, từ từ đứng dậy,
đi qua chỗ Mộ Lạc Lạc khẽ nói: “Đợi tôi ở đây, tôi giúp em làm thủ tục xuất
viện trước đã.”
Mộ Lạc Lạc chăm chú nhìn theo bóng dáng lạnh lùng của
anh, nước mắt lại nhòe nhoẹt. Cô thở dài, cố gắng hít thở… Cô có hơi ngốc
nghếch, nhưng ít ra tình cảm của cô dành cho anh chưa bao giờ là giả dối, vậy
mà chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, tại sao người con trai này lại vừa có thể lạ
lẫm, vừa xa cách đến như vậy.
Sau khi làm xong thủ tục xuất viện cho Mộ Lạc Lạc,
trên đường quay lại phòng bệnh, Địch Nam đã suy nghĩ rất nhiều, anh đã lấy cô
một cách vô trách nhiệm, nếu kết thúc như thế này… có lẽ rất bất công với Mộ
Lạc Lạc.
Vì vậy anh quyết định sẽ giải thích rõ chuyện này, nếu
cô vẫn nhất định không chịu hiểu và tha thứ, vậy thì không còn gì để nói.
Mộ Lạc Lạc vẫn đứng nguyên chỗ cũ, trong tay cầm chiếc
vali da, sắc mặt xanh xao, mắt đỏ hoe, sưng mọng.
Địch Nam cầm lấy vali hành lý từ tay cô, Mộ Lạc Lạc
vẫn không nói một lời, tay nắm chặt lại, dùng cách im lặng để từ chối.
Địch Nam thở dài, ra cầu thang máy trước, Mộ Lạc Lạc
lơ đãng theo sau, giữ khoảng cách hai mét.
Nhưng không gian trong thang máy chật hẹp, Mộ Lạc Lạc
chỉ còn cách quay lưng lại, không muốn nhìn anh, nhìn nhiều chỉ cảm thấy khó
chịu mà thôi.
Địch Nam liếc về phía cô, bất giác khẽ cười, anh luôn
cho rằng Mộ Lạc Lạc thuộc tuýp con gái vô ưu vô lo, tinh nghịch, khác xa với
các cô gái khác, nhưng rõ ràng anh đã lầm, khi cô tức giận cũng rất đáng sợ.
Đi đến bãi đỗ xe, Mộ Lạc Lạc miễn cưỡng ngồi lên xe
Địch Nam, thứ nhất là vì không có tiền, thứ hai là vì không biết đường.
Chiếc xe chậm chạp khởi động, Địch Nam nhìn sang hai
bên đường, đi chưa được một cây số, anh dừng xe trước một cửa hàng bán đồ uống.
“Có muốn ăn kem không?”
Mộ Lạc Lạc trừng mắt nhìn anh: “Đây là bữa tiệc chúc
mừng việc li hôn phải không?! Tôi – không – muốn – ăn! Rất – buồn – nôn!” Cô
tàn nhẫn nhấn từng câu, từng chữ.
Hôm nay coi như Địch Nam đã được thấy rõ tính cách
thực sự của Mộ Lạc Lạc, bình thường đáng yêu, nhưng thực ra lại rất nóng nảy.
Anh rút chìa khóa ra, một mình xuống xe, đi về phía
cửa hàng bán đồ uống…
“Tôi ít nhất phải ngồi một tiếng đồng hồ, đi hay không
tùy em.”
Mộ Lạc Lạc tức điên lên, hai tay khoanh trước ngực
không thèm trả lời, đợi cả nửa tiếng vẫn không thấy Địch Nam ra.
Mãi đến khi cô muốn ra ngoài mới phát hiện ra cửa xe
đã khóa, may mà là xe mui trần, vì vậy đành vụng về leo ra, không kìm được lẩm
bẩm trong miệng.
Địch Nam nhìn qua cửa sổ, đúng lúc cô đang tức tối đá
vào bánh xe, không nhịn được cười.
Mộ Lạc Lạc hùng hổ đi vào cửa hàng đồ uống, tâm trạng
đã khá hơn một chút, có điều hòa sẽ mát mẻ hơn, cứ ở ngoài cô sẽ bị cháy đen
mất.
Khoảng hai, ba giờ chiều, khách trong cửa hàng không
đông, vì vậy những đồ uống đặt trước mặt Địch Nam trông rất bắt mắt, đủ các
loại kem và đồ uống đầy màu sắc. Nhưng anh không hề đụng đến, chỉ cúi đầu đọc
tạp chí.
Mộ Lạc Lạc lau mồ hôi, mặt không chút biểu cảm gì,
ngồi xuống đối diện anh, không dửng dưng nổi trước một bàn đầy đồ ngon, cô gõ
gõ xuống mặt bàn một cách thiếu kiên nhẫn: “Thời gian của tôi rất quý giá, thầy
Địch!”
“Tôi gọi cho em đấy.” Địch Nam thong thả nói, nhưng
vẫn không ngẩng đầu lên.
Mộ Lạc Lạc nuốt nước bọt, lấy một chiếc thìa to, mỗi
loại thử một miếng.
“Trước khi li hôn, em còn có vấn đề gì muốn hỏi tôi
không?” Địch Nam làm như vô tình hỏi.
Có, có, có! Anh là kẻ lừa đảo tình cảm! Cứ đợi đấy,
tôi phải đặt đinh trong giày của anh, đặt bọ xít trong cặp anh! Tôi sẽ nuôi
chuột trong phòng ngủ của anh!
“Không có.” Mộ Lạc Lạc cắm cúi ăn.
“Ồ, xem ra em rất vội vã muốn li hôn, như thế cũng
tốt, coi như tôi có thể ăn nói trước mặt bố mẹ em. Vậy là tôi yên tâm rồi.” Anh
lật tờ tạp chí, dường như xem rất chăm chú.
Mộ Lạc Lạc sửng sốt, thầy Địch thực sự đang đổ lỗi cho
cô, thật là vô liêm sỉ.
“Anh… anh… anh, tôi khinh thường anh, căm ghét anh!”
Cô tức đến nỗi không biết dùng từ gì để nói.
“Ồ? Không phải là tôi đề nghị li hôn. Hoàn thành tâm
nguyện của em là không đúng sao?” Địch Nam giả vờ nghi hoặc ngước mắt lên.
“Anh… anh… anh! Tôi vô cùng khinh thường anh, căm ghét
anh!”
Địch Nam từ từ gấp cuốn tạp chí lại, hớp một ngụm cà
phê, mặt hướng ra ngoài, buồn bã nói một mình: “Làm người tốt thật khó…”
“Anh… anh… anh!” Mộ Lạc Lạc vuốt vuốt ngực cho xuôi
tức, chỉ kẻ trơ tráo Địch Nam: “Người anh muốn lấy là Phương Dung, đồ xấu xa! Lừa
đảo! Anh lừa dối tình cảm của tôi, tôi khinh thường anh, căm hận anh!”
Địch Nam mím môi cố nhịn cười: “Em thực sự đã nghe
trộm cuộc trò chuyện của người khác? Hành vi này mới đáng khinh thường đấy.”
Mộ Lạc Lạc chăm chú quan sát biểu hiện của Địch Nam,
anh ngay lập tức phát huy tối đa sự uy nghiêm của một thầy giáo, còn cô thấy
tội lỗi cụp mắt xuống: “Em nghe lén là em không đúng, xin lỗi, nhưng…”
“Điều làm tôi thấy nực cười là chỉ dựa vào những lời
chắp vá mà em nghe lén được, em đã vội khẳng định là tôi muốn lấy Phương Dung,
điều này có gì khác so với lên lớp không chăm chú nghe giảng kh
