hôn
với nó đi, sinh một đứa nhỏ, ông nội đã chuẩn bị sẵn bao lì xì thiệt to cho con
từ lâu rồi đó... Đừng sợ, người sống không có trở ngại nào không thể vượt qua,
cũng không có hưởng thụ vinh hoa phú quý bất tận... Chỉ có kiên trì cùng nỗ lực
không ngừng mà thôi..."
Cô nở nụ cười, cười thật
tươi tắn rực rỡ với trời cao.
Hạnh phúc ư?
Từ khi còn rất nhỏ, mẹ đã
không ngừng nói cho cô biết hạnh phúc không phải một lần vất vả mà an nhàn mãi
mãi, không lo cơm áo sống qua ngày. Mỗi ngày vất vả một chút, mệt mỏi một chút
đều không sao cả, bên cạnh có một người đàn ông biết nóng biết lạnh, những ngày
bình yên chính là hạnh phúc.
Cô đã tin, hai mươi lăm
năm đi tìm một người đàn ông thủy chung trọn đời bảo vệ cô. Cho dù anh xấu xí,
nghèo nàn đến đâu cũng không thành vấn đề.
Thế nhưng, gặp Dương Lam
Hàng, cùng anh tay đan vào tay, ôm nhau thật chặt, cô mới nhận ra mình đã sai
lầm rồi.
Cuộc đời vốn muôn hình
vạn trạng.
Ốc sên trốn trong lớp vỏ
ngoài