dài.
Cô vốn không muốn tạt nước lạnh vào lúc anh đang vui sướng. Nhưng chuyện
này nếu là trước kia, giá như cô vẫn không quan tâm đến quan hệ của hai
người, ở bên nhau cũng được mà chia tay cũng chẳng sao, giá như là thế
thì có lẽ cô sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua, không truy cứu làm gì.
Nhưng bây giờ thì khác.
Cô đã quyết định sẽ sống cùng anh suốt quãng đời còn lại.
Nên cô không thể nhẫn nhịn.
“Giang Sơn, em có thể hỏi anh một việc không?”. Cuối cùng cô cắt ngang lời anh.
Giang Sơn dường như vẫn còn rất nhiều điều chưa nói hết, khựng lại giữa
chừng: “Hả?”. Anh ngừng lại rồi đáp: “Đương nhiên là được! Văn Tĩnh, hai chúng ta có gì cứ nói, còn phải khách sáo thế ư?”. Anh cũng tỏ ra buồn
buồn.
Trác Yến day day ấn đường, trong tích tắc cô cảm thấy mệt mỏi rã rời.
“Hai hôm trước, em gọi di động cho anh, thư ký anh nghe máy, cô ta nói rằng anh đang tắm”.
Bên kia, Giang Sơn rõ ràng đang ngẩn ra.
Hẳn nhiên là anh không biết Trác Yến đã từng tìm anh.
Anh nghĩ một lúc rồi trả lời: “Đúng, trước hôm đó anh tăng ca không ngủ
nghê gì, buổi chiều lại hẹn gặp mặt người phụ trách bên đối phương, nên
trước khi xuất phát anh đã tắm trong văn phòng để tinh thần tỉnh táo –
Văn Tĩnh, có phải em nghĩ sai lệch đi không? Em vẫn biết là phòng vệ
sinh trong văn phòng anh có chỗ để tắm mà!”.
Trác Yến cảm thấy lồng ngực rất nặng nề, như có gì chặn ở đó mà không gỡ ra nổi.
“Đúng, em biết, em biết văn phòng anh có phòng vệ sinh, trong phòng vệ sinh có chỗ tắm, nhưng vấn đề là, thư ký của anh bắt đầu từ lúc nào đã có thể
đường hoàng, thản nhiên nghe di động của anh?”.
Giang Sơn im lặng.
Một lát sau, anh nói: “Văn Tĩnh, anh nghĩ cô ta sợ anh sẽ bỏ lỡ điện thoại của người phụ trách bên kia”.
Trác Yến cuối cùng cũng không kìm được nụ cười lạnh lẽo: “Di động của anh
chắc không đến nỗi không có số của em chứ? Chắc cô ta cũng không đến nỗi không biết tên em chứ? Chẳng lẽ di động của anh không hiển thị tên
người gọi?”.
Giang Sơn thở dài, dịu giọng: “Văn Tĩnh, đang yên
đang lành chúng ta đừng bực mình vì chuyện này nhé, sau này anh chú ý là được mà? Sau này anh không cho cô ta nghe điện thoại của anh nữa, được
không? Anh nhớ em quá, cuối tuần đến đây nhé, để anh nhìn thấy em!”.
Trác Yến nghĩ ngợi rồi nói: “Cuối tuần em phải làm cho kịp báo cáo!”.
Giang Sơn lại lặng thinh.
Sau đó như cố kiên nhẫn, anh trầm giọng nói: “Văn Tĩnh, có phải em đang
giận anh không? Dạo này anh bận quá, khó khăn lắm mới được nghỉ một tí,
khó khăn lắm chúng ta mới có thời gian gặp nhau, chúng ta đừng giận hờn
nhau nữa, được không? Anh thật sự rất nhớ em, đến đây nhé!”.
Trác Yến bất lực nhắm mắt lại.
Anh nói, dạo này, anh bận. Anh nói, khó khăn lắm, anh mới có thể nghỉ ngơi. Anh nói, để cô đến chỗ anh, anh nhớ cô.
Bắt đầu từ bao giờ mà góc nhìn của anh chỉ còn có chính anh! Bắt đầu từ bao giờ, thái độ của anh lại trở nên ích kỷ như thế?
“Em thật sự phải viết báo cáo, không gạt anh đâu”. Cô hơi mệt, không muốn lằng nhằng nữa, giọng điệu cũng có vẻ lạnh nhạt.
Giọng Giang Sơn bỗng trở nên lạnh lùng: “Văn Tĩnh”. Anh không cười nói nữa,
mát mẻ: “Anh không nằng nặc bắt em xử lý con nhím kia, nhưng em lại vì
một cuộc điện thoại mà hờn giận anh à?”.
Giọng anh mang một vẻ lạ lùng, khó hiểu.
Trác Yến hoàn toàn bất lực.
Cô cảm thấy dở cười dở mếu: “Em bận thật mà, thật sự phải viết báo cáo,
thật sự không đi được, thật sự không hờn dỗi gì anh cả! Anh không tin
cũng đành chịu vậy, nhưng tại sao cứ phải lôi Bánh Bao Đậu Đỏ vào chuyện này? Em đã nói với anh là nó và chủ nhân trước kia của nó đã cắt đứt
mọi quan hệ không chỉ ngày một ngày hai, em cũng thế! Chủ nhân của nó
hiện giờ chỉ có một, đó là em! Không dính dáng gì đến người trước kia
cả! Nó và chuyện thư ký của anh có thể nghe điện thoại của anh là hai
chuyện hoàn toàn khác nhau! Em không biết sao anh lại có thể lấy nó ra
để nói với em như đang cò kè mặc cả vậy! Thôi không nói nữa, lúc này
chúng ta nên bình tĩnh lại. Em phải đến phòng thí nghiệm rồi, thầy hướng dẫn đang đợi em đi đo số liệu đây. Anh… cũng nên chú ý sức khỏe, đừng
làm mệt quá”. Bất chấp Giang Sơn như vẫn muốn nói, cô đã gập điện thoại, ngắt cuộc gọi.
Sau khi cúp máy, Trác Yến cảm thấy cảm giác trong lồng ngực càng nặng nề hơn.
Cô ra sức hít thở một hơi thật sâu, như thể không làm thế thì sẽ ngạt thở ngay.
Từ chỗ thầy hướng dẫn quay về, Trác Yến bất ngờ nhận được cuộc gọi của Cát Huy.
Cát Huy báo cô biết một tin khiến cô không biết rằng rốt cuộc là rung động hay là kinh động nữa.
“Em Văn Tĩnh, lão đại cuối tuần này về, mọi người đi ăn cơm với nhau nhé!”.
Trác Yến cầm điện thoại, mãi mà không nói gì.
Tinh thần cô hoàn toàn lơ lửng, bồng bềnh, không thể kiểm soát được.
Một lúc sau nghe Cát Huy cứ gọi mình, Trác Yến mới định thần lại.
Cô trả lời Cát Huy: “Cuối tuần này tôi phải viết cho kịp hạn nộp báo cáo, rất quan trọng, tôi… không có thời gian”.
Cát Huy ở đầu dây bên kia rõ ràng tỏ ra không vui: “Trác Văn Tĩnh, lão đại
bao năm nay khó khăn lắm mới về nước một lần mà! Cậu ta quay về để giỗ
mẹ đấy! Lần nà