quán, Tôn Dĩnh cứ cảm kích cô mãi.
Nhìn hai kẻ yêu nhau đi xa, Trác Yến lặng lẽ thở dài.
Trước này tốt nghiệp, mọi người đã sắp chia tay, lúc này còn có thể nhìn thấy hai người yêu nhau được ở bên nhau, xem như cũng là một việc khiến
người ta thấy an ủi.
Trác Yến quay lại, một mình vào quán.
Ngồi xuống chiếc bàn vừa nãy, gọi món.
Cô định lấp đầy bụng rỗng.
Món ăn vừa lên, rõ ràng rất đói nhưng lại chẳng muốn ăn.
Cổ họng cứ như có gì đó chặn ngang, tất cả những thứ đi qua đó đều bị nhiễm một vị đắng nghét.
Không nuốt nổi cơm, cô buông đũa, gọi chủ quán mang hai chai bia đến, hoàn
toàn vứt bỏ vẻ kiểu cách của con gái, tự uống một mình để giải sầu.
Cũng may là mọi người đều bận rộn việc ra trường, lúc này trong quán vắng vẻ lạnh lẽo, cả quán ngoài cô ra thì chẳng còn ai.
Cô vứt bỏ hết mọi băn khoăn và giả tạo.
Bình thường nụ cười vui vẻ chuyên dùng để lừa gạt người khác, thậm chí cả
bản thân cô, lúc này không thể cố nặn ra nữa; ngoài mặt và trong lòng
đều giải phóng hết những nỗi hụt hẫng, đau buồn mà cô vẫn cố che giấu
bấy lâu.
Lúc này, cô rất muốn khóc.
Cứ từng cốc từng cốc, cô mời chính mình.
Tư duy như một ngọn cỏ cuối thu, khô héo cô độc.
Men rượu dần dần ngấm vào, lệ cũng đăng đầy trong mắt.
Lại đầy một cốc.
Lúc đang định ngửa đầu uống cạn, thì bên tai bỗng vang lên một giọng nói:
“Cứ uống một mình như thế, không thấy mất hứng à?”.
Trác Yến lập tức quay lại.
Cô nhìn thấy sau lưng mình là một gương mặt vô cùng quen thuộc. Trác Yến nhìn Giang Sơn đột ngột xuất hiện sau lưng, sửng sốt hỏi: “Sao cậu lại ở đây?”.
Giang Sơn kéo ghế ngồi xuống, cầm một chai bia, xoay xoay trong tay, nhếch
mép cười khổ sở, hỏi ngược lại: “Cậu nói thử xem? Sao tôi lại ở đây?”.
Mặt cậu cũng đỏ hồng vì hơi men.
Trác Yến vỗ vai cậu: “Hai hôm nữa là ra trường rồi, đừng nói nhiều nữa, chi
bằng uống bia với tôi đi!”. Cô lại đặt tay lên ngực: “Ở đây, rất khó
chịu! Cứ tức ngực! Nên muốn say một tí để vui vẻ! Còn cậu?”.
Giang Sơn không nói, bảo chủ quán cho thêm một chai bia, lặng lẽ rót đầy rồi
chạm vào cốc chỉ còn một nửa bia của Trác Yến, ngửa đầu uống cạn.
Hai người lặng lẽ uống, hết cốc này đến cốc khác, một lúc lâu sau cũng chẳng ai lên tiếng trước.
Thời gian dần dần lại đến giờ dùng bữa, lại có hai người nữa vào quán.
Họ nhìn thấy Trác Yến và Giang Sơn ngồi đối mặt nhau uống bia thì nhìn bằng cặp mắt tò mò, len lén quan sát.
Giang Sơn bỗng đứng dậy, kéo Trác Yến đi vào trong: “Chúng ta vào trong!”.
Trác Yến vẫn đang mơ hồ, bị Giang Sơn kéo vào gian phòng nhỏ vốn cậu ngồi lúc nãy.
Bia lại được mang đến.
Hai người sau khi rót đầy, Giang Sơn bỗng mở miệng.
“Thực ra, cậu thật sự muốn ở bên Hứa Khôn phải không?”. Cậu bất thần hỏi.
Trác Yến khép hờ mắt, “ừm” một tiếng.
“Ừ! Ha… bị cậu phát hiện rồi!”.
Gương mặt Giang Sơn thoáng một vẻ đau khổ, chỉ là Trác Yến cứ cụp mắt xuống không nhìn thấy thôi.
“Vậy sao còn nhường cho người khác?”.
Trác Yến vẫn cúi mặt chăm chú nhìn cốc bia.
Giang Sơn nhìn từ một góc mặt của cô, chỉ thấy hàng mi dài của cô hơi rung,
cứ chớp chớp, đâm thẳng vào ngực cậu, xát muối trái tim cậu.
“Haizzz, ai bảo không may mắn, tôi vừa thích người này thì lại phát hiện ra Tôn
Dĩnh đã thích từ lâu, còn vô cùng thích nữa là đằng khác!”. Trác Yến lẩm bẩm đáp như thở dài.
Sau việc đó cô nhớ lại, lúc năm nhất có
lần mọi người bàn xem chàng trai nào đẹp trai trong lớp, khi đó Tôn Dĩnh không nghĩ gì mà đã nhắc ngay đến tên Hứa Khôn.
Thì ra khi ấy cô nàng đã dần dần nhen nhóm tình cảm rồi.
Giang Sơn nhướn mày cười giễu: “Nên cậu mới vô tư cao thượng mà thuận nước
đẩy thuyền, hy vọng tác hợp lương duyên cho họ chứ gì?”.
Trác
Yến đưa tay dụi mắt: “Ừ, số tôi là vậy đó, mặt định là sẽ không có những thứ mình cần, mặc định là cả đời sẽ làm bà mai cho người khác. Thôi,
tôi cũng không muốn gì nhiều, nếu đã có thể tác hợp cho người ta thì chi bằng cứ tích chút đức này đi. Chỉ mong bà mai tôi đây đừng làm đi làm
lại rồi cuối cùng lại như trước kia, lại trở nên mất công mà bị người ta ghét cho!”.
Nghe cô nói xong, Giang Sơn xúc động bắt ép cô phải ngẩng đầu lên.
Cậu nhìn vào mắt cô, ánh nhìn nóng bỏng, khàn giọng hỏi: “Bao giờ cậu nhìn
tôi mới cảm thấy tôi là người cậu cần?”. Ánh mắt cậu loé lên tia đau
khổ, nắm chặt vai Trác Yến, bất lực và đau khổ gọi tên cô: “Văn Tĩnh,
Văn Tĩnh! Cậu nói tôi nghe xem!”.
Trác Yến mắt say mơ màng nhìn cậu, không nói gì. Chớp mắt một cái, nước mắt cứ từng giọt từng giọt lăn xuống.
Cô im bặt không nói khiến Giang Sơn bắt đầu nổi giận.
Cậu nắm lấy vai cô, lắc mạnh, không cho cô nhìn đi nơi khác.
“Tại sao không nói? Trả lời tôi! Văn Tĩnh, tôi và Ngô Song vì sao chia tay, cậu thật sự không biết sao? Hả??”.
Cậu không cho Trác Yến trốn tránh câu hỏi, cứ thúc ép cô trả lời.
Trác Yến không tránh né được, vừa khóc vừa gào: “Nhưng người tôi thích là Đổng Thành!”.
Giang Sơn hoàn toàn nổi giận với câu trả lời của cô.
“Cái tên Đổng Thành kia rốt cuộc có gì tốt? Đáng để cậu nhớ hắn bao năm nay
hả? Trác Yến cậu có trái tim hay không? Cậu ngốc hay là